Người Thật Lòng Giữ Nàng Trong Mắt Từ Thuở Thiếu Niên - 9
Cập nhật lúc: 08/08/2026 15:03
Ta ngẩn người nhìn hắn một lát, trong lòng mơ hồ cảm thấy người trước mắt hình như có chút quen thuộc.
Hắn cũng nhàn nhạt liếc ta một cái.
Ta cân nhắc hồi lâu rồi mới thử hỏi: “Vị ca ca này, hình như ta đã từng gặp huynh ở nơi nào rồi thì phải?”
Hắn nghe xong liền bật cười: “Muội muội từng đọc qua sách gì chưa?”
Sau đó lại hỏi: “Có từng uống t.h.u.ố.c gì chưa?”
Ta đứng đó chẳng hiểu gì.
Xem ra vị ca ca trước mắt thật sự đã say không nhẹ.
Ta quyết định chẳng thèm để ý tới hắn nữa, cứ tiếp tục đi trên con đường của mình, thuận tiện lặng lẽ nếm trải chút cay đắng của tình yêu.
Nghĩ tới gương mặt lạnh lùng của Tiêu Tùy, trong lòng ta bất giác dâng lên nỗi buồn, ngay cả vành mắt cũng chậm rãi đỏ theo.
Thiếu niên huyền y kia chẳng biết từ khi nào lại đi sau lưng ta, thần trí rõ ràng chẳng còn quá tỉnh táo, vậy mà từng bước chân vẫn vô cùng vững vàng.
Hắn đột nhiên hỏi: “Muội khóc gì vậy?”
Chuyện đường đường đệ nhất mỹ nhân kinh thành theo đuổi một người mãi chẳng thành, ta sao có thể tùy tiện nói ra ngoài được.
Đương nhiên là tuyệt đối không thể.
Vì thế ta nghẹn ngào đáp: “Ừm… Hoài Dương… bởi vì thế t.ử… không muốn nhìn thấy ta, cho nên hôm nay trong yến tiệc ta chẳng được ăn bánh Trung Thu…”
Có lẽ vì nói dối quá mức chột dạ, trong lúc nói ta suýt nữa tự c.ắ.n trúng lưỡi mình mấy lần.
Hắn nghe xong lại bật cười, nói thẳng rằng bảo ta đừng giả vờ nữa.
Chuyện đệ nhất mỹ nhân kinh thành Cơ Nguyên theo đuổi Tiêu Tùy mãi không thành, đến cả Hoàng Thái hậu tuổi đã cao cũng từng nghe qua.
Ta nhất thời chỉ cảm thấy cuộc đời mình thật khổ.
Tiêu Tùy châm chọc ta thì cũng thôi đi, bây giờ đến cả người mặc một thân đen sì trước mắt này cũng muốn tới cười nhạo ta.
Ta lập tức tức giận nói: “Huynh có tin ta gọi cả một xe người tới đ.á.n.h huynh không?”
Hắn lại bình thản hỏi: “Muội có tin ta gọi cả hoàng cung người ra đ.á.n.h nhau với đám người trên xe của muội không?”
Ta nghe xong càng khẳng định người này quả thật đã say đến mức chẳng còn tỉnh táo, ngay cả nói chuyện cũng bắt đầu lộn xộn.
Ta im lặng một lúc rồi thử hỏi: “…Huynh là Thái t.ử sao?”
Hắn chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Ta nghe xong lập tức xách váy lên, quay người bỏ chạy chẳng chút do dự.
Ta chỉ mong sau khi tỉnh rượu, vị Thái t.ử này có thể quên sạch mọi chuyện tối nay.
Ta chạy một mạch đến mức cả người đầy mồ hôi, sau khi trở lại yến tiệc liền muốn uống một ngụm rượu trái cây lạnh để giải khát.
Nhưng ta vừa nâng chén lên, Tiêu Tùy ngồi bên cạnh đã dùng đũa gõ nhẹ xuống mặt bàn.
Ta quay sang nhìn hắn đầy khó hiểu.
Tiêu Tùy cười nhạt: “Muội quên lần trước mình uống say đến bất tỉnh nhân sự, còn ôm một thân cây mà gọi tên ta rồi sao?”
“Cơ phu nhân đã dặn ta trong cung yến phải để mắt chăm sóc muội một chút, Hoài Dương Vương phủ không thể để muội làm ra chuyện mất mặt như thế được.”
Ta lập tức tức giận đặt mạnh chén rượu xuống bàn, vì dùng sức quá lớn nên rượu trái cây bên trong cũng b.ắ.n ra ngoài.
Tiêu Tùy im lặng nhìn ta một lát, sau đó mới nhỏ giọng hỏi: “Giận rồi sao?”
Ta còn chưa kịp trả lời, hắn đã nhanh ch.óng nói tiếp: “Giận thì cứ giận đi.”
Ta nghe vậy chỉ có thể nhỏ giọng nói: “Trước kia huynh đâu có đối xử với ta như thế.”
Ánh mắt hắn lập tức dời sang nơi khác, giọng nói cũng trở nên qua loa: “…Vậy sao?”
Ta chẳng còn tâm trạng ăn uống, Tiêu Tùy ngồi bên cạnh dường như cũng chẳng có chút hứng thú nào.
Mãi đến khi một lượt ca múa kết thúc, một tiểu hoạn quan bưng chiếc khay vàng, cung cung kính kính đi tới trước mặt ta rồi nói: “Đây là bánh Trung Thu Thái t.ử điện hạ đưa tới cho cô nương.”
Cách dùng từ của tiểu hoạn quan rất tùy ý, hoàn toàn không dùng đến hai chữ “ban thưởng”.
Ta chỉ khẽ gật đầu rồi đáp: “Đa tạ điện hạ.”
Ở vị trí cao phía trên, thiếu niên huyền y từ xa lặng lẽ nhìn ta, gương mặt vẫn không chút biểu cảm, nhưng nơi đáy mắt dường như có một tầng sóng nước khẽ lay động.
Tiêu Tùy nhìn chiếc bánh Trung Thu hình thỏ ngọc đặt trên khay trước mặt ta, sắc mặt cũng chẳng có gì thay đổi, chỉ lặng lẽ nâng chén uống hết chén này đến chén khác.
Đến lúc yến tiệc kết thúc, trên người Tiêu Tùy đã nồng đậm hơi rượu, vậy mà thần sắc vẫn chẳng lộ ra chút men say nào.
Sau khi bước lên xe ngựa, ta vén rèm nhìn ra bên ngoài, vẫn thấy hắn đứng nguyên tại chỗ, thân hình thẳng tắp như một cây trúc xanh.
Nhìn bóng dáng ấy, ta bất giác nhớ tới Tiêu Tùy của rất nhiều năm trước.
Khi ấy hắn vẫn còn ôn nhu như ngọc, trong người mang đầy khí phách thiếu niên, hoàn toàn chẳng giống dáng vẻ hiện giờ, ngày ngày lui tới chốn phong nguyệt, giữa mày khóe mắt đều phủ một tầng sa sút.
Hôn ước giữa ta và Tiêu Tùy vốn chỉ là lời hứa miệng giữa hai nhà, nhưng về sau mẫu thân ta cùng Hoài Dương Vương phi lại chẳng bao giờ nhắc đến chuyện ấy nữa.
Sau khi từ cung yến trở về, mẫu thân mới nhìn ta đầy lo lắng rồi dặn: “Sau này nên cách thế t.ử xa một chút, cứ xem như là vì tốt cho hắn.”
Ta nghe mãi vẫn chẳng thể hiểu được nguyên do.
Nhưng bất luận ta hỏi thế nào, bà cũng không cho phép ta tiếp tục truy hỏi.
Chỉ là khoảng thời gian gần đây, kinh thành quả thật chẳng được thái bình.
Nam Lương Vương năm xưa từng theo Cao Tổ cùng chinh phạt vị bạo quân của tiền triều, vậy mà chỉ bởi một lần lỡ lời trước ngự tiền, cuối cùng cả chín tộc đều bị tru di.
Ngay sau chuyện ấy, Hoài Dương Vương lập tức chủ động giao trả binh quyền, đồng thời cắt đứt qua lại với những bậc đại nho mà Vương phủ từng thân thiết trước kia, dùng cách ấy để bày tỏ lòng trung thành với triều đình.
Ca ca chỉ nghiêm túc dặn ta: “Chuyện này tuyệt đối không thể tùy tiện nhiều lời.”
Sau đó chính huynh ấy lại viết một bài phú dài thật dài, trong từng câu từng chữ đều ca tụng thánh thượng anh minh đức độ.
Đến khi ta vừa đủ tuổi chờ gả, Hoàng hậu liền gửi thiệp mời ta tới tham dự yến thưởng hoa trong cung.
Các quý nữ đều âm thầm nói với nhau rằng mục đích thật sự của Hoàng hậu vốn chẳng nằm ở việc thưởng hoa, mà là muốn nhân cơ hội này lựa chọn phi t.ử thích hợp cho Thái t.ử.
