Người Thay Thế Không Cần Nữa - Chương 1
Cập nhật lúc: 01/09/2026 06:00
Đêm trước ngày đính hôn, người cũ của Cố Yến Thanh quay về.
Anh không do dự, đứng trước mặt tôi nói hai chữ chia tay.
"Chúng ta dừng lại đi."
"Tôi không thể yêu một người thay thế được nữa."
"Chỉ cần cô ấy đứng ở đó, em đã thua rồi."
Tôi không cãi.
Không khóc lóc.
Không làm ầm lên.
Tôi chỉ lặng lẽ quay về căn nhà đã sống cùng anh ba năm, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Va li kéo trên sàn gỗ phát ra tiếng rất khẽ.
Cố Yến Thanh chặn tôi ở cửa, ánh mắt tối lại.
"Em không có lấy một chút cảm xúc nào với tôi sao?"
"Ba năm, em cứ thế mà đi?"
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Trên cổ tôi, sợi dây chuyền anh từng tặng bị anh vô tình kéo mạnh.
Mặt dây bung ra, rơi xuống đất.
Bên trong là một tấm ảnh nhỏ.
Người đàn ông trong ảnh có lông mày, có khóe môi, rất giống Cố Yến Thanh.
Tôi bật khóc.
Không phải vì đau.
Mà vì cuối cùng cũng có lý do để khóc.
Anh cúi xuống nhặt tấm ảnh lên, nhìn rất lâu.
Sau đó ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt có thứ gì đó vừa vỡ.
"Đây là ai?"
Tôi lau nước mắt, giọng rất bình thản.
"Là Cố Yến Thanh."
"Anh cũng chỉ là người thay thế mà thôi."
Khi anh cầu hôn tôi một tháng trước, tôi đã nghĩ có lẽ mình sai.
Người đàn ông đứng dưới ánh đèn, quỳ một chân, đưa nhẫn lên.
Tôi gật đầu.
Tôi tưởng đó là thật.
Cửa phòng tiệc bị đẩy ra.
Lâm Thư Yên xuất hiện.
Cô ấy mặc một chiếc váy màu champagne.
Cùng tông với tôi.
Ngay cả đường nét khuôn mặt cũng có vài phần tương tự.
Cô ấy đi rất nhanh.
Cầm ly rượu trên bàn, hất thẳng vào mặt Cố Yến Thanh.
"Giỏi thật đấy Cố Yến Thanh."
"Miệng nói yêu tôi, quay lưng lại cầu hôn người khác."
"Anh còn cố tình tìm một kẻ giống tôi để thay thế."
"Anh làm tôi thấy ghê tởm."
Cô ấy cười lạnh, nước mắt lại rơi xuống.
"Anh quên rồi sao?"
"Anh nói chỉ cần tôi quay đầu, anh sẽ đứng ở chỗ cũ chờ tôi."
"Đây là lời hứa của anh đấy à?"
Ly rượu sượt qua trán anh.
Một đường m.á.u rất mảnh trượt dài xuống gò má.
Máu đỏ hòa với ánh đèn, lại có chút kỳ dị và đẹp.
Tim tôi khẽ run.
Ngón tay tôi siết lại.
Cố Yến Thanh không lau m.á.u.
Anh cũng không nhìn tôi.
Anh chỉ nhìn Lâm Thư Yên.
Mặc cho cô ấy đập vỡ bình hoa, xé rèm, ném đồ.
Có người định tiến lên can, anh giơ tay ngăn lại.
"Để cô ấy."
"Là tôi có lỗi với cô ấy."
Trong mắt anh không có hối hận.
Chỉ có sự nuông chiều đã khắc sâu mười mấy năm.
Lâm Thư Yên khóc xong thì chạy ra ngoài.
Tôi đếm trong lòng.
Một.
Hai.
Ba.
Đến tiếng thứ ba, Cố Yến Thanh đuổi theo.
Cánh cửa đóng lại.
Cả căn phòng yên tĩnh.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
Có người thương hại.
Có người hả hê.
Phần lớn là chế giễu.
"Nghe chưa, vốn dĩ chỉ là người thay thế."
"Lâm Thư Yên về rồi, cô ta còn chỗ đứng gì nữa."
"Hứa Hàm Tinh yêu Cố Yến Thanh đến phát điên."
"Bảo chia tay? Tôi không tin."
"Cô ta bám anh ta ba năm, không phải chỉ vì tiền sao."
"Tôi cược một triệu, cô ta chắc chắn sẽ không đi."
Tôi vẫn ngồi trên sofa.
Không nói một lời.
Mười lăm phút sau, Cố Yến Thanh quay lại.
Trên lông mày anh dán một miếng băng cá nhân.
Khóe môi còn dính một vệt son.
Tay anh nắm c.h.ặ.t t.a.y Lâm Thư Yên.
Anh kéo cô ấy đến trước mặt tôi.
Trong mắt anh có giằng co.
Nhưng nhiều hơn là nhẹ nhõm.
"Hứa Hàm Tinh."
"Tôi không thể yêu một người thay thế."
"Em hiểu mà, đúng không?"
"Chỉ cần cô ấy đứng ở đó, em đã thua từ đầu rồi."
Tôi nhìn vết thương trên lông mày anh.
Nhìn vệt son trên môi anh.
Nhìn bàn tay đang nắm tay người khác của anh.
Tôi khẽ hỏi.
"Đau không?"
Anh sững lại.
Tránh ánh mắt tôi.
"Hứa Hàm Tinh, em rất mạnh mẽ."
"Không có tôi, em vẫn sống rất tốt."
"Nhưng Tiểu Yên thì khác."
"Cô ấy yếu đuối. Không có tôi, cô ấy không sống nổi."
"Em cũng thấy rồi."
"Tôi chỉ xem em là người thay thế."
Tôi ngẩng đầu.
Bình tĩnh nhìn anh.
"Vậy anh muốn chia tay?"
Anh ôm c.h.ặ.t Lâm Thư Yên hơn.
"Ừ."
"Tôi và Tiểu Yên có hơn mười năm tình cảm."
"Cô ấy đã quay lại."
"Không ai có thể so với cô ấy."
Tôi nhìn thật kỹ vết thương kia.
Nhìn thật kỹ người đàn ông trước mặt.
Không giống.
Người trong trí nhớ của tôi sẽ không để một người phụ nữ khác chạm vào.
Sẽ không dùng tôi để chọc tức người đó.
Sẽ không để tôi bẽ mặt như vậy.
Ngực tôi hơi đau.
Nhưng rất nhẹ.
"Được."
"Vậy chia tay đi."
"Chúc hai người hạnh phúc."
"Ý em là gì?"
Cố Yến Thanh nhíu mày.
Giống như không tin những gì vừa nghe.
"Em đồng ý thật à?"
Tôi gật đầu.
"Tôi đồng ý."
"Chúc anh và cô Lâm trăm năm hạnh phúc."
"Đám cưới hôm nay hủy bỏ."
"Tiền đặt cọc và thiệp mời, tôi sẽ cho người xử lý."
Nói xong tôi kéo va li đi ngang qua anh.
Không quay đầu.
Phía sau có tiếng Lâm Thư Yên.
"Anh thấy chưa, cô ta căn bản không yêu anh."
"Nói đi là đi."
Cố Yến Thanh không trả lời.
Anh chỉ đứng đó, nhìn theo bóng lưng tôi.
Ra khỏi khách sạn, gió đêm rất lạnh.
Tôi ngồi vào xe, tài xế hỏi.
"Cô Hứa, về đâu?"
"Về nhà cũ."
"Nhà của tôi."
Điện thoại rung liên tục.
Là mẹ anh gọi.
Là bạn anh gọi.
Là thư ký của anh gọi.
Tôi tắt máy.
Đêm đó tôi ngủ rất sâu.
Lần đầu tiên sau ba năm, không còn ai gọi tôi dậy lúc hai giờ sáng để pha canh giải rượu.
Không còn ai ném quần áo bẩn vào giỏ chờ tôi giặt.
Không còn ai ôm tôi từ phía sau rồi nói "ngủ đi".
Sáng hôm sau, tin tức lan khắp vòng bạn bè.
"Cố thiếu hủy hôn."
"Người cũ quay về."
"Hứa Hàm Tinh bị đá."
Tôi đọc xong thì xóa app.
Buổi chiều, luật sư của tôi đến.
Mang theo thỏa thuận chia tay.
"Cô Hứa, căn hộ này đứng tên anh Cố."
"Nhưng trong ba năm qua cô đã bỏ tiền sửa chữa và mua sắm."
"Anh Cố nói sẽ chuyển cho cô một khoản."
Tôi ký tên.
"Không cần."
"Tôi tự lo được."
Luật sư ngập ngừng.
"Anh Cố còn nói... nếu cô đổi ý, anh ấy có thể..."
"Không cần nói nữa."
"Phiền anh chuyển lời, tôi không đổi ý."
Tối đó tôi dọn đến căn hộ nhỏ của chính mình.
Rất nhỏ.
Nhưng là của tôi.
Tôi đứng trước gương.
Cổ tay còn vết đỏ do dây chuyền bị giật đứt.
Tôi tháo sợi dây còn sót lại, bỏ vào hộp.
Trong hộp còn một tấm ảnh cũ.
Không phải của Cố Yến Thanh bây giờ.
Là của người kia.
Người đã dạy tôi bơi.
Người đã nói "đừng sợ, có tôi".
Người đã biến mất trong một vụ t.a.i n.ạ.n năm tôi hai mươi tuổi.
Tôi nhìn tấm ảnh rất lâu.
Rồi cất đi.
Điện thoại sáng lên.
Một tin nhắn từ số lạ.
"Lâm Thư Yên không phải là cô ấy."
"Em cũng không phải."
Tôi không trả lời.
Ba ngày sau, tôi quay lại công ty.
Tiếp tục làm việc.
Tiếp tục họp.
Tiếp tục sống.
Có đồng nghiệp hỏi.
"Chị Hứa, chị không sao chứ?"
"Không sao."
"Tôi rất ổn."
Đêm đó tôi mơ.
Mơ thấy mình đứng trong mưa, cầm ô xanh.
Có người đứng đối diện, toàn thân ướt đẫm.
Người đó nói.
"Đừng đi."
Tôi tỉnh dậy.
Trời vẫn tối.
Tôi biết trò chơi này vừa mới bắt đầu.
Cố Yến Thanh nghĩ tôi sẽ bám lấy anh.
Lâm Thư Yên nghĩ tôi sẽ ghen đến phát điên.
Nhưng họ đều đoán sai.
Tôi là Hứa Hàm Tinh.
Tôi không yêu ai đến mức đ.á.n.h mất chính mình.
Và tôi cũng không phải là người thay thế của bất kỳ ai.
