Người Thay Thế - Chương 1
Cập nhật lúc: 16/09/2026 10:00
1.
Khi Cố Đàn đến đón tôi, tôi vừa dạo phố với cô bạn thân Thẩm Chi xong.
Chiếc Porsche màu đen từ từ dừng lại trước mặt chúng tôi, cửa kính hạ xuống, lộ ra khuôn mặt điển trai đến mức khiến người khác ngẩn ngơ.
Tựa như một kiệt tác hoàn mỹ được Chúa tạo nên.
Cố Đàn lịch sự gật đầu với Thẩm Chi.
Thẩm Chi huých vai tôi, cười đùa trêu chọc:
“Cố Đàn đúng là thật lòng yêu cậu, vừa họp xong đã đến đón, hãnh diện ghê!”
“Nói tớ nghe đi, phải quỳ hướng nào mới tìm được một người đàn ông hoàn hảo thế này?”
Tôi khẽ mỉm cười: “Chỉ cần giống bạch nguyệt quang của anh ta là được.”
“Biến đi!”
Đúng như dự đoán, cô ấy không tin.
Nhưng tôi thật sự không đùa.
…
Tối qua Cố Đàn nói có tiệc xã giao, bảo tôi không cần chờ.
Tôi theo thói quen định vào bếp nấu canh giải rượu cho hắn.
Lúc đi ngang qua phòng làm việc phát hiện cửa không khóa, hé ra một khe nhỏ.
Bước chân tôi bất giác dừng lại.
Phòng làm việc là khu vực cấm của Cố Đàn, tôi chưa từng được bước vào lần nào.
Mỗi lần ra ngoài, hắn đều khóa kỹ cửa.
Hắn nói muốn có không gian riêng, tôi hiểu, cũng không hỏi nhiều.
Nhưng lúc này, cửa không khóa.
Điều đầu tiên tôi nghĩ đến là—Cố Đàn chuẩn bị cho tôi một bất ngờ.
Hắn luôn là người tinh tế, lãng mạn, luôn tặng quà cho tôi theo nhiều cách khác nhau.
Chính những chi tiết ấy đã khiến tôi đắm chìm trong tình yêu ngọt ngào của hắn.
Nghĩ đến đây, lòng tôi mềm nhũn, không do dự mà đẩy cửa bước vào.
Công tắc đèn bật lên.
Ánh đèn lạnh lẽo đột ngột bừng sáng.
Khoảnh khắc đó, m.á.u trong người tôi như đông cứng lại.
Nụ cười trên môi cứng đờ, đầu óc trống rỗng.
Trước mắt tôi là cả một bức tường dán đầy ảnh san sát nhau, không có lấy một khe hở.
Mà trong ảnh—tất cả đều là cùng một cô gái.
Tôi không biết mình đã di chuyển như thế nào.
Giống như nàng tiên cá trong cổ tích, mỗi bước đi đều như giẫm trên lưỡi d.a.o.
Mỗi bức ảnh đều là khoảnh khắc chụp lén:
Có lúc chơi piano, ngồi trên cỏ đọc sách, ngồi xổm vuốt ve ch.ó hoang…
Có thể nhìn ra được, người này sống rất tốt.
Cố Đàn giống như một sinh vật lẩn khuất trong bóng tối, khao khát ngưỡng vọng một vị thần đang đứng trong ánh sáng.
Nhưng hắn không thể bước ra khỏi bóng tối, chỉ có thể tham lam và cẩn thận dõi theo từng cử động của vị thần ấy.
Một tình tiết như trong tiểu thuyết lại xảy ra trước mắt tôi.
Nhưng tôi không thể cười nổi.
Bởi vì, tôi giống cô gái trong ảnh đến tám phần.
Khóe mắt phải cũng có nốt ruồi lệ y hệt nhau.
Nếu không chắc chắn bản thân là con một, tôi đã nghĩ đây là người chị em thất lạc nhiều năm của mình.
Mỗi lần tôi và Cố Đàn thân mật, hắn đều say đắm hôn lên nốt ruồi đó.
Nhẹ giọng thì thầm bên tai tôi không ngừng: “Anh yêu em.”
Nghĩ lại mới thấy, mỗi câu “anh yêu em” ấy…chẳng bao giờ có chủ ngữ rõ ràng.
Hóa ra không phải nói với tôi.
Trái tim đau nhói, nhưng tôi lại bật cười.
Tiếng cười ch.ói tai vang vọng trong phòng làm việc.
Tôi giống như kẻ đột nhập bước vào một thế giới không thuộc về mình.
Tôi cứ nhìn chằm chằm vào bức tường đầy ảnh đó cho đến khi mắt cay xè, trời dần sáng.
Cổ tôi tê dại đau nhức, như đang nhắc nhở tôi đây không phải là mơ.
Ba năm tình cảm đều là giả dối.
Từ đầu đến cuối, tôi chỉ là một thế thân.
2.
Khi Cố Đàn về đến nhà, tôi đang ngồi ngẩn người trên sofa.
“Cạch”—đèn phòng khách bật sáng rực rỡ.
Ánh sáng ch.ói lòa khiến mắt tôi đau nhói.
Tôi theo phản xạ che mắt lại.
Thấy tôi, hắn hơi khựng lại, không thay giày mà vội vã bước đến ôm tôi vào lòng.
“Anh đã bảo tối nay về muộn mà, sao không đi ngủ trước?”
Hương trầm quen thuộc hòa lẫn với mùi rượu thoang thoảng.
Giọng hắn khàn khàn, nhưng vẫn dịu dàng, yêu chiều như thường lệ.
Mũi tôi cay xè, vội quay đầu đi, nước mắt không kìm được mà trào ra.
Sắc mặt Cố Đàn căng lên, ngón tay ấm áp chạm vào khóe mắt phải của tôi.
Cuối cùng dừng lại ở nốt ruồi lệ, nhẹ nhàng mân mê.
Hắn không hề phát hiện ra sự khác lạ của tôi.
Hắn nói: “Em gặp ác mộng à?”
Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, hàng mi thấm nước khiến tầm của nhìn tôi trở nên mờ nhòe.
Khuôn mặt quen thuộc, nhưng tôi lại không thấy rõ nữa.
Tôi thì thào: “Ừ, là một cơn ác mộng rất đáng sợ.”
Hắn xót xa vỗ nhẹ lưng tôi: “Đừng sợ, có anh ở đây.”
Tôi thẫn thờ nhìn về phía trước, ánh mắt vô hồn.
Bỗng cảm thấy không lẽ đây cũng chỉ là một cơn ác mộng?
Những bức ảnh kia chỉ là cơn ác mộng, không có thật?
Tôi không muốn ba năm tình yêu của mình bị tuyên án t.ử một cách mơ hồ như vậy.
Vì thế, tôi giữ lại một tia hy vọng cuối cùng: “Cố Đàn, anh có chuyện gì giấu em không?”
Hắn khựng lại, vội vàng che giấu ánh mắt bối rối:
“Đương nhiên là không rồi, Tiểu Tiểu, em mơ thấy gì không hay à?”
Tôi nhìn hắn thật lâu, bật cười chua chát.
Hắn có lẽ cũng không biết, mỗi lần nói dối, bản thân đều vô thức xoay xoay ngón tay cái.
Những bất ngờ hắn chuẩn bị đều bị tôi phát hiện qua hành động nhỏ đó.
Nhưng tôi vẫn giả vờ không biết, chỉ để hắn được thỏa mãn cảm giác khi làm một người bạn trai hoàn hảo.
Thật đáng tiếc.
Hồi ức càng đẹp, hiện thực càng tàn nhẫn.
Biểu cảm Cố Đàn hơi cứng lại, hắn nuốt khan, cẩn trọng hỏi:
“Tiểu Tiểu, có chuyện gì xảy ra à?”
Tôi dứt khỏi mớ suy nghĩ, lắc đầu, cố đè nén cơn đau thắt trong tim, bình tĩnh nhìn hắn.
“Không có gì, chỉ là mơ thấy anh gặp chuyện nên em sợ thôi.”
Hắn nhẹ nhàng thở phào, kéo tôi vào lòng:
“Chỉ là mơ thôi, tỉnh dậy là ổn rồi.”
Tôi cúi mắt, giọng như thì thầm, vừa như đáp lại hắn, vừa như tự nhắc nhở mình:
“Ừ, tỉnh dậy là ổn rồi.”
Dù là ác mộng hay mộng đẹp…cuối cùng cũng phải tỉnh.
Tình yêu này giống như một đôi giày cao gót hàng hiệu quý hiếm, đẹp đẽ tuyệt trần, nhưng lại không vừa chân.
Dù cố nhét vào, cũng chỉ khiến đôi chân rướm m.á.u.
Vậy nên tôi không cần nữa.
Nhưng tôi có thể đặt nó vào tủ trưng bày, phát huy giá trị lớn nhất của nó.
Nếu Cố Đàn coi tôi là người thay thế, thì tôi sẽ hoàn thành tốt vai trò của một người thay thế.
Là một người thay thế, mong đợi tình yêu từ nhà tài trợ là điều quá ngu ngốc.
Nhưng là người thay thế, sao có thể cứ làm mọi thứ mà chẳng mong cầu gì chứ.
Tiền, tài nguyên, mối quan hệ, cái nào cũng không thể thiếu.
Vì vậy, tôi không định chia tay ngay, điều này sẽ quá thiệt thòi đối với tôi.
Trước khi trò chơi kết thúc, tôi phải tận dụng mọi giá trị từ Cố Đàn càng nhiều càng tốt, chỉ như vậy mới không uổng phí ba năm ngây thơ của mình.
Tôi khẽ cong môi, không để lộ chút khác biệt nào:
“A Đàn, em muốn tổ chức một triển lãm tranh, anh giúp em được không?”
Cố Đàn nhìn tôi, ánh mắt hiện lên chút ngạc nhiên:
“Chẳng phải đã nói sẽ mở sau một thời gian nữa sao?”
Hắn đã từng nhắc đến việc giúp tôi mở triển lãm tranh, nhưng tôi đã từ chối.
Với năng lực của Cố Đàn, chỉ cần tôi muốn, hắn có thể giúp tôi có được mọi thứ trong giới nghệ thuật.
Nhưng tôi muốn tiến bộ bằng chính nỗ lực của mình, từng bước đuổi kịp hắn, chân chính đứng bên cạnh hắn.
