Người Thứ 8 Trong Bức Ảnh - 3
Cập nhật lúc: 05/07/2026 07:01
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Tiếng gõ không nhanh, cũng không chậm.
Mỗi một tiếng vang lên đều như gõ thẳng vào tim mọi người.
Không ai nói chuyện.
Không ai dám thở mạnh.
Lục Kỳ cảm giác hai chân mình như nhũn ra.
“Có… có người ở bên trong?”
Vừa dứt lời.
Tiếng gõ ngừng lại.
Xung quanh trở nên im lặng đến đáng sợ.
Một giây.
Hai giây.
Đột nhiên…
Rầm!
Cánh cửa bật mở hoàn toàn.
Mọi người đồng loạt giật b.ắ.n mình.
Một luồng gió lạnh thổi ập ra ngoài.
Mùi khét lẹt xộc vào mũi.
Giống như thứ gì đó đã bị đốt cháy từ rất lâu nhưng vẫn chưa tan hết.
Ánh đèn điện thoại chiếu vào.
Sảnh lớn của nhà thiếu nhi hiện ra.
Những chiếc ghế nhựa nhỏ dành cho trẻ em nằm ngổn ngang dưới đất.
Một con ngựa gỗ đổ nghiêng ở góc phòng.
Trên tường vẫn còn dán những bức tranh vẽ bằng b.út sáp.
Mặt trời.
Hoa hướng dương.
Ngôi nhà có khói bay lên từ ống khói.
Mọi thứ giống như thời gian đã dừng lại vào mười lăm năm trước.
An Vy bỗng khẽ kêu:
“Mọi người nhìn kìa.”
Trên cánh cửa vừa mở…
Có một dấu bàn tay.
Rất nhỏ.
Chỉ bằng bàn tay của một đứa trẻ.
Nhưng…
Nó màu đen.
Như thể vừa bị cháy xém.
Lục Kỳ lùi phắt lại.
“Tôi không vào đâu! Tuyệt đối không vào!”
Trình Dương tiến lên một bước.
Cậu đưa đèn pin soi kỹ.
Lông mày dần nhíu lại.
“Không đúng.”
“Cái gì không đúng?”
“Dấu tay này không phải mới.”
Cậu đưa ngón tay chạm thử.
Một lớp bụi mịn rơi xuống.
“Nó đã ở đây rất lâu rồi.”
Lục Kỳ trợn tròn mắt.
“Cậu có thể đừng bình tĩnh như vậy không?”
Trình Dương không đáp.
Ánh mắt vẫn dừng trên dấu bàn tay.
Một lúc sau, cậu nói:
“Giả sử Hạ Ninh nhớ đúng…”
“Thì vụ cháy năm đó không phải tai nạn.”
Mọi người cùng nhìn cậu.
Trình Dương chậm rãi nói:
“Nếu bọn trẻ bị nhốt ở tầng ba, vậy nghĩa là có người đã cố ý khóa cửa.”
Không khí xung quanh như lạnh thêm vài độ.
Khương Minh nuốt khan.
“Ý cậu là… có người g.i.ế.c họ?”
Không ai trả lời.
Bởi vì…
Không ai dám trả lời.
Lúc này, điện thoại của Khương Minh rung lên.
Lượt xem đã vượt quá năm mươi nghìn.
Bình luận liên tục xuất hiện.
“Đi lên tầng ba đi!”
“Chắc chắn có bí mật.”
“Tôi vừa nhìn thấy một bóng người.”
“Phía sau các cậu!”
Khương Minh giật mình.
Lập tức quay đầu.
Không có ai.
Chỉ có con ngựa gỗ nằm trong góc.
Cậu thở phào.
Nhưng…
Một giây sau.
Ánh mắt cậu chợt khựng lại.
Con ngựa gỗ…
Hình như vừa đổi hướng.
Ban nãy.
Nó quay mặt vào tường.
Bây giờ…
Nó đang đối diện với họ.
Khương Minh cảm thấy sống lưng lạnh toát.
“Các cậu… ai vừa động vào con ngựa đó?”
Mọi người đồng loạt lắc đầu.
Không ai tiến lại gần nó.
Không khí lập tức trở nên ngột ngạt.
Lục Kỳ gần như phát khóc.
“Tôi xin mọi người đấy, mình về đi được không?”
Đúng lúc ấy…
Keng!
Một âm thanh rất nhỏ vang lên.
Giống như vật kim loại rơi xuống nền.
Mọi người cúi đầu.
Dưới chân Hạ Ninh…
Có một chiếc chìa khóa cũ.
Phía trên gắn một tấm thẻ gỗ.
Mờ mờ hiện lên dòng chữ:
Phòng Mỹ Thuật – Tầng Ba
Sắc mặt Hạ Ninh lập tức thay đổi.
Đôi mắt cô mở to.
Một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu.
Ngọn lửa.
Khói đen.
Tiếng trẻ con khóc.
Và…
Một cánh cửa bị khóa từ bên ngoài.
Có ai đó đang dùng chìa khóa xoay ổ.
Cạch.
Cạch.
Cạch.
Bên trong, lũ trẻ vừa khóc vừa đập cửa.
“Thầy ơi! Mở cửa!”
“Con sợ!”
“Cho chúng con ra ngoài!”
Hạ Ninh bỗng ôm đầu.
“A!”
Mọi người hoảng hốt.
An Vy đỡ lấy cô.
“Cậu sao vậy?”
Hạ Ninh thở dốc.
Hai mắt đỏ hoe.
“Mình nghe thấy…”
“Nghe thấy gì?”
“Tiếng khóc…”
Cô từ từ ngẩng đầu.
Giọng run rẩy:
“Họ vẫn còn ở đó.”
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Bốp.
Bốp.
Bốp.
Đèn trên hành lang tầng hai…
Đột nhiên sáng lên.
Tiếp đó…
Là tầng ba.
Ánh đèn vàng nhạt lần lượt bật sáng.
Giống như mười lăm năm trước chưa từng xảy ra vụ cháy.
Ngay sau đó.
Một bài hát trẻ em vang lên.
“Tia nắng vàng… nở như hoa…”
Giọng hát non nớt.
Trong trẻo.
Nhưng càng nghe…
Càng khiến người ta rợn tóc gáy.
Bởi vì…
Tiếng hát ấy…
Không phải của một đứa trẻ.
Mà là của rất nhiều đứa trẻ.
Giống như…
Bảy đứa trẻ đang cùng cất tiếng hát từ tầng ba.
Và giữa những tiếng hát đó…
Bỗng vang lên một giọng nói khác.
Khàn khàn.
Nhỏ đến mức gần như thì thầm.
“Hạ Ninh…”
“Mau lên đây…”
“Chúng mình… chờ cậu lâu lắm rồi…”
