Người Thường, Nhưng Lại Là Mẹ Của Quái Vật - Chương 10:-----
Cập nhật lúc: 18/01/2026 13:02
Mẫu thân.
Đường Đường... Đường Đường về rồi!
Thích quá thích quá! Là mùi của Mẫu thân!
Các thành viên Cục Tình báo Đặc biệt, những người đã chuẩn bị sẵn tâm lý hy sinh vì nhiệm vụ, lúc này đều ngẩn tò te, đứng c.h.ế.t trân tại chỗ nhìn về phía trước.
Vị Siêu Phàm Loại cấp Truyền thuyết đẹp đến mức yêu nghiệt kia đang đắm chìm trong việc "hít quả", biểu cảm mê đắm ngất ngây, căn bản chẳng có ý định tính sổ với bọn họ.
Mấy thành viên đội đặc nhiệm ánh mắt mờ mịt nhìn sang đội trưởng của mình.
Cung Thước ra hiệu bằng tay trong im lặng, chỉ thị đưa người lính vừa nổ s.ú.n.g xuống để điều tra.
Đội đặc nhiệm số 8 thì phụ trách dọn dẹp hiện trường.
Đội trưởng đội 8 tìm đến Cung Thước đã lặng lẽ lui xuống, khẽ huých vai anh ta, hất hàm về phía Jormungandr:
"Cậu biết chuyện này là sao không?"
Bộ dạng của Trần Thế Cự Mãng lúc này hệt như một "con nghiện" phê t.h.u.ố.c quá liều, khiến anh ta nổi hết cả da gà.
Xử lý buôn lậu t.h.u.ố.c cấm cũng là nhiệm vụ của Cục Tình báo Đặc biệt, anh ta từng làm không ít nhiệm vụ như vậy, đã gặp qua rất nhiều kẻ nghiện t.h.u.ố.c ảo giác.
Dáng vẻ của Jormungandr lúc này, giống hệt thần thái điên cuồng của những con nghiện t.h.u.ố.c ảo giác nặng khi vớ được t.h.u.ố.c cấm sau một thời gian dài bị cai nghiện ——
Cuồng nhiệt đến mức... khiến người ta dựng tóc gáy.
Ánh mắt Cung Thước dán c.h.ặ.t vào Jormungandr, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi. Dư uy của Siêu Phàm Loại cấp Truyền thuyết dường như vẫn còn vang vọng trong linh hồn.
"Không biết."
"Chẳng lẽ Viện nghiên cứu Liên bang mới chế tạo ra loại t.h.u.ố.c gây nghiện nào đó dành cho Siêu Phàm Loại cấp Truyền thuyết?" Đội trưởng đội 8 quệt lớp mồ hôi nhớp nháp trên cổ, trái tim đang đập dồn dập dần bình ổn lại, "Tin tức của cậu hẳn là nhanh nhạy hơn tôi chứ."
Sinh vật siêu phàm không nhạy cảm với t.h.u.ố.c của con người, đây là nhận thức chung. Từng có người muốn dùng t.h.u.ố.c để khống chế Siêu Phàm Loại, nhưng đều thất bại không ngoại lệ, cấp bậc càng cao, thủ đoạn đối phó của con người càng ít.
Nhưng tình trạng của Jormungandr lúc này thực sự quá quỷ dị, khiến anh ta không nghĩ ra khả năng nào khác ngoài t.h.u.ố.c.
"Cậu đề cao Viện nghiên cứu quá rồi đấy."
Cung Thước hừ lạnh: "Nếu bọn họ có thể chế tạo ra loại t.h.u.ố.c có tác dụng với cấp Truyền thuyết, thì tiền tuyến hằng năm đã không c.h.ế.t nhiều người như vậy."
Nói xong, trong đầu anh ta chợt lóe lên hình ảnh hai người trẻ tuổi trộm ăn Xà Lân Quả.
Biến cố duy nhất của buổi lễ tế hôm nay, chính là cô bé kia đã trộm vài quả cống phẩm.
Không, không thể nào. Chắc chắn không liên quan đến họ.
Cung Thước không khỏi buồn cười vì sự liên tưởng kỳ quặc của mình.
Đó cùng lắm chỉ là hai học sinh bình thường to gan lớn mật mà thôi, sao có thể liên quan gì đến Jormungandr?
Anh ta nhìn về phía trước.
Siêu Phàm Loại tóc bạc tuấn mỹ đang nâng niu quả đỏ một cách cuồng nhiệt, đuôi mắt ửng đỏ say men, hoàn toàn không có tâm trạng chia sẻ nửa điểm chú ý cho đám nhân loại xung quanh.
Cung Thước đang do dự có nên tiến lên "đánh thức" Trần Thế Cự Mãng đang mê muội hay không, Jormungandr đột nhiên hóa thành một tia chớp, lao v.út lên chiến hạm trên vạn dặm trời cao.
"Két —— Két —— Két ——"
Từng cánh cửa cảm ứng trên chiến hạm lần lượt mở ra, rồi lần lượt khóa lại sau khi chủ nhân bước vào.
Jormungandr lao thẳng vào phòng ngủ, cơ thể dần biến đổi.
Cuối cùng, giữa chiếc giường trắng tinh rộng cả trăm mét vuông, một con rắn bạc nhỏ đang cuộn c.h.ặ.t quả đỏ rơi xuống.
Con rắn nhỏ thon dài chỉ bằng nửa cánh tay, vảy rắn tinh xảo, giống như một tác phẩm nghệ thuật được rèn từ bạc trắng.
Đôi mắt rắn lóe lên ánh sáng đỏ ngầu, tựa như con rắn độc trong vườn Địa Đàng dụ dỗ Adam và Eva sa ngã.
Từng lớp vảy của nó liên tục ngọ nguậy, tham lam quấn c.h.ặ.t lấy quả đỏ, dùng lớp vảy thô ráp cọ xát lên bề mặt quả, dường như làm vậy mới có thể tắm mình trong chút mùi hương mong manh đến mức gần như không ngửi thấy kia một cách trọn vẹn nhất.
Đôi mắt rắn đỏ thẫm mê loạn, chiếc lưỡi chẻ đôi điên cuồng bắt lấy hơi thở.
Nó há miệng, nanh trắng rợn người không kiểm soát được mà chảy nước miếng ròng ròng, trong suốt và dính nhớp.
"Xì xì xì ——" Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng ma sát gấp gáp nghe quỷ dị và lạnh lẽo.
Cảm giác đói khát thiêu đốt đau đớn và không bao giờ thỏa mãn trong linh hồn dường như được lấp đầy bởi mùi hương thoang thoảng kia, nhưng rồi một loại "cảm giác đói" sâu sắc hơn lại trào dâng từ sâu thẳm linh hồn.
Muốn... muốn nhiều mùi hương hơn nữa.
Kể từ khi chiếc váy của Mẫu thân mà nó trân trọng cất giấu bị lũ trộm cướp c.h.ế.t tiệt kia phá hỏng, nó đã không biết bao lâu rồi chưa được ngửi thấy mùi của Mẫu thân.
"Hắt xì!"
Tô Đường đang cắm cúi ăn cơm bỗng hắt hơi một cái thật mạnh.
Trong cơ thể đột nhiên dâng lên một cơn ớn lạnh.
"Cảm rồi à?" Giang Minh Thanh quay đầu lại.
"Chắc không phải đâu." Tô Đường xoa xoa cái bụng đã no căng.
So với cảm cúm... cô cảm thấy giống như có ai đó đang lải nhải sau lưng mình hơn.
"Ngày mai trên quảng trường sẽ tổ chức kiểm tra thiên phú, nhớ đi kiểm tra đấy."
Giang Minh Thanh liếc nhìn năm hộp cơm rỗng tuếch mà Tô Đường vừa xử lý xong, sức ăn lớn thế này, thiên phú thức tỉnh ít nhất cũng phải cấp A.
"Chỉ có vào trường học, cô mới có cơ hội tiếp xúc với các khóa học phát triển thiên phú hoàn chỉnh. Hơn nữa, một số loại dịch bổ sung dinh dưỡng chuyên dùng cho Thức Tỉnh Giả chỉ có các trường quân đội chính quy mới cung cấp.
Từ mười một đến hai mươi tư tuổi là giai đoạn then chốt để phát triển thiên phú, nếu lúc này cơ thể không nhận được đủ năng lượng, thiên phú của cô sẽ bị khiếm khuyết suốt đời, cho dù tiềm lực có là cấp S thì cũng chỉ có thể phát triển đến cấp A.
Các cô xuất phát điểm đã muộn hơn người ở các tinh cầu lớn rồi, nếu còn kéo dài nữa, khoảng cách sẽ càng ngày càng xa."
Giang Minh Thanh nhìn sâu vào hai người một cái.
Tô Đường: "Dịch bổ sung dinh dưỡng?"
Hiện tại cô đã đúc kết được quy luật của cơ thể này.
Ăn uống sẽ lấp đầy thanh năng lượng, khi thanh năng lượng đầy sẽ tăng thuộc tính. Đây cũng là lý do vì sao bây giờ cô dễ đói hơn.
Chẳng qua sau khi độ no đạt mức tối đa, cô không thể tăng thuộc tính thông qua ăn uống nữa, nói cách khác, số điểm thuộc tính nhận được mỗi ngày là có giới hạn.
Cô đoán, thức ăn chứa năng lượng càng cao thì hiệu quả càng rõ rệt.
Ví dụ như Xà Lân Quả tốt hơn hẳn so với cơm nước bình thường, lúc đó rõ ràng chỉ ăn một quả nhỏ xíu mà cô đã cảm thấy "sống lại". Tuy nhiên lúc đó hệ thống chưa xuất hiện, không hiện thông báo, cô cũng không biết đã tăng được bao nhiêu.
Tô Đường l.i.ế.m môi, có chút nhớ nhung hương vị thơm ngọt đó.
Đáng tiếc, Cục Tình báo Đặc biệt đúng là mất trí, lúc lục soát người đến cả quả đã đưa vào miệng cô rồi cũng phải móc ra cho bằng được!
"Ừ." Giang Minh Thanh gật đầu, "Đó là thứ chuyên dùng để bổ sung năng lượng cho Thức Tỉnh Giả đang trong thời kỳ phát triển. Những Thức Tỉnh Giả mạnh mẽ, chỉ dựa vào việc ăn uống bình thường để bổ sung năng lượng thì hiệu suất không cao, cô cũng thử rồi đúng không?
Thức Tỉnh Giả từ cấp A trở lên cần năng lượng cực kỳ lớn, cho dù ăn liên tục hai mươi bốn giờ có khi cũng không đủ. Dịch bổ sung dinh dưỡng hiệu quả hơn nhiều."
Tô Đường vô cùng động lòng, do dự hỏi: "Dịch dinh dưỡng trong trường... là miễn phí đúng không?"
Giang Minh Thanh: "..."
Anh ta nói giảm nói tránh: "Dịch bổ sung dinh dưỡng càng cao cấp thì nguyên liệu càng đắt đỏ, chế tạo cũng vô cùng phức tạp."
Tô Đường: "Chậc."
Nhưng cái cô thiếu nhất bây giờ chính là tiền.
"Tuy nhiên các học viện của Liên bang đều có trợ cấp chính phủ, học sinh mua sẽ có ưu đãi." Giang Minh Thanh nói, "Trường xếp hạng càng cao, hỗ trợ tài chính của Liên bang càng lớn. Giá tài nguyên trong trường cũng rẻ hơn. Nếu cô có thể vào được top 5 trường đứng đầu Liên minh, có thể tiết kiệm được một khoản tiền lớn."
Anh ta vỗ vai Tô Đường: "Thông tin thân phận trước đây của cô tạm thời bị thiếu. Nhưng Cục Tình báo Đặc biệt có thể viết cho cô một lá thư giới thiệu, chỉ cần cô vượt qua bài kiểm tra, cô vẫn có tư cách nhập học."
Tô Đường suy nghĩ một chút.
Nếu có thể vào trường Liên minh học tập, đó là lựa chọn tốt nhất của cô hiện tại.
Cô không thể cứ chui rúc ở cái hành tinh này đi nhặt rác mãi được. Nếu có thể thuận lợi tốt nghiệp, cô cũng coi như là sinh viên tốt nghiệp đàng hoàng, không còn là hộ đen nữa, chắc sẽ không bị tất cả các công việc t.ử tế từ chối nữa chứ?
Hơn nữa cô đúng là cần lượng lớn dịch dinh dưỡng, cứ thế này thì cô chẳng bao giờ ăn no được.
Tô Đường được đằng chân lân đằng đầu: "Học phí có đắt không? Học phí Cục Tình báo Đặc biệt có bao không?"
Giang Minh Thanh: "..."
Cuối cùng anh ta cũng hiểu rõ rồi, con nhóc này là kẻ mê tiền.
Anh ta nhìn Tô Đường thật sâu.
"Cũng chỉ có cô mới coi Cục Tình báo Đặc biệt là tổ chức từ thiện."
"Thức Tỉnh Giả cấp cao sẽ không thiếu tiền. Cho dù cô là học sinh, chỉ cần cô nỗ lực, tiền thưởng và trợ cấp từ các cuộc thi, nhiệm vụ trong trường đều nhiều hơn số tiền cô nhặt rác ở Bạch Hằng cả năm, hoàn toàn có thể chi trả học phí."
Tô Đường thừa nhận, trái tim cô rung rinh dữ dội.
Chủ yếu là mấy ngày nay đi nhặt rác cô cũng chẳng kiếm được mấy đồng, đã loanh quanh bên bờ vực c.h.ế.t đói rồi.
Tô Đường: "Câu hỏi cuối cùng."
Giang Minh Thanh: "Gì?"
Tô Đường dùng ánh mắt dò xét nhìn Giang Minh Thanh: "Tôi chỉ là một hộ đen, tại sao anh lại tích cực giới thiệu tôi vào Học viện Liên bang như vậy?"
Giang Minh Thanh thẳng thắn nhìn cô.
"Bởi vì Thức Tỉnh Giả cấp cao của Liên bang ngày càng ít."
"Siêu Phàm Loại bị sa ngã ngày càng nhiều, mỗi một Thức Tỉnh Giả cấp cao đều là trợ lực không nhỏ cho Liên bang. Chỉ vì vài điểm nghi vấn mà để mất một Thức Tỉnh Giả cấp cao, không đáng."
"Thứ hai, thông tin thân phận của cô vẫn đang được điều tra, các trường cao đẳng quản lý nghiêm ngặt, cô vào trường ngược lại càng thuận tiện cho chúng tôi quan sát."
"Hơn nữa..." Giang Minh Thanh khựng lại, buồn cười nhìn Tô Đường, "Cô có vào được hay không còn chưa chắc đâu. Tôi chỉ ước lượng thiên phú của cô không thấp, nhưng cụ thể thế nào còn phải xem bài kiểm tra ngày mai."
Từ miệng Giang Minh Thanh, Tô Đường biết được Thức Tỉnh Giả sẽ phải kiểm tra Độ tương thích (thân hòa lực), Tinh thần lực, và Thể lực.
Trong đó, quan trọng nhất là Độ tương thích và Tinh thần lực.
Đa số Thức Tỉnh Giả sẽ ký khế ước với Siêu Phàm Loại để đạt được sức mạnh siêu phàm.
Độ tương thích quyết định mức độ thân thiết của Siêu Phàm Loại đối với Thức Tỉnh Giả.
Cái này rất giống như "hợp duyên". Thức Tỉnh Giả có độ tương thích càng cao thì càng dễ dàng nhận được sự công nhận của Siêu Phàm Loại.
Nhưng việc có thể ký khế ước thuận lợi hay không, và phát huy được mấy thành năng lực siêu phàm, thì phải xem Tinh thần lực.
Người thường không thể chịu đựng được tinh thần lực mạnh mẽ của Siêu Phàm Loại, Tinh thần lực thấp mà ký khế ước với Siêu Phàm Loại cấp cao, khoảnh khắc đó não bộ sẽ bị tinh thần lực của Siêu Phàm Loại xung kích vỡ nát, vô cùng nguy hiểm.
Tuy nhiên đa số mọi người thì Độ tương thích và Tinh thần lực đều tỷ lệ thuận với nhau, chênh lệch không lớn.
Bởi vì Siêu Phàm Loại cũng thiên vị những nhân loại có Tinh thần lực cao hơn.
Vì không nhà để về, đêm hôm đó, Tô Đường ngủ luôn trên ghế của Sở Trị An.
