Người Thường, Nhưng Lại Là Mẹ Của Quái Vật - Chương 152: Cãi Nhau Và Bị Phạt Cấm Túc

Cập nhật lúc: 04/02/2026 02:04

Là một trường quân sự hàng đầu, nguồn lực giảng viên của Tứ Phương Thiên cũng vượt xa Bắc Hải. Vốn dĩ Tinh vực Trung tâm đã là nơi hội tụ nhiều cao thủ loài người nhất, và những Người Thức Tỉnh hàng đầu hầu như đều có tên trong danh sách giảng viên của các trường danh tiếng.

Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, dù sao thì giáo quan bình thường cũng không thể trấn áp được đám học sinh này.

"Làm loạn cái gì thế hả?!" Tiếng bước chân nặng nề vang lên, kèm theo giọng nói ồm ồm uy nghiêm.

Tổng huấn luyện viên Tứ Phương Thiên bước tới, mí mắt giật liên hồi.

Ông chỉ vừa đi họp với thủ trưởng một lát mà đám học sinh này đã gây ra chuyện lớn thế này.

Mới vừa cảnh cáo Nam Cảnh Viêm phải chú ý hình tượng trước mặt trường bạn, không ngờ cái tên cứng đầu này quay lưng đi là lại giở trò bắt cóc.

Thấy Tổng huấn luyện viên đến, Nam Cảnh Viêm xoay cổ tay thu d.a.o lại, dậm mạnh đôi giày chiến xuống đất, khuôn mặt rực rỡ nở nụ cười bất cần: "Sao lại gọi là làm loạn chứ? Giao lưu hữu nghị thôi mà."

Người Hắn vẫn đầm đìa mồ hôi, quân phục ướt sũng dính c.h.ặ.t vào người, lộ ra những đường nét cơ bắp săn chắc, khuôn mặt tuấn tú ửng đỏ, hơi thở vẫn còn gấp gáp.

"Biểu diễn cho khách Bắc Hải xem chút thôi."

Hắn nháy mắt, đôi mắt hoa đào sáng ngời nhìn về phía Tô Đường.

Tổng huấn luyện viên: "..."

Đánh nhau đến mức thở không ra hơi thế kia mà gọi là giao lưu hữu nghị à?

Vị Tổng huấn luyện viên cười lạnh một tiếng, ném hai con tinh thần thể xanh và đỏ đang bị trói gô xuống đất.

"Thế giải thích chuyện này thế nào? Quảng trường bị chúng phá hỏng một nửa rồi. Để mặc tinh thần thể phá hoại tài sản nhà trường, cấm túc 12 tiếng."

Chu Tước lông lá tả tơi, trên người chỉ còn lại vài cọng lông đuôi, đang ủ rũ rỉa lông, vừa cảm nhận được hơi thở của Tô Đường liền ngẩng phắt đầu dậy định bay tới.

Nhưng chân vừa nhấc lên nửa chừng, nó chợt nhớ ra bộ dạng trụi lủi hiện tại của mình, đau khổ lấy cánh che đầu, sau đó tiện chân đá bay con Thanh Long đang cuộn mình im lặng bên cạnh ra làm bia đỡ đạn.

Thanh Long cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, lớp vảy xanh trong veo xinh đẹp bị cào tróc từng mảng, lộ cả thịt đỏ hỏn.

Bắt gặp ánh mắt Tô Đường, nó theo bản năng giấu cái đuôi bị trụi vảy thê t.h.ả.m nhất đi.

Nam Cảnh Viêm nhìn thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của tinh thần thể mình, nụ cười tự tin trên mặt cứng đờ trong giây lát.

Sau đó theo bản năng nhìn phản ứng của Tô Đường, nhưng thấy cô vẫn giữ vẻ mặt bình thản không chút biểu cảm.

Không sao, tinh thần thể của Đông Phương Từ bây giờ cũng xấu ma chê quỷ hờn.

Hắn nhanh ch.óng điều chỉnh lại vẻ mặt, nhưng nụ cười trông có vẻ hơi gượng gạo.

"Chậc." Nam Cảnh Viêm tặc lưỡi, tháo đôi găng tay chiến thuật ướt sũng vứt xuống đất, "Tiễn khách xong em sẽ đi cấm túc."

"Cậu không cần đi, đó là nhiệm vụ của Đông Phương Từ." Tổng huấn luyện viên bình thản nói, mục đích của họ là để Đông Phương Từ và Tô Đường tiếp xúc nhiều hơn.

Nụ cười gượng gạo trên mặt Nam Cảnh Viêm cuối cùng cũng tắt ngúm, Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y, khóe môi vẫn nhếch lên nhưng ánh mắt đầy vẻ hung hãn, giọng nói lười biếng:

"Thế thì bất lịch sự quá, thưa huấn luyện viên."

"Chỉ có viện Thanh Long tiếp khách, người ta lại tưởng chúng ta không tôn trọng Bắc Hải. Hơn nữa chúng em chở khách bay qua đó sẽ nhanh hơn."

Tổng huấn luyện viên: "..."

Hôm nay bị làm sao thế này? Trước đây Nam Cảnh Viêm tuy hay đối đầu với Đông Phương Từ nhưng trước mặt ông vẫn còn biết kiêng nể đôi chút.

Vậy mà lần này lại rõ ràng không chịu nhượng bộ.

Hơn nữa... lần này tinh thần thể của chúng nó cũng dễ bắt lạ thường.

Mọi khi phải tốn bao nhiêu công sức mới khống chế được, nhất là con Chu Tước nóng tính kia.

Thế mà lần này ông vừa tới, hai con tinh thần thể đang c.ắ.n xé nhau bỗng nhiên mềm nhũn ra, chẳng còn chút sức tấn công nào, người run rẩy như bị bệnh, ông kéo nhẹ cái là tách ra được ngay.

Đông Phương Từ và Nam Cảnh Viêm cũng thế... đ.á.n.h nhau một trận mà như vừa vớt từ dưới nước lên.

Tổng huấn luyện viên liếc nhìn Đông Phương Từ, cảm thấy hôm nay đám học trò này đứa nào cũng kỳ quái.

Đông Phương Từ lưng thẳng tắp, tư thế đứng vẫn nghiêm trang đoan chính.

Nhưng vành tai đỏ bừng, môi mím c.h.ặ.t, tóc đen bết lại vì mồ hôi thành từng lọn, để lộ vầng trán cao rộng, đuôi mắt ửng đỏ.

Cả người như vừa ngâm nước, làn da trắng bệch lấm tấm mồ hôi, trông ướt át, trắng đến phát sáng.

Ngay cả đôi mắt vốn trầm ổn giờ đây dường như cũng phủ một lớp nước long lanh.

Ngước mắt nhìn Tô Đường, nhưng hàng mi lại như bức rèm rủ xuống, che đi sự ướt át trong đáy mắt.

Giọng nói hơi khàn khàn.

"Viện Thanh Long sẽ hoàn thành nhiệm vụ độc lập."

Ý là từ chối sự giúp đỡ của viện Chu Tước.

Nam Cảnh Viêm nhìn Hắn cười lạnh, ánh mắt sắc như sói.

Tổng huấn luyện viên: "..."

Ông nhìn Tô Đường, nghiêm giọng nói: "Đội trưởng Tô, xin lỗi. Sự quản lý yếu kém của nội bộ chúng tôi đã làm phiền thời gian nghỉ ngơi của các em."

Tô Đường lại chẳng thấy thiệt hại gì, không chỉ được rửa mắt mà còn nhân tiện thăm dò được thực lực của hai vị thủ khoa Tứ Phương Thiên.

"Không sao ạ."

"Chúng em nhớ vị trí nhà khách rồi, tự đi cũng được."

"Thế sao được!" Tổng huấn luyện viên nhíu mày, nhìn hai cậu học trò đang tranh cãi không dứt, "Thôi được rồi, không còn nhiều thời gian nữa, Nam Cảnh Viêm đi cùng Đông Phương Từ đi."

Nam Cảnh Viêm lập tức nhếch môi cười: "Không cần phiền đến viện Thanh Long đâu, viện Chu Tước chúng em sẽ chở các bạn Bắc Hải bay qua đó."

"Kéc." Con Chu Tước vừa nãy còn tự kỷ vì xấu xí lập tức kêu lên một tiếng dài, bay đến bên cạnh Tô Đường, hạ thấp người xuống, cọ đầu vào người cô, ra hiệu cho cô ngồi lên.

Lông mày huấn luyện viên suýt bay lên tận trán, Chu Tước mà cũng chủ động cho người ta cưỡi lên lưng á??

Con Chu Tước này giống hệt chủ nhân nó, nổi tiếng là tùy hứng, nóng nảy, kiêu ngạo bất khả xâm phạm, không chịu để ai cưỡi đầu cưỡi cổ.

Nếu không phải bộ lông rực rỡ kia không thể làm giả, ông suýt nữa tưởng Chu Tước bị đ.á.n.h tráo rồi.

Có thủ khoa dẫn đầu, các sinh viên viện Chu Tước vốn đang đối đầu gay gắt cũng lần lượt triệu hồi siêu phàm chủng, chuẩn bị chở người của Bắc Hải đi theo đường hàng không.

Trong lúc Tổng huấn luyện viên đang nghi ngờ nhân sinh thì tên học trò cứng đầu nhất bỗng chủ động bước tới.

"Huấn luyện viên." Nam Cảnh Viêm nhếch môi cười, "Thầy cũng thấy rồi đấy, Chu Tước ở bên cạnh Tô Đường tinh thần ổn định hơn hẳn. Tinh thần thể của em cũng cần được điều trị giống như Đông Phương Từ."

"Đều là sinh viên Tứ Phương Thiên, nhà trường không thể bên trọng bên khinh được chứ?"

Đông Phương Từ lập tức ngước mắt lên, ánh mắt thâm sâu.

Giọng Hắn lạnh băng, nhắc lại lời Nam Cảnh Viêm từng nói một cách lạnh lùng: "Cậu từng nói, tinh thần thể của cậu sẽ không giống như tôi, dính c.h.ặ.t lấy người khác xé cũng không ra mà?"

Không khí bỗng trở nên vi diệu.

Dù sao thì lời chế giễu không chút nể nang của Nam Cảnh Viêm dành cho Đông Phương Từ trước đó cũng có không ít người nghe thấy.

Người của viện Thanh Long chờ xem thủ khoa Chu Tước bẽ mặt, nhưng người viện Chu Tước lại im thin thít, tỏ vẻ rất bình tĩnh, như thể đã quá quen với chuyện này.

Quả nhiên...

Nam Cảnh Viêm nghiêng đầu, một tay giữ mũ quân đội, vẻ mặt vừa lưu manh vừa rạng rỡ.

Hắn cười khẩy một tiếng, trong khoang miệng ẩm ướt, đầu lưỡi đỏ tươi lấp ló sau hàm răng sắc nhọn, khuôn mặt tuấn tú toát lên vài phần tà khí:

"Hả? Đông Phương Từ, cậu không tưởng thật đấy chứ?"

Hoàn toàn thể hiện ba chữ "không biết xấu hổ" một cách triệt để.

Sinh viên viện Thanh Long đang chờ màn vả mặt tức đến nghiến răng thay cho Chủ tịch nhà mình.

Quả nhiên cây không da c.h.ế.t chắc, chim không biết xấu hổ thì vô địch thiên hạ.

Viện Chu Tước thì bày ra vẻ mặt "biết ngay mà", tính nết thủ khoa nhà mình thế nào ai cũng rõ.

Nam Cảnh Viêm luồn tay vào mái tóc vàng đỏ hơi ẩm ướt, vuốt ngược ra sau như chú chim chải chuốt bộ lông, chỉnh trang lại hình tượng xong xuôi mới sải bước dài về phía con Chu Tước đang cõng Tô Đường cách đó không xa.

Đi ngang qua Đông Phương Từ, Hắn bỗng khựng lại, b.úng tay một cái, năng lượng vô hình dựng lên một màn chắn cách âm, bóp méo âm thanh.

"Hơn nữa, theo đuổi người mình thích thì mất mặt tí có sao đâu."

"Tôi không giống cậu." Hắn cười, khuôn mặt rạng rỡ sắc bén mang đầy tính công kích, "Hôn một cái cũng ngất xỉu, cậu có làm ăn được gì không đấy?"

Mọi người không biết hai người nói gì, chỉ thấy sắc mặt thủ khoa Thanh Long trong nháy mắt trở nên vô cùng khó coi.

Tổng huấn luyện viên cũng bị chặn âm thanh bên ngoài, nhìn sắc mặt Đông Phương Từ mà hơi nhướng mày, lúc trước ông hỏi, cậu ta còn có vẻ hơi kháng cự việc Tô Đường đến điều trị mà?

Sao bây giờ trông có vẻ không phải như vậy nhỉ?

Nói xong, Nam Cảnh Viêm sải bước đi tiếp.

Chu Tước đã cõng Tô Đường bay lên trời, còn lượn vài vòng.

Nam Cảnh Viêm cũng không bảo tinh thần thể hạ xuống. Hắn lấy đà nhảy lên, giày chiến đạp mạnh vào thân cây, bay v.út lên không trung.

Chu Tước kêu dài một tiếng, vỗ cánh, lao v.út đi như một tia chớp, đón trúng Nam Cảnh Viêm một cách chuẩn xác.

Yết hầu Hắn chuyển động hai cái, đôi mắt hoa đào lấp lánh ánh sáng li ti, ngồi xuống sau lưng Tô Đường.

Lồng n.g.ự.c ấm nóng như có như không áp vào lưng cô, cánh tay thon dài vòng qua người Tô Đường từ phía sau, cơ bắp căng cứng: "Đội trưởng Tô, tôi đưa mọi người qua đó."

Khóe môi Hắn cong lên, để lộ đầu răng nanh sắc nhọn, nụ cười rạng rỡ phô trương, từ phía sau nhìn chằm chằm vào xoáy tóc của cô, bọng mắt ửng hồng.

Thơm quá... lại gần càng thơm hơn.

Thích, thích quá đi mất. Cô ấy chắc chắn là một nửa trời sinh của Hắn.

"Người Thức Tỉnh không ký kết với siêu phàm chủng hệ bầu trời, thường thì lúc đầu sẽ không quen bay lượn.

Tinh thần thể của tôi tính tình nóng nảy, không chịu nghe lời, vòng tay thế này cho đỡ ngã."

"Cũng không đến nỗi nào."

Tô Đường vừa được Chu Tước chở bay hai vòng trên trời rất đã, thuận tay luồn vào lớp lông cổ mềm mại của nó.

Lớp lông nhung ấm áp mềm mại phủ lên lòng bàn tay, Tô Đường vuốt ve vài cái đầy tán thưởng, cười híp mắt nói:

"Vừa nãy Chu Tước chở tôi bay hai vòng, tôi thấy cũng quen mà. Chu Tước cũng ngoan lắm."

"Ưm." Phía sau truyền đến tiếng rên rỉ khàn khàn run rẩy, tiếng run rẩy ấy vừa êm tai vừa gợi cảm.

"??"

Tô Đường rụt tay về, quay đầu lại.

Nam Cảnh Viêm cao hơn cô một chút, từ góc độ của cô nhìn ra sau.

Chỉ thấy được đường xương hàm trơn tru đẹp đẽ và nốt ruồi son rực rỡ dưới đuôi mắt phải.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Người Thường, Nhưng Lại Là Mẹ Của Quái Vật - Chương 151: Chương 152: Cãi Nhau Và Bị Phạt Cấm Túc | MonkeyD