Người Thường, Nhưng Lại Là Mẹ Của Quái Vật - Chương 171
Cập nhật lúc: 04/02/2026 23:01
Sóng biển nâng Ngài lên cao, Thanh Hành tiến lại gần Tô Đường và Lucian. Lucian mím c.h.ặ.t môi, nhưng vì e ngại mệnh lệnh của Bệ hạ nên không dám hành động.
"Bé ngoan, em không sao chứ?"
Thanh Hành chăm chú quan sát Tô Đường.
Trên người cô được bao bọc kín mít bởi chiếc áo dài, không nhìn ra bất kỳ dấu vết nào, nhưng sắc mặt trông vẫn khá tỉnh táo.
Tuy nhiên Ngài vẫn chưa hoàn toàn yên tâm.
Ánh mắt Ngài tỉ mỉ quét qua từng tấc trên khóe môi, sống mũi, mi mắt, cho đến từng sợi tóc của cô.
Khác với đại đa số mọi người, ánh mắt của Thanh Hành hoàn toàn không mang tính công kích, giống như chiếc chổi lông mềm mại lướt nhẹ qua làn da, nhẹ tựa như một cơn gió thoảng.
Dù bị quan sát rất kỹ, Tô Đường cũng không cảm thấy khó chịu chút nào vì ánh nhìn đó.
Chỉ là có một chút lúng túng khó tả, dù sao thì vừa mới đi "quẩy" xong.
Không biết có bị nhìn ra sơ hở gì không.
Ngay khi cô định mở miệng ngắt lời Thanh Hành, một bàn tay với nhiệt độ hơi lạnh nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô. Nắm rất c.h.ặ.t, nhưng lực đạo được kiểm soát vừa đủ, không khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Giọng nói từ tính ôn hòa, mang theo sự khoan dung độ lượng:
"Bé ngoan. Đừng sợ, ta đưa em về."
Tô Đường: "???"
Hả, cô phải sợ cái gì?
Ngài ấy có phải đã hiểu lầm gì rồi không?
Lucian dùng đồng t.ử dọc lạnh lùng nhìn chằm chằm Thanh Hành, ánh mắt sắc như d.a.o.
Cho đến khi Thanh Hành bước tới... Hắn mới biết sự thù địch mà mình dành cho con rùa này, thậm chí còn lớn hơn cả đối với bốn vị Quân đoàn trưởng, là đến từ đâu.
Đối phương cũng giống Hắn, đều đi theo con đường dịu dàng chu đáo, thấu hiểu lòng người.
Sự khác biệt nằm ở chỗ... Huyền Vũ là hàng thật, sự ôn nhã và trầm ổn đã ngấm vào tận xương tủy.
Còn sự rộng lượng chu đáo của Hắn, đều là diễn, là những thủ đoạn được ngụy trang sau vô số lần cân nhắc kỹ lưỡng để đổi lấy một chút yêu thích và chú ý của Bệ hạ.
Đứng trước Huyền Vũ, Hắn giống như hàng giả gặp phải hàng thật, khiến trong lòng Hắn tự nhiên nảy sinh cảm giác khủng hoảng mãnh liệt.
Hàng mi dài của Thanh Hành rũ xuống, đôi mắt xanh biếc dừng lại trên môi Tô Đường thêm hai giây.
Môi thiếu nữ hơi đỏ, độ căng mọng và màu sắc rất bắt mắt. Nhìn qua là biết vừa trải qua một nụ hôn kịch liệt.
Ngoài chuyện đó ra thì không thấy điểm gì bất thường khác.
Thanh Hành khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng khi đối mặt với Lucian, giọng điệu vốn luôn ôn hòa chậm rãi của Ngài lại mang thêm vài phần sắc bén.
Phó đoàn trưởng Quân đoàn Xích Diễm, sao có thể thực sự bị con người chơi đùa coi như ch.ó được?
Trong mắt Thanh Hành, cho dù chuyện Tô Đường bắt Phó đoàn trưởng Xích Diễm làm ch.ó là thật.
Thì đó cũng là do vị Phó đoàn trưởng Xích Diễm này bị độ thân hòa thu hút, thèm khát cơ thể người ta, chủ động dụ dỗ đề nghị làm ch.ó, sau khi bị đá thì cố tình tỏ ra vẻ nạn nhân, dai dẳng tìm đến cửa "đòi nợ".
Dù sao thì, con người mới sống được bao nhiêu năm, còn Long tộc là giống loài trường sinh thì sống được bao lâu?
Lũ trẻ trường quân đội dù tính theo tiêu chuẩn con người thì cũng mới trưởng thành chưa được bao lâu.
Cô bé chỉ là một đứa trẻ, cái gì cũng không hiểu, chỉ ham chơi một chút, chẳng lẽ Phó đoàn trưởng Xích Diễm sống lâu như vậy mà còn không hiểu sao?
Cố tình dụ dỗ cô bé chơi những trò chơi không lành mạnh, đúng là lòng dạ đáng c.h.é.m.
"Phó đoàn trưởng Xích Diễm, con người ở độ tuổi này... luôn ham chơi một chút. Cho dù cô bé có làm chuyện gì đi quá giới hạn... Là giống loài trường sinh, bản thân cậu phải có năng lực phân biệt.
Dù cô bé từng có... chỗ nào làm quá đáng, cũng không thể hoàn toàn trách cô bé được."
"Hơn nữa, Tứ Phương Thiên cũng sẽ không cho phép cậu đưa người đi."
Thanh Hành nắm c.h.ặ.t cổ tay phải của Tô Đường, không nhượng bộ nửa bước.
Lucian cực kỳ chán ghét con Huyền Quy đụng hàng phong cách với mình này, gần như không che giấu được sự thù địch nơi đáy mắt.
Hai tay Hắn ôm eo Bệ hạ, cái đuôi rồng đầy gai xương lởm chởm phía sau dựng lên, theo bản năng định hất văng tay của Huyền Vũ ra khỏi người Bệ hạ thì nghe thấy tiếng nói của cô.
"Thanh Hành các hạ."
Tô Đường không biết Thanh Hành đã hiểu lầm cái gì, ngẫm nghĩ hồi lâu mới nhận ra chút sai sai vi diệu.
Cô vốn tưởng Tứ Phương Thiên nhìn thấy cô và Lucian ở cùng nhau sẽ tra hỏi xem cô làm thế nào ký khế ước được với Phó đoàn trưởng Xích Diễm.
Không ngờ... điểm chú ý của Ngài ấy lại lệch sang hướng mà cô không ngờ tới.
"Hắn là loài khế ước của tôi."
Tô Đường giải thích, một tay giữ lấy cái đuôi rồng đang xé gió quất tới.
Cái đuôi hung hãn vừa sắp chạm vào cô liền giống như chú cún con đã được thuần hóa, lập tức thu lại lực đạo, mềm nhũn rũ xuống, gai xương ở đuôi thu lại, ngoan ngoãn nằm gọn trong lòng bàn tay cô.
Cái đuôi trượt nhẹ trong lòng bàn tay Tô Đường với biên độ nhỏ, Lucian hất cằm lên, đôi mắt cún con trông có vẻ nắng rạng rỡ cong cong, nhưng đáy mắt lại là sự thù địch không che giấu.
"Tôi là Siêu Phàm Chủng đã ký khế ước với cô ấy, tất nhiên là đi theo cô ấy. Đường Đường đi đâu, tôi đi đó."
Thanh Hành ngước mắt, giọng nói bình tĩnh:
"Nhưng ta nghe nói, Long tộc chịu sắc lệnh của Nữ Hoàng. Bất kỳ tộc nhân Rồng nào cũng không được ký khế ước với con người, chịu sự sai khiến của tộc khác."
Cơ thể Lucian cứng đờ, cái đuôi vừa nãy còn đắc ý cọ cọ vào lòng bàn tay Tô Đường cũng khựng lại.
Tô Đường: "..."
Đúng là lúc trước cô từng ban hành sắc lệnh này, lúc đó hoàn toàn là đứng trên góc độ Long tộc, vì duy trì sự thống trị của Đế quốc Rồng mà ban hành.
Không ngờ có ngày lại tự lấy đá ghè chân mình.
Đồng t.ử dọc của Lucian nhìn về phía Tô Đường.
Hắn không thể trước mặt ngoại tộc mà lật đổ sắc lệnh của Bệ hạ.
Nhưng Hắn cũng không thể để lộ thân phận của Bệ hạ.
"Thành viên tại chức của Quân đoàn Rồng khi tiến vào trung tâm Liên bang cần phải nộp đơn xin phép, tiến hành kiểm tra nhập cảnh. Nhưng trong thông tin nhập cảnh của Tứ Phương Thiên, không có ghi chép về cậu."
Giọng nói của Thanh Hành không nhanh không chậm, nhưng lại đ.á.n.h trúng điểm yếu:
"Cục Tình báo Đặc biệt của Liên bang đang trên đường tới Biển Quy Khư. Phó đoàn trưởng Xích Diễm, cho dù hiện tại cậu đã là Siêu Phàm Chủng ký khế ước với đứa trẻ này, nhưng theo quy định quản lý xuất nhập cảnh của Liên bang, cậu vẫn cần phải đến Cục Tình báo Đặc biệt bổ sung hồ sơ, thời gian tiêu tốn sẽ không ngắn."
"Còn đứa trẻ này, hiện tại do Tứ Phương Thiên chúng tôi chịu trách nhiệm, cô bé không giống cậu, không cần phải đi theo quy trình rườm rà. Sắp đến giờ giới nghiêm của trường rồi, cậu muốn làm lỡ thời gian của cô bé sao?"
Lucian: "..."
Cậy vào việc Tô Đường không nhìn thấy, vẻ âm u đã leo kín cả khuôn mặt Hắn.
Cảm giác khủng hoảng mãnh liệt khiến Hắn không muốn buông tay Bệ hạ, không muốn để Bệ hạ rời đi cùng đối phương, nhưng lại không thể vì Hắn mà làm lỡ việc của Bệ hạ, bắt Bệ hạ cùng Hắn chịu kiểm tra.
Thảo nào Siêu Phàm Chủng nào từng tiếp xúc với con Huyền Vũ của Tứ Phương Thiên này đều cảm thấy tính tình Ngài tuy ôn hòa, nhưng lại rất khó chơi.
Trong lúc Hắn đang run rẩy dằn vặt, cuối cùng Tô Đường lên tiếng: "Lucian, ngươi đi bổ sung thủ tục trước đi."
Thanh Hành ôn hòa chín chắn, về cùng Ngài ấy sẽ không xảy ra vấn đề gì.
Ngược lại nếu Lucian không bổ sung thủ tục, Cục Tình báo Đặc biệt sẽ không bỏ qua, còn có thể làm lớn chuyện.
"Vâng." Lucian rũ mắt đáp, buông tay đang ôm eo Tô Đường ra, gân xanh trên cánh tay nổi lên vì dùng sức kìm nén.
Quả nhiên như Thanh Hành nói, chẳng bao lâu sau người của Cục Tình báo Đặc biệt Tứ Phương Thiên cũng đến, Lucian đi theo họ rời đi.
Tô Đường và Thanh Hành ngồi lên một chiếc xe bay khác, trở về Tứ Phương Thiên.
Lên xe rồi Tô Đường mới phát hiện, tốc độ của xe bay hoàn toàn không so được với tốc độ bay của Cự Long. Giờ này, cho dù cô không cần đến Cục Tình báo làm báo cáo, cũng không kịp giờ giới nghiêm rồi.
Tô Đường nhìn người thanh niên tóc đen mắt xanh bên cạnh.
Hình dạng con người của Siêu Phàm Chủng chỉ giữ lại dáng vẻ thời thanh niên.
Chỉ nhìn mặt mũi, ngũ quan thanh tú, đường nét mày mắt xinh đẹp nhu hòa, nhưng trên người Ngài lại có một loại khí chất của năm tháng vĩnh hằng, khuôn mặt trẻ trung hòa quyện với khí chất đó tạo nên sự độc đáo vô cùng.
Sau khi cài đặt chế độ lái tự động xong.
Ngài từ tốn lấy ra hai chiếc bánh ngọt xinh xắn từ tủ lạnh trong xe bay, đưa cho Tô Đường, mỉm cười ôn hòa với cô:
"Bé ngoan. Ăn bánh ngọt không?"
"Đường về sẽ hơi xa, không kịp ăn cơm tối ở nhà ăn rồi, lót dạ trước chút nhé."
Tô Đường so sánh giờ ăn tối của Tứ Phương Thiên và giờ giới nghiêm, lại nhìn khuôn mặt thanh tú hiền lành kia, nhớ tới lời Thanh Hành chất vấn Lucian có muốn làm lỡ thời gian của cô không:
"Chúng ta có thể về kịp giờ giới nghiêm sao?"
"Không kịp đâu." Thanh Hành khẽ cười, giọng nói chậm rãi ôn tồn, "Nhưng không sao cả, ta đưa em về, sẽ không có hình phạt nào đâu."
Đôi mắt xanh biếc của Ngài cong lên thành hình trăng lưỡi liềm xinh đẹp, vừa bày nĩa cho cô vừa nháy mắt với cô.
"Trẻ con mới đến môi trường mới, ham chơi một chút, thỉnh thoảng lỡ giờ giới nghiêm là chuyện bình thường mà, phải không?"
Tô Đường: "..."
Cô nghi ngờ đám Chu Tước và Thanh Long, tật xấu của đứa nào đứa nấy đều là do Ngài chiều hư mà ra.
"Thích vị việt quất hay dâu tây?" Thanh Hành lại thành thục lấy sữa từ tủ lạnh ra, hỏi xong suy nghĩ một giây rồi lại cười, nhìn Tô Đường, "Ưm, hay là nếm thử cả hai nhé, được không?"
"Được ạ!" Tô Đường cảm thấy rất hợp ý mình, lập tức trả lời xong mới hỏi, "Vậy lúc nãy Ngài nhắc đến giờ giới nghiêm..."
"Ồ, cái đó à." Thanh Hành lúc này mới nhớ lại lời mình nói với Lucian. Ngài vừa bóc vỏ hộp, cắm ống hút, đặt ngay ngắn lên chiếc bàn nhỏ trước mặt cô, vừa dịu dàng cong mắt cười: "Ta cố ý lừa Hắn đi đấy."
Tô Đường: "..."
Hả?
Chương 98
"Nữ Hoàng Bạc của Long tộc từng ban hành sắc lệnh —— không cho phép Long tộc ký khế ước với con người, nếu không sẽ bị coi là phản bội.
Mà Quân đoàn Xích Diễm là những kẻ ủng hộ trung thành nhất của Nữ Hoàng, cũng là lứa Cận vệ quân đầu tiên của Nữ Hoàng.
Hơn một nghìn năm sau khi Nữ Hoàng Loài Rồng biến mất, trong bốn đại quân đoàn, chỉ có Quân đoàn Xích Diễm là gần như lúc nào cũng chinh chiến nơi tiền tuyến, tìm kiếm Nữ Hoàng Loài Rồng."
Thanh Hành đẩy bánh ngọt và sữa về phía tay cô, sau đó bật hệ thống thông gió trong xe bay lên.
Trên người Tô Đường dính mùi rồng đỏ động d.ụ.c rất nồng, thấp thoáng còn lẫn cả mùi động d.ụ.c của Chu Tước.
Vốn dĩ Siêu Phàm Chủng đã nhạy cảm với mùi của các Siêu Phàm Chủng khác.
Mà mùi động d.ụ.c thường nồng hơn nhiều so với pheromone tấn công hay thị uy bình thường.
Mùi trên người Tô Đường đối với Thanh Hành lại càng gay mũi hơn.
Dù tính tình ôn hòa, Ngài cũng bị mùi hương đó khiêu khích đến mức nảy sinh ham muốn tấn công, cảm thấy có chút bực bội.
Mặc dù sau khi uống m.á.u của Phất Liệt Nhĩ, cơn đói cồn cào trong bụng đã giảm bớt nhiều, nhưng mùi m.á.u tanh sao bằng thức ăn được, Tô Đường hiện giờ vẫn cảm thấy trong cổ họng có mùi rỉ sắt khó chịu.
