Người Thường, Nhưng Lại Là Mẹ Của Quái Vật - Chương 233:""""""
Cập nhật lúc: 06/02/2026 05:29
Ánh mắt từ trên cao rọi xuống xanh thẳm như đại dương, đáy mắt thoáng qua một tia do dự.
"Nghe nói con bị suy dinh dưỡng, nên mới ăn nhiều như vậy."
Tô Đường tưởng Thanh Hành bị sức ăn của mình dọa sợ.
Cô biết sức ăn của mình rất dễ khiến người khác kinh ngạc, nhưng may mắn là trước đây Cục Tình báo Đặc biệt đã tự động tìm lý do cho cô, giúp cô che giấu khiếm khuyết về thể chất này.
"Có thể là do trước đây đi lang thang luôn bị đói, sau khi thức tỉnh cần quá nhiều năng lượng, nên ăn có nhiều hơn một chút xíu thôi ạ."
Ánh mắt Thanh Hành hơi trầm xuống: "Năng lượng không đủ thì sẽ thế nào?"
Tô Đường suy nghĩ một chút:
"Cũng không có gì đáng ngại đâu ạ. Có thể đôi khi sẽ ch.óng mặt và chảy m.á.u mũi. Nhưng bổ sung chút dinh dưỡng, ăn vài bữa no là khỏi ngay."
Những điều này không khó tra, chỉ cần có tâm là tra được.
"Chỉ là thiếu dinh dưỡng thôi sao?" Thanh Hành lẩm bẩm, trong mắt hiện lên vẻ suy tư.
Mắt Tô Đường sáng lên, mặc dù siêu phàm chủng không cần uống dịch dinh dưỡng, nhưng biết đâu đấy. Thanh Hành không cần ăn cơm chẳng phải cũng biết nấu cơm sao.
"Khụ, Thanh Hành các hạ, chỗ thầy có dịch dinh dưỡng không ạ?"
Hiệu quả của việc ăn cơm vẫn không thể so sánh với dịch dinh dưỡng.
"Xin lỗi, ta không chuẩn bị dịch dinh dưỡng." Thanh Hành lắc đầu: "Nhưng mà..."
Ngài mím môi, vành tai hơi ửng đỏ, dưới ánh sáng lờ mờ có vẻ trong suốt.
Thanh Hành có chút kỳ lạ.
Tô Đường thấy yết hầu Ngài chuyển động một cái, ánh mắt sau đó lại khôi phục vẻ an định dịu dàng như trước:
"Đứa trẻ ngoan, con đợi một chút."
Tô Đường nhìn Thanh Hành vội vã lên lầu.
Đã Thanh Hành nói có cách, thì dù không có dịch dinh dưỡng, chắc chắn cũng có thứ tương tự.
Trong game, việc cô thích làm nhất là ngày ngày kiên trì đến thăm Huyền Vũ, trước khi Huyền Vũ biến mất, cô chưa từng bỏ sót ngày nào.
Không vì lý do gì khác, mỗi lần đến thăm, Huyền Vũ nhất định sẽ tặng quà cho người chơi, từ thức ăn đến nguyên liệu, v.ũ k.h.í... cái gì cũng có.
Giống như điểm danh nhận quà mỗi ngày vậy.
Thiện cảm đối với nam mẹ này kéo dài từ trong game ra đến hiện thực không phải là không có lý do.
Trong lòng Tô Đường dấy lên sự tin tưởng tuyệt đối với nam mẹ.
Tô Đường thầm mong đợi. Tay chân cô cũng không nhàn rỗi, thu dọn bát đĩa bỏ vào máy rửa bát trong bếp.
Khoảng bảy tám phút sau, khi Thanh Hành đi xuống, Tô Đường vừa vặn rửa bát xong, xếp chúng vào chỗ cũ.
"Mấy việc này để ta làm." Bàn tay ấm áp đặt lên vai cô, kéo cô ra khỏi bếp.
Lên lầu một chuyến, Thanh Hành đã thay áo, không biết có phải do nhiệt độ tăng lên hay không, chiếc áo len mỏng trên người Ngài đã được thay bằng chiếc áo sơ mi trắng Ngài thường mặc.
Tay áo sơ mi xắn lên, lộ ra một đoạn cánh tay rắn chắc, mạnh mẽ. Vì xuống vội vàng, cúc cổ áo cũng không cài kín mít như mọi khi, lờ mờ có thể nhìn thấy xương quai xanh.
Thanh Hành đưa cho cô một cốc chất lỏng màu trắng, yết hầu chuyển động hai cái, đôi mắt xanh bình tĩnh ôn hòa, nhưng giọng nói lại hơi khàn: "Đứa trẻ ngoan, uống hết cái này đi."
"Đây là... sữa ạ?"
Chất lỏng đựng trong cốc thủy tinh có màu trắng sữa, tỏa ra mùi thơm ngọt nhàn nhạt, so với dịch dinh dưỡng thì giống sữa hơn.
Tô Đường nuốt nước miếng, có thể cảm nhận được sức hấp dẫn của nó đối với mình.
Giống như người khát nước theo bản năng muốn uống nước, người đói bụng theo bản năng muốn ăn thịt.
Mặc dù chưa uống, nhưng Tô Đường đã chắc chắn, bên trong chứa nguồn năng lượng vô cùng phong phú.
Thanh Hành mím môi, không trả lời trực tiếp câu hỏi này.
Dưới mái tóc đen, vành tai Ngài hơi đỏ, nhưng đã bị những sợi tóc mềm mại che khuất, đôi mắt xanh dịu dàng:
"Đứa trẻ ngoan, mau uống đi. Có lẽ sẽ giúp ích cho con."
Dù Ngài không nói, Tô Đường cũng sẽ uống.
Sữa có vị mượt mà, mang theo hương sữa nhàn nhạt, không quá ngọt, còn hơi mặn, nhưng hương vị rất đậm đà.
Vừa trôi xuống cổ họng, đã cảm nhận được một dòng nước ấm từ dạ dày lan tỏa ra tứ chi bách hài.
Năng lượng đậm đặc bùng nổ trong cơ thể.
Sau đó...
Tô Đường trơ mắt nhìn thanh năng lượng trong hệ thống mấy ngày nay không nhúc nhích, giờ đang tăng vùn vụt một đoạn dài thấy rõ bằng mắt thường.
Cô uống cạn giọt sữa cuối cùng, cảm thấy đầu óc cũng như vừa uống rượu, có cảm giác ấm áp lâng lâng.
Tay Thanh Hành đã đặt lên đầu cô, dường như dự đoán được tình trạng này, Ngài xoa đầu cô, giọng nói ôn hòa: "Đứa trẻ ngoan, đi nghỉ ngơi đi. Con có thể cần chút thời gian để tiêu hóa."
"Đây là cái gì vậy ạ?" Tô Đường vẫn còn thèm thuồng, dốc ngược cái cốc lên, một giọt cũng không muốn bỏ sót, hai mắt sáng rực, giọng nói đầy phấn khích: "Mua ở đâu thế ạ?"
Nếu có thứ này, chẳng mấy chốc cô có thể lấp đầy thanh năng lượng.
Tô Đường phấn khích một lúc, nhớ đến cái ví tiền đáng thương của mình, lại có chút thiếu tự tin: "Khụ khụ, bao nhiêu tiền ạ?"
Cô ước tính, ly 'sữa' này chứa năng lượng gấp trăm lần dịch dinh dưỡng cấp A giá 60 vạn Tinh tệ một ống, chắc chắn không rẻ.
Không biết tài sản hiện tại của cô mua được mấy bữa.
"Không tốn tiền." Thanh Hành mím môi: "Tuy nhiên, có thể phải qua một thời gian nữa mới có. Lúc đó ta sẽ gọi con."
Tô Đường đoán chừng, đây chắc là bí mật của Thanh Hành.
Chủng tộc trường sinh sống lâu năm, luôn có một số bí mật và đồ tốt của riêng mình.
Tô Đường gật đầu, không hỏi thêm, lại thấy ánh mắt Thanh Hành nhìn mình không chớp mắt.
Cô nghi hoặc nhìn lại: "?"
Đôi mắt xanh của Thanh Hành cong lên, giống như mặt hồ lấp lánh dưới ánh mặt trời, có vẻ hơi căng thẳng và do dự: "Đường Đường... thấy ngon không?"
Sao có thể không ngon được! Hương vị chỉ là phụ, quan trọng là năng lượng bùng nổ, bằng không biết bao nhiêu dịch dinh dưỡng cao cấp.
"Ngon lắm ạ." Tô Đường l.i.ế.m môi thèm thuồng.
Chỉ là hơi ít, uống chưa đã.
Ánh mắt Thanh Hành lướt qua đôi đồng t.ử sáng ngời của cô, cảm thấy một dòng nước ấm áp như bùng nổ trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Ngài cau mày giãn ra, gật đầu, ánh mắt chứa đựng ý cười giản đơn và an lòng: "Đã là Đường Đường thích, thì sau này đều là của Đường Đường."
Câu này có ý gì?
Tô Đường cảm thấy lời Thanh Hành nói có chút kỳ lạ.
Nhưng so với việc suy nghĩ hàm ý trong lời nói của Ngài, hơi nóng hầm hập tỏa ra từ lỗ chân lông càng thu hút sự chú ý của cô hơn.
Lúc trước cô tưởng đầu óc nóng lên chỉ là ảo giác, bây giờ mới phát hiện, không phải ảo giác, mà là thực sự có cảm giác nóng bừng như say rượu.
Lượng lớn năng lượng bùng nổ trong cơ thể cùng một lúc, hình như... hơi bổ quá mức rồi?
Thảo nào Thanh Hành bảo phải nghỉ ngơi tiêu hóa.
Tô Đường sờ sờ vầng trán nóng hổi của mình, cảm giác hơi thở thở ra cũng mang theo nhiệt khí, hơn nữa càng lúc càng nóng, cơn buồn ngủ ập đến não bộ: "Phù, con chắc phải đi ngủ một lát."
Đầu óc lâng lâng như trên mây, chỉ một lúc sau, Tô Đường cảm thấy chân như đang giẫm trên bông, tầm nhìn trở nên mơ hồ.
Thanh Hành sờ trán cô, ý cười vui vẻ ban đầu dần biến mất khỏi đáy mắt, thay vào đó là sự hoảng loạn.
Mặc dù sống đã rất lâu, nhưng đây cũng là lần đầu tiên Ngài cho người khác uống dịch nuôi dưỡng (phụ dịch/sữa) của mình.
Huyền Vũ tuổi thọ dài lâu, thời gian ấp trứng cũng rất dài, một quả trứng có thể mất bốn năm trăm năm mới nở, nếu không có cha mẹ ấp, ấp tự nhiên phải mất mấy ngàn năm đến cả vạn năm, thậm chí biến thành trứng c.h.ế.t.
Trong suốt mấy trăm năm ấp trứng, con cái đều phải canh giữ trứng, không thể rời đi.
Trong thời gian này, con đực cần phải nuôi dưỡng bạn đời, nên đã tiến hóa ra khả năng tạo ra dịch nuôi dưỡng. Tương tự như động vật có v.ú cho con b.ú, nhưng khác với động vật có v.ú là, chúng không nuôi con non, mà là cung cấp dinh dưỡng cho bạn đời.
Bản thân dịch nuôi dưỡng chứa đựng nguồn dinh dưỡng và năng lượng đậm đặc nhất, có thể tiết kiệm thời gian tiêu hóa và tinh lọc cho bạn đời.
"Đứa trẻ ngoan, xin lỗi, ta chỉ nhớ là sẽ có một số tác dụng phụ gây buồn ngủ an thần. Nhưng không ngờ con người lại có phản ứng dữ dội như vậy."
Thanh Hành gần như bị sự tự trách nhấn chìm, trên khuôn mặt tuấn tú thoáng qua vẻ hối hận, lần đầu tiên có chút luống cuống.
Sốt cao do sức mạnh siêu phàm gây ra như thế này, t.h.u.ố.c của con người hoàn toàn không thể chữa trị.
"Có chỗ nào khó chịu không?" Ngài ngồi xổm xuống, bàn tay mát lạnh liên tục xoa khuôn mặt nóng bừng của cô, giọng điệu căng thẳng.
Vì đầu óc nóng lên, ý thức của Tô Đường có chút mơ hồ. Cô cảm thấy đầu óc như bơ tan chảy, buồn ngủ rũ rượi.
Những âm thanh loáng thoáng bên tai mơ hồ như vọng lại từ thế giới khác.
Thanh năng lượng trên hệ thống vẫn đang chậm chạp nhích lên, nhưng toàn bộ sức lực của cô đều dùng để tiêu hóa, không còn tinh thần đâu mà quan tâm đến những số liệu này.
Cô chớp mắt, chậm rãi lắc đầu, chút lý trí còn sót lại điều khiển cô tìm một nơi an toàn để ngủ một giấc, hấp thụ năng lượng dư thừa.
"Buồn ngủ... con ngủ một lát."
Lý trí của Tô Đường chậm chạp trôi đi, nhưng lờ mờ vẫn nhớ trả lời câu hỏi.
Cô vừa trả lời, vừa nheo mắt tìm vị trí ghế sofa trong tầm nhìn mờ ảo, kết quả vừa đi được hai bước đã bị giữ lại.
Tô Đường nhíu mày, đang định đ.ấ.m một cú.
Một giọng nói trong trẻo dịu dàng vang lên bên tai, như một làn gió mát, dường như có thể xoa dịu mọi sự nôn nóng và mệt mỏi.
"Được, ta đưa con vào phòng ngủ nghỉ ngơi."
Trán Thanh Hành lấm tấm mồ hôi, bắp tay căng cứng, nén xuống sự lo lắng dâng lên trong lòng, dịu dàng bế bổng cô lên.
Do tính chất đặc biệt của dịch nuôi dưỡng, thông thường chỉ trong kỳ phát tình và sau khi giao phối, dịch nuôi dưỡng trong cơ thể Huyền Vũ đực mới dần tăng lên.
Bình thường trong cơ thể Ngài không có nhiều, phải tốn rất nhiều công sức mới ép ra được một cốc nhỏ giúp cô bổ sung dinh dưỡng.
Thanh Hành run tay, tự an ủi mình trong lòng.
Tô Đường uống không nhiều, chắc không đến mức không tiêu hóa nổi.
Ngài một tay đỡ khoeo chân, một tay đỡ sau gáy thiếu nữ, áp cô vào l.ồ.ng n.g.ự.c mình, mím môi đi về phía phòng ngủ.
Kết quả vừa đi được hai bước, cơ thể bỗng nhiên run rẩy dữ dội, một cảm giác không thể diễn tả bằng lời truyền đến từ l.ồ.ng n.g.ự.c, Ngài suýt chút nữa không đứng vững.
Đồng t.ử xanh thẳm hơi mở to, Thanh Hành không dám tin cúi đầu xuống, nhìn người đang rúc trong n.g.ự.c mình, gốc tai đỏ bừng, giọng nói hít hà, vừa bao dung vừa bất lực:
"Đường Đường, ngoan, đứa trẻ ngoan, đừng, đừng c.ắ.n."
Thanh Hành đặt tay phải sau gáy thiếu nữ, vành tai đỏ bừng một mảng, khẽ hít vào một hơi khí lạnh, nhưng lại không nỡ mạnh tay đẩy cô ra.
