Người Thường, Nhưng Lại Là Mẹ Của Quái Vật - Chương 270
Cập nhật lúc: 08/02/2026 00:00
Tô Đường hoàn toàn có thể nghĩ cách để mèo con tự mình qua mặt an ninh, lẻn vào hành tinh Z-01.
Nhưng làm vậy thì lén lút, dù có mang qua được cũng phải nơm nớp lo sợ bị phát hiện, rất bất tiện.
Nếu có thể công khai mang theo thì đỡ rắc rối hơn nhiều.
Đó là lý do tại sao dù biết có khả năng không qua được cửa an ninh, cô vẫn mang Kroka đến thử vận may.
"Huấn luyện cấm mang mèo." Thẩm phán trưởng nhàn nhạt nói: "Vi phạm quy tắc."
"Nhưng đâu có quy định cấm mang máy móc hình mèo." Tô Đường đè Kroka xuống, tay kia nhẹ nhàng xoa đầu nó.
Cô có thể cảm nhận được Kroka đang cố nén sát ý, nỗ lực đóng giả một cỗ máy vô tri vô giác, nằm yên trong lòng cô.
Kẻ thù gặp nhau đặc biệt đỏ mắt. Imi'sa đã 'g.i.ế.c' Hắn rất nhiều lần trên mạng tinh tế, hình thành một phản xạ tấn công trong ý thức của Kroka mỗi khi gặp Hắn.
Chưa kể lần này Hắn lại ngăn cản Tô Đường mang Hắn đi cùng.
Nhưng Imi'sa vô cùng nhạy bén, dù Mèo Hề hiện tại chỉ là một cơ thể máy móc, Tô Đường cũng không dám để lộ quá nhiều sơ hở.
Đầu mèo đen tròn vo bị cô ấn vào lòng.
Kroka mở đôi mắt xanh lục trong bóng tối, cái mũi ướt át phập phồng, cố gắng thu liễm sự thù địch và sát ý của mình để không gây rắc rối cho mẹ.
Imi'sa im lặng một lúc, rồi chìa tay ra: "Giao nó cho ta kiểm tra."
Ánh mắt Tô Đường trầm xuống.
Ngay khi cô và Imi'sa đang giằng co, cô đột nhiên cảm thấy một cái đệm thịt ấm áp, mềm mại ấn lên cánh tay mình.
Là Kroka, nó bảo cô cứ giao cơ thể nó cho Imi'sa.
Tô Đường do dự trong lòng một giây, nhưng mặt không đổi sắc đưa nó cho Imi'sa.
Imi'sa xách gáy con mèo đen lên, đôi mắt lạnh lẽo như hạt thủy tinh nhìn chằm chằm vào con mèo đen nhỏ.
Ánh mắt sắc bén của Hắn như có thể nhìn thấu mọi hư ảo, nhìn thẳng vào bản chất.
Kroka nằm im bất động như một cỗ máy chưa khởi động.
Rất lâu sau, lâu đến mức Tô Đường tưởng Imi'sa đã phát hiện ra điều gì, Hắn trả Mèo Hề lại cho Tô Đường.
"Quy tắc huấn luyện có lỗ hổng."
Hắn quay sang nhìn Tổng giáo quan Tứ Phương Thiên, Nguyên Lệ, đứng bên cạnh.
Được phép mang thiết bị máy móc cơ bản, không được mang đồ giải trí tiêu khiển, nhưng thiết bị máy móc Tô Đường đặt làm, rõ ràng bao hàm cả hai tính chất.
Nguyên Lệ gật đầu: "Kết thúc đợt huấn luyện này, chúng tôi sẽ hoàn thiện các quy định liên quan đến việc mang vật phẩm cấm."
Tô Đường biết quy định mới này là nhắm vào cô. Nhưng dù có ra quy định mới thì cũng là chuyện của lần sau.
Điểm yếu của phe Trật tự là quá tuân thủ quy tắc, dẫn đến việc... rất dễ bị người khác lợi dụng quy tắc để nắm thóp, cũng như suy đoán ra hành động của họ.
"Sao em lại làm thiết bị phân tích thành hình con mèo? Vừa cồng kềnh vừa bất tiện." Lão Khang mắng Vệ Nhàn xong, quay sang nhìn Tô Đường, đau cả đầu.
Vừa mới dặn dò hai đứa đừng gây rắc rối cho ông, quay đi quay lại mỗi đứa tặng ông một vố.
Trước mặt Tứ Phương Thiên và Trường quân đội Trung ương Liên bang, Bắc Hải Quân Đại chỉ là đàn em.
Được tham gia cùng hai trường kia đã là phúc phận của Bắc Hải Quân Đại rồi.
Mặc dù ngoài mặt là huấn luyện liên hợp ba trường, nhưng thực chất vẫn do hai trường kia chủ trì, từ việc kiểm tra an ninh đến sắp xếp các hạng mục huấn luyện... Bắc Hải Quân Đại đều không có tiếng nói, nên ông cứ dặn đi dặn lại học sinh phải tém tém lại, ai ngờ học sinh của ông đứa nào cũng không bớt lo.
Lão Khang hỏi xong, ánh mắt của Bạch Hổ, Vua Siren và những người khác đều đổ dồn về phía này.
Ngay cả Thanh Hành cũng nhìn sang với ánh mắt dịu dàng.
Tô Đường xoa đầu Kroka: "Có lẽ là, so với vòng tay, em thích hình dáng con mèo hơn."
Lão Khang: "..."
Trong lúc Lão Khang cạn lời, một tiếng cười khẽ trầm thấp đầy dã tính vang lên.
Chấp chính quan Bạch Hổ chẳng hề có chút tự giác nào khi đang ở trong "doanh trại địch", cái đuôi to dài sau lưng còn lười biếng vẫy vẫy.
Đôi mắt vàng sắc bén, giọng nói như ngậm trên đầu lưỡi thốt ra đầy vẻ lơ đãng:
"Thích mèo đến thế sao?"
Hắn có vóc dáng cao lớn, sự vui vẻ và cảm giác ưu việt tỏa ra quanh người gần như hóa thành thực thể.
Ngay lập tức, ánh mắt lạnh lẽo sắc bén của Vua Siren đ.â.m thẳng về phía Hắn, lạnh thấu xương.
Nhưng Bạch Hổ da dày thịt béo, chẳng thèm để tâm.
Thanh Hành hơi sững sờ, trong đôi mắt xanh thoáng qua một tia mất mát khó nhận thấy, rồi lại khôi phục vẻ yên tĩnh ôn hòa thường ngày.
Bạch Kỳ phớt lờ những ánh mắt thù địch hai bên, đôi mắt vàng lấp lánh ý cười nhìn Tô Đường từ xa.
Rung ——
Quang não của Tô Đường đột nhiên vang lên tiếng thông báo tin nhắn, cô cúi đầu liếc nhìn một cách kín đáo.
A: [So với vật c.h.ế.t không có trí tuệ, xúc cảm của vật sống vẫn tốt hơn chứ.]
A: [Có nhu cầu, có thể tìm tôi giải quyết bất cứ lúc nào.]
Rõ ràng chỉ là mời cô đến vuốt ve, nhưng sao lời này nghe cứ như mời gọi cô làm giao dịch mờ ám gì đó vậy?
Tô Đường ngẩng đầu.
Thấy thân hình cao lớn vạm vỡ của Bạch Hổ đang đứng nghiêm chỉnh trên khoảng đất trống, chiếc áo choàng rộng của Đế quốc Bạch Trú rủ xuống từ bờ vai rộng, che khuất động tác tay của Hắn.
Đôi mắt vàng rực rỡ, toàn thân toát lên khí thế hung hãn sắc bén của kẻ săn mồi đỉnh cao.
Nhìn chẳng ra chút nào là Hắn đang lén lút sờ soạng quang não dưới lớp áo choàng, gửi tin nhắn mời gọi lén lút cho cô.
Mà bên cạnh Hắn, là 'nghịch t.ử' Thẩm phán trưởng chính trực cổ hủ đã sớm không nhận mẹ, 'chồng cũ' Vua Siren trong cái acc clone cũ 'kết hôn giả nhưng đã thành oán phu', và 'bậc thầy' Huyền Vũ bao dung ôn hòa đáng kính.
Tô Đường: "..."
Nhận tin nhắn của Bạch Kỳ, tự nhiên cô có cảm giác như đang vụng trộm ngay trước mặt con cái, chồng cũ và trưởng bối vậy.
Đặc biệt là, khi cô đọc xong tin nhắn nhìn về phía Bạch Kỳ, trong mái tóc trắng điểm đen ở đuôi của Hắn đột nhiên nhú ra hai cái tai hổ tròn vo.
Sau đó... như mời gọi mà khẽ xoay về phía cô.
Tô Đường: "Khụ."
Tô Đường suýt bị nước bọt của mình làm sặc.
Trong đầu cô bỗng hiện lên ảo giác về một con 'vịt' (trai bao) vai rộng eo thon, cơ n.g.ự.c căng tròn, theo phong cách người đàn ông trưởng thành đứng bên đường vẫy khách, uốn éo tạo dáng với cô, cười híp mắt gọi 'Bà chủ, vào chơi đê'.
Với trực giác của chồng cũ, Ngân Luật nhạy bén nhận ra sự bất thường trong ánh mắt qua lại giữa Tô Đường và Bạch Kỳ.
Đồng t.ử dọc màu bạc sẫm của Hắn từ từ kéo dài ra, trong mắt lóe lên tia sáng nguy hiểm.
Nhưng Tô Đường đã thu hồi ánh mắt, đi theo đội ngũ Bắc Hải Quân Đại chuẩn bị lên tàu.
"Đế quốc Bạch Trú diệt vong rồi à?" Giọng nói lạnh lùng êm tai vang lên, như dòng hàn lưu Bắc Cực khiến người ta lạnh từ phổi đến đỉnh đầu.
Đôi mắt Ngân Luật lạnh như băng tuyết, Hắn mặt không cảm xúc chỉnh lại trang sức đá quý trên áo, động tác tao nhã: "Chấp chính quan không ở Đế quốc xử lý công việc, lại lãng phí thời gian ở nước địch."
"Chấp chính quan cũng cần nghỉ phép." Bạch Kỳ kéo lại áo choàng trên vai, giọng nói mang theo ý cười vang lên: "Tôi không có ở đó, vẫn còn Chúc Long và Thanh Khâu."
"So với Đế quốc Bạch Trú, Atlantis đáng lo ngại hơn đấy."
"Vua không lo việc nước, suốt ngày như một oán phu đuổi theo Chúa Tể Sợ Hãi, danh tiếng 'góa vợ' lan truyền khắp vũ trụ."
Bạch Kỳ cười nhìn Ngân Luật:
"Sao, bị đá nên không cam tâm à?"
"Tách." Một mũi băng sắc nhọn x.é to.ạc không khí, lóe lên tia sáng ch.ói mắt dưới ánh mặt trời.
Sau đó bị một chiếc vuốt hổ trắng muốt bắt lấy giữa không trung, bóp nát.
Mũi băng hóa thành vô số vụn băng li ti, lả tả rơi xuống đất.
Nhưng một luồng hàn khí lạnh buốt cũng theo đệm thịt lan lên cổ tay Hắn, bộ lông vốn mềm mại trở nên lạnh cứng.
Thậm chí còn có xu hướng tiếp tục lan lên trên.
Hàn khí thấu xương xâm nhập vào da thịt gân cốt, Bạch Kỳ lại lơ đễnh cong mắt cười, giọng nói trầm thấp sảng khoái, nhưng lại mở miệng chế giễu, bồi thêm một câu với giọng điệu chậm rãi:
"... Hay là cô đơn rồi? Góa vợ giờ cũng muốn hồi xuân (tìm tình yêu mới) à?"
Không chỉ Ngân Luật phát hiện thái độ của Hắn với Tô Đường có vấn đề, Hắn cũng nhận ra, ánh mắt con nhân ngư này nhìn Tô Đường không bình thường.
Siêu phàm chủng tôn sùng sức mạnh, so với con người, cấu trúc xã hội nội bộ thiên về luật rừng của loài thú hơn.
Đối với đối thủ cạnh tranh, sự thù địch luôn được thể hiện trần trụi, trực tiếp, thậm chí... không nể nang gì.
Ngân Luật mặt không cảm xúc, tóc bạc rủ xuống như thác nước, nhưng vây tai bán trong suốt màu bạc trắng lại dần xòe ra, đây là biểu hiện khi nhân ngư xúc động, cũng là tiền đề của cuộc tấn công.
Nhiệt độ xung quanh giảm xuống nhanh ch.óng như bị phun nitơ lỏng.
Hàn khí quanh người Vua Siren thậm chí hóa thành sương trắng thực thể.
Vuốt hổ của Bạch Kỳ biến thành tay người, đôi mắt vàng chứa ý cười lướt qua vây tai phải của Ngân Luật.
Ở đó, vây tai vốn được bao phủ bởi lớp màng mỏng màu bạc trắng giờ chỉ còn lại phần xương vây trắng hếu, trông sắc nhọn quỷ dị, càng làm tăng thêm khí chất nguy hiểm cho Vua Siren.
Bạch Kỳ khoanh tay trước n.g.ự.c:
"Đã hủy dung, lại còn là góa vợ từng qua sử dụng (đã mất zin), còn định trâu già gặm cỏ non sao?"
"Rầm!"
Đám Tô Đường đang lên tàu nghe thấy một tiếng nổ lớn, thậm chí cả con tàu cũng rung lên.
"Trời đất ơi, chuyện gì thế này?" Vương Phú Quý loạng choạng, vội bám lấy tay vịn để đứng vững, mắt trợn tròn.
"Lại đ.á.n.h nhau ở đâu rồi? Thẩm phán trưởng, Vua Siren, Thanh Hành các hạ còn cả Chấp chính quan Bạch Hổ, bao nhiêu siêu phàm chủng cấp Huyền thoại ở đây, lại còn quân phòng thủ Tứ Phương Thiên, mà vẫn có người dám đ.á.n.h nhau ở đây á?"
Lúc kiểm tra an ninh nhìn thấy đội hình siêu phàm chủng đón tiếp, Vương Phú Quý còn cảm thấy đây là nơi an toàn nhất thế giới.
Nếu lúc trước bị Mãng Xà Trần Thế 'truy sát' mà có dàn bảo kê hùng hậu thế này, cậu ta dám ưỡn n.g.ự.c lớn tiếng với Mãng Xà Trần Thế luôn ấy chứ.
"Biết đâu chính bọn họ đ.á.n.h nhau đấy."
Vệ Nhàn đi tới cửa sổ tàu nhìn về hướng phát ra tiếng nổ, nhưng ba chiếc tàu vận chuyển học sinh xếp thành hàng dọc, tàu của Bắc Hải Quân Đại xếp cuối cùng, từ góc độ này chỉ nhìn thấy m.ô.n.g của chiếc tàu phía trước, tầm nhìn bị chặn kín mít.
Cô ấy nhớ lại ánh mắt Vua Siren và Bạch Hổ nhìn Tô Đường lúc nãy, quay đầu lại: "Em gái, em không tò mò à?"
Vừa quay đầu đã thấy Tô Đường lại đang đi vơ vét đồ tiếp tế trên tàu.
Nhưng lần này nhà trường rõ ràng không chuẩn bị đồ ăn gì cho họ, thậm chí còn tịch thu phần lớn thực phẩm, đi dạo một vòng nhà ăn Tô Đường hiếm khi gần như tay trắng, chỉ vớt được một gói lạc rang ở cái xó xỉnh nào đó.
