Người Thường, Nhưng Lại Là Mẹ Của Quái Vật - Chương 277:""""

Cập nhật lúc: 08/02/2026 00:02

"Báo cáo giáo quan."

Giọng nói ngông cuồng bất cần của một thiếu niên và giọng nữ biếng nhác vang lên gần như cùng lúc, chỉ cách nhau có một giây.

Nam Cảnh Viêm ngẩn người, lén nhìn sang Tô Đường, đôi mắt sáng lên.

"Chuyện gì?" Giáo quan hỏi.

Tô Đường cười híp mắt: "Chỉ cần là trại ở đây, đều có thể chiếm được ạ?"

Nam Cảnh Viêm đưa tay đè tóc dưới mũ quân đội, để lộ chiếc răng khểnh hơi nhọn: "Của bất cứ ai cũng được sao?"

Đông Phương Từ đứng thẳng như cây lao, trầm tĩnh nhìn hai người họ một cái.

Giáo quan nheo mắt.

Đám nhóc con này, khẩu khí lớn thật.

Không hổ danh là hai cái gai lớn nhất của hai trường quân đội, suy nghĩ giống hệt nhau. Học sinh bình thường còn chẳng dám nghĩ đến chuyện đó.

"Các em cũng có chí khí đấy." Ông ta cười ha hả, không ngại treo củ cà rốt (phần thưởng) trước mặt đám thanh niên này: "Đúng vậy, bất cứ ai, bất cứ trại nào cũng được."

"Bao gồm cả ký túc xá có điều hòa và phòng tắm miễn phí của giáo quan chúng tôi."

Mọi người khẽ hít sâu một hơi. Trong mắt bỗng bừng sáng.

Điều hòa, phòng tắm miễn phí! Những thứ vốn bình thường trước đây, giờ đây họ không dám mơ tới.

Thấy mồi câu đã thả, nụ cười trên mặt giáo quan càng lúc càng rộng.

Củ cà rốt thì to đấy, nhưng cũng phải xem chúng có nuốt trôi không đã! Đám nhóc con này giờ vẫn còn tâm trạng dòm ngó ký túc xá của họ cơ đấy.

Nhưng ông ta đảm bảo, sau khi huấn luyện xong, bọn chúng đến nhấc ngón tay cũng không muốn nhấc.

Hơn nữa, cho dù chúng còn sức để quậy, đến lúc đó cũng phải qua ải của Thẩm phán trưởng đã.

"Bây giờ. Toàn thể, dựng trại!" Giáo quan hô to: "Các em chỉ có hai mươi phút! Hai mươi phút sau tập hợp ở thao trường để bắt đầu huấn luyện!"

Đôi mắt uy nghiêm quét qua trường quân đội Tứ Phương Thiên.

"Tứ Phương Thiên đến cuối cùng! Nhớ đến thao trường trước mười phút để nhận phạt."

Mặc dù Viện Chu Tước đến đầu tiên, nhưng xét trên tổng thể một trường quân đội, họ vẫn chậm hơn Bắc Hải Quân Đại.

Đến đầu tiên có thưởng, nhưng tổng thể tụt lại cũng có phạt.

Tô Đường đã nắm bắt được mục đích đằng sau của người phụ trách huấn luyện.

Bất kể là sự thể hiện cá nhân xuất sắc, hay sự đoàn kết hợp tác tập thể, họ đều muốn cả.

Thời gian gấp rút, mọi người không dám chậm trễ, lần lượt lên nhận vật tư, uống vội ngụm nước rồi lao đi dựng trại.

Vừa ra ngoài lại bị nắng thiêu đốt muốn c.h.ế.t đi sống lại, trại của nhóm Tô Đường chen chúc nhau còn may mắn nằm trong bóng râm, bên Tứ Phương Thiên thì t.h.ả.m hơn, hoàn toàn dựng trại trên cát nóng bỏng.

Khả năng chống nắng và giữ nhiệt của lều bạt chỉ ở mức trung bình, ánh nắng vẫn có thể xuyên qua, dựng lều trên đất chẳng khác nào được mát-xa bằng lửa từ dưới lên.

"Đắng, đắng quá." Nhiếp Nhạc cần nhiều nước, cầm chai Lục trấp (nước xanh nhạt), vừa uống từng ngụm nhỏ vừa đứng đau khổ bên cạnh Tô Đường, không biết là than đời khổ hay than nước đắng.

Đến giờ cô nàng vẫn chưa đủ dũng khí để thử chai Thanh trấp (nước xanh đậm) màu đậm hơn kia.

Tô Đường l.i.ế.m môi, cảm thấy vị đắng trong miệng vẫn chưa tan hết:

"Uống nhiều chút đi. Tuy khó uống nhưng có tác dụng giải nhiệt."

Mặc dù nhà trường thích hành hạ người khác, nhưng cũng không thực sự ép học sinh vào chỗ c.h.ế.t.

Tô Đường phát hiện ra, loại nước chiết xuất từ thực vật này tuy khó uống, nhưng lại có tác dụng thúc đẩy quá trình hồi phục các mô bị cháy nắng, bỏng rát, hơn nữa còn giải khát tốt hơn nước tinh khiết.

Cô vừa uống nước vừa gặm thanh năng lượng khô khốc, tính toán một chút, tuy có hai chai nước nhưng vẫn chưa đủ. Nhiệt độ cao, cường độ huấn luyện lớn, mọi người đổ mồ hôi nhiều, nhu cầu nước cũng lớn.

Hơn nữa thanh năng lượng vừa khô vừa rát họng, phải uống nước mới nuốt trôi được.

Tô Đường cảm giác như quay lại thời kỳ lưu lạc trước kia.

Kể từ khi được Bắc Hải Quân Đại tuyển sinh, cô chưa từng phải sống những ngày tháng thử thách giới hạn con người như thế này nữa.

Niềm an ủi duy nhất là, hiện tại ngoại trừ môi trường khắc nghiệt hơn ở Hành tinh Trắng, ít nhất vẫn còn cái ăn cái uống.

Dựng trại xong, Tô Đường thả Kroka từ trong vali ra.

Tuy bây giờ Kroka chỉ là một cơ thể máy móc, nhưng dù sao cũng là sinh vật có ý thức, không thể cứ nhốt mãi trong không gian chật hẹp tối tăm.

Vali vừa mở ra, con mèo đen nhỏ đã nhảy tót ra ngoài, vẫy vẫy tai, đôi mắt tròn xoe màu xanh lục tò mò quan sát xung quanh:

"Meo."

"Đây là lều của mẹ, con cứ ở trong này nghỉ ngơi trước đi." Tô Đường xoa đầu mèo: "Đừng chạy lung tung ra ngoài. Tối mẹ sẽ về."

Kroka sững sờ.

Tai dựng đứng lên, móng vuốt có chút lúng túng cào cào xuống đất.

Lều của mẹ?

Đây là... là nơi mẹ ngủ sao?

Tô Đường thấy nó cẩn thận giơ chân lên, co rúm người lại như không biết đặt chân vào đâu: "Sao thế?"

Kroka giơ chân phải lên, ấn đệm thịt có gắn cổng truyền dữ liệu vào quang não của Tô Đường.

Quang não sáng lên, một dòng chữ hiện ra trong hình chiếu.

[Mẹ ơi, đây... đây là nơi mẹ nghỉ ngơi. Con...]

Sao Hắn có thể ngủ trên giường của mẹ được.

Mặt Kroka đỏ bừng, chỉ tiếc là cơ thể máy móc chức năng hạn chế, hoàn toàn không thể hiện được sự đỏ mặt của Hắn trên một con mèo đen.

Tô Đường nhướng mày.

Cô quên mất, tuy bề ngoài là mèo, nhưng bên trong Kroka là linh hồn của một người đàn ông trưởng thành.

Cô có chút bất đắc dĩ nói:

"Tình huống đặc biệt, nếu con muốn ở lại căn cứ, mấy ngày tới con chỉ có thể ngủ chung lều với mẹ thôi. Hoặc là mẹ đưa phần ý thức này của con về [Bình Minh - Dawn] trước, đợi huấn luyện xong mẹ sẽ thả con ra."

Cô có mang theo thiết bị thực tế ảo đơn giản, chỉ cần tìm được chỗ cắm điện và kết nối mạng là có thể đưa một nửa ý thức của Kroka về tạm thời.

Tô Đường bỗng nhận ra, Kroka ở trong [Bình Minh] dường như còn sướng hơn đi theo cô. Trong [Bình Minh] Hắn là BOSS, chỉ cần Imi'sa không tìm Hắn gây sự, thì phần lớn thời gian đều là Hắn hành hạ người chơi.

Không gian hoạt động cũng rộng rãi hơn so với việc ru rú trong vali và lều.

Tô Đường khẽ thở dài. Vốn định đưa Hắn ra ngoài ngắm thế giới bên ngoài, ai ngờ lại trúng ngay đợt huấn luyện.

Tô Đường vừa dứt lời, tay áo đã bị một cái chân khác nhẹ nhàng kéo kéo.

Đệm thịt đặt lên tay áo cô, con mèo đen nhỏ ngẩng đầu, đôi mắt xanh lục tròn xoe nhìn cô đầy căng thẳng, kêu lên một tiếng vừa gấp gáp vừa ai oán:

"Meo!"

Dòng chữ trên quang não chạy nhanh.

[Con... muốn ở bên cạnh mẹ.]

"Được rồi." Tô Đường nhìn giờ, sắp đến giờ tập trung rồi.

Cô đưa tay vỗ vỗ cái đầu lông xù của nó: "Ở yên đây nhé, tối mẹ về."

"Meo."

Tô Đường vừa rời khỏi lều, con mèo đen nhỏ đã sung sướng lén lút lăn lộn trong chăn.

Chui ra khỏi chăn, đôi tai trên cái đầu tròn vo vui vẻ rung rung, Kroka vẫy đuôi, đôi mắt xanh lục sáng rực như chứa đầy sao trời.

Giải tỏa xong niềm vui sướng tràn trề, Hắn dùng đệm thịt cẩn thận vuốt phẳng lại chiếc chăn bị làm nhăn, im lặng nằm phục ở mép giường.

Chóp tai dựng đứng vẫn không kìm được mà khẽ run lên vì phấn khích.

Hạnh phúc quá.

Hắn được ngủ bên cạnh mẹ.

Kroka đang mong chờ màn đêm buông xuống trong niềm hạnh phúc đến choáng váng, còn kiếp nạn của các sinh viên quân đội mới chỉ bắt đầu.

Khi Tô Đường đến thao trường, Tứ Phương Thiên đã bắt đầu nhận phạt, thậm chí Nam Cảnh Viêm, Đông Phương Từ và những người khác đã hoàn thành xong hình phạt trước thời hạn.

Nam Cảnh Viêm vừa hít đất xong, chống một tay xuống đất bật dậy gọn gàng, năm ngón tay bọc trong găng tay chiến thuật đang vặn nắp một chai Thanh trấp uống.

Mùi vị đó rõ ràng là thách thức giới hạn chịu đựng, mày Hắn nhíu c.h.ặ.t, khuôn mặt tuấn tú nhăn nhúm vì đắng đến mức vô cảm, thậm chí còn vương chút sát khí.

Chỉ vừa nhấp một ngụm nhỏ, ánh mắt đã bắt gặp Tô Đường đang đi tới.

Biểu cảm dữ tợn trên mặt Nam Cảnh Viêm lập tức bị cưỡng ép đè xuống, nở một nụ cười rạng rỡ khoe tám chiếc răng trắng bóng.

Chỉ là vì biểu cảm thay đổi quá nhanh, sự rạng rỡ lại pha lẫn nỗi đau khổ không giấu được, trông hơi kỳ quặc, thậm chí là nhe răng trợn mắt.

"Thủ tịch Tô." Nam Cảnh Viêm đang đắng đến mức không nói nên lời thì một giọng thiếu niên trong trẻo êm tai vang lên bên cạnh Hắn.

Là Khổng Kinh Hàng.

Thuộc hệ hàm súc nội liễm, dù trời có nóng đến đâu, Khổng Kinh Hàng cũng không làm được như Thủ tịch nhà mình là cởi trần.

Cậu ta mặc áo ba lỗ, lưng mỏng thẳng tắp, bắp tay lờ mờ hiện cơ bắp.

Đôi mắt diễm lệ lạnh lùng, mái tóc màu xanh mực khô ráo hiếm hoi cũng lấm tấm mồ hôi. Có thể thấy cậu ta cũng vừa hoàn thành xong hình phạt.

Tuy nhiên tóc tai và quần áo vẫn được chải chuốt gọn gàng, không hề có vẻ lôi thôi lếch thếch.

Tô Đường chợt nhận ra, mặc dù người của Viện Chu Tước trông có vẻ tùy tiện, nhưng họ lại rất chú trọng quản lý biểu cảm và hình tượng, cứ như có gánh nặng thần tượng vậy.

Ánh mắt cô từ từ lướt qua Khổng Kinh Hàng, nhìn chằm chằm cậu ta một lúc. Hôm Ngân Luật đóng băng trường học, cô gặp Khổng Kinh Hàng ở bên ngoài, nghi ngờ cậu ta chính là h.a.c.ker K đã giúp cô lấy được chìa khóa [Bình Minh] trên mạng tinh tế.

Nhưng vẻ mặt thiếu niên vẫn lạnh nhạt, thái độ với cô vẫn như thường ngày, không nhìn ra chút khác thường nào.

Tuy nhiên, Khổng Kinh Hàng thâm trầm kín đáo hơn Nam Cảnh Viêm rất nhiều, cậu ta rốt cuộc có phải h.a.c.ker K hay không, cô còn phải tìm thời gian tự mình kiểm chứng.

"Thủ tịch Nam, Phó thủ tịch Khổng..."

Tô Đường vừa chào hỏi họ, một tiếng sư t.ử gầm đầy uy nghiêm đã cắt ngang lời cô.

"Gào gừ ——!"

Bên ngoài cổng căn cứ, những thiếu niên thiếu nữ mặc đồng phục của Trường quân đội Trung ương Liên bang trên người còn vương dấu vết chiến đấu, đang tiến vào dưới sự dẫn dắt của Thủ tịch.

Đi đầu hàng, một con sư t.ử vàng oai phong lẫm liệt đệm những bước chân dày cộp, vẫy đuôi 'tung tăng' lao về phía cô, trong lúc chạy, bờm sư t.ử dày mượt quanh cổ tung bay, quả cầu lông ở đuôi sư t.ử còn lắc lư qua lại.

Đối với Lệnh Dĩ Châu, cậu ta và Tô Đường vừa mới gặp nhau ở Tứ Phương Thiên, nhưng đối với Sư T.ử Thẩm Phán Hoàng Kim... nó đã rất lâu không gặp Tô Đường rồi.

Lần này, con sư t.ử lớn thậm chí chẳng màng giữ gìn sự uy nghiêm và dè dặt của một vị vua sư t.ử, nhìn thấy Tô Đường liền lao thẳng tới.

Lệnh Dĩ Châu ngẩng đầu, đôi mắt xanh thẫm sắc bén liếc nhìn một cái, không ngăn cản thú khế ước.

Chỉ tiếp tục giơ tay lên, tiếp tục quấn băng quanh lòng bàn tay.

Mặc dù một người ngông cuồng nổi loạn, một người kiêu ngạo tuân thủ trật tự.

Nhưng Lệnh Dĩ Châu và Nam Cảnh Viêm đều theo cùng một phong cách 'phóng khoáng ở trần', không biết ra ngoài bị thương ở đâu, trên vòng eo thon gọn săn chắc của cậu ta quấn một vòng băng gạc, càng làm tôn lên vòng eo nhỏ, toát lên khí chất đẫm m.á.u vừa bước xuống từ chiến trường.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.