Người Thường, Nhưng Lại Là Mẹ Của Quái Vật - Chương 281:""""""
Cập nhật lúc: 08/02/2026 00:02
Bức tường tinh thần của Imi'sa quá kiên cố, từ tầng tiềm thức nông đến tầng sâu, mỗi một lớp đều được ý chí của Hắn trấn thủ nghiêm ngặt.
Chỉ khi tâm thần Hắn d.a.o động, mới có thể nhìn trộm được suy nghĩ chân thật của Hắn.
Tô Đường l.i.ế.m môi, giống như lúc xâm nhập ý thức lôi Hắn vào mộng cảnh, cô dùng ngữ điệu quen thuộc với Hắn gọi một tiếng: "Imi'sa."
Tuy rất nhẹ, nhưng Tô Đường cảm nhận rõ ràng cơ bắp đang phập phồng dưới chân khẽ khựng lại.
Tinh thần lực đã cạy được một chút ý thức tầng sâu của Hắn.
Tô Đường nghe thấy tiếng lòng sâu thẳm bên trong Hắn, một giọng nói trầm thấp và nội tâm.
'Mẹ...'
Nhưng tiếng lòng phía sau quá nhỏ, khiến Tô Đường nghe không rõ.
"Ta đây, Imi'sa."
Cô lặp lại chiêu cũ, dùng giọng điệu của Đường Chủ để đáp lại Hắn.
Lần này lại chẳng cảm nhận được gì.
Tô Đường: "..."
Biết thế ngày xưa lúc nuôi dưỡng, cô đã không cộng cho Hắn nhiều thuộc tính 'Kiên cường' đến thế.
Giống như thẩm phán ngoài đời thực sẽ chịu nhiều cám dỗ từ bên ngoài, trong game cũng vậy.
Mà Thẩm phán, một khi bị ngoại vật cám dỗ, d.a.o động và sa ngã, sẽ mất đi sự công bằng của sự phán xét, cũng mất đi tư cách phán xét.
Nghề nghiệp 'Đại Pháp Quan' trong game yêu cầu siêu phàm chủng không được d.a.o động bởi ngoại cảnh. Vì thế, khi nuôi dưỡng Hắn, Tô Đường đã đặc biệt bồi dưỡng Imi'sa theo hướng 'ý chí kiên định'.
Không ngờ bây giờ lại thành ra tự lấy đá ghệ chân mình.
Ý chí của Imi'sa quá kiên định, đến mức bây giờ chính cô cũng bó tay.
Muốn biết điểm yếu của Imi'sa, phải làm d.a.o động tâm trí Hắn. Nhưng... muốn làm d.a.o động tâm trí Hắn, lại phải biết điểm yếu của Hắn.
Lần xâm nhập mộng cảnh này của cô giống như rơi vào một vòng lặp vô tận.
Sau khi gọi tên Imi'sa vài lần mà vẫn không thể xâm nhập vào tầng ý thức sâu của Hắn, Tô Đường định bỏ cuộc.
Thôi đừng dày vò nữa, mai còn phải huấn luyện.
Tô Đường thầm nghĩ.
Cô vừa định thu hồi tinh thần lực để giải trừ mộng cảnh, tuy nhiên, khi chuẩn bị bước xuống khỏi lưng Hắn, ngón chân cô vô tình giẫm lên vùng xương cùng (xương cụt) hơi lõm xuống ở thắt lưng Hắn.
Cơ thể dưới chân khẽ run lên vì động tác của cô.
Tiếng hít thở đều đặn ngàn năm như một cuối cùng cũng có xu hướng rối loạn.
Như ném một viên đá nhỏ vào mặt hồ nước c.h.ế.t, từng vòng gợn sóng từ từ lan tỏa, mang theo sức sống.
Tô Đường: "..."
Cô chuyển mắt, đôi mắt đen láy bình tĩnh nhìn Imi'sa, sâu thẳm và đen đặc.
Như một con thú săn mồi đang thẩm định con mồi.
Ánh mắt Tô Đường trượt từ xương cùng của Hắn xuống dưới.
Imi'sa sở hữu vòng eo "công cẩu" (eo ch.ó) tiêu chuẩn, eo rất hẹp, vừa thẳng vừa ngay ngắn, gợi cảm đầy sức mạnh.
Hắn chỉ mặc một chiếc quần đùi bó sát dùng cho huấn luyện, từ thắt lưng trở xuống là vòng ba với hình dáng vun cao, chất vải trơn bóng gần như ôm sát hoàn hảo lấy cơ thể, khiến mọi đường nét cơ bắp đều hiện rõ mồn một.
Eo thon m.ô.n.g nở, tỷ lệ gần như hoàn hảo đạt chuẩn tỷ lệ vàng.
Mỗi khi tay phải Hắn co lại, cơ thể hạ xuống, Tô Đường đều có thể thấy cơ m.ô.n.g Hắn siết c.h.ặ.t dùng sức, đến khi nâng lên, phần cơ bắp hơi lõm hai bên hông lại giãn ra.
Mồ hôi trên người lăn theo chuyển động của Hắn trượt vào trong quần đùi.
Vì hít đất song song với mặt đất nên quần không bị ướt hết, chỉ có vòng vải quanh thắt lưng bị thấm đẫm mồ hôi chuyển sang màu sẫm hơn.
Tô Đường khựng lại, bàn chân đang giẫm trên thắt lưng Hắn trượt dọc theo rãnh lưng lờ mờ di chuyển xuống dưới.
Tần suất hô hấp bắt đầu trở nên rối loạn.
Cơ bắp đang căng cứng.
Không phải kiểu căng cứng khi phát lực hít đất, vì mỗi bài tập cơ bắp tham gia phát lực đều cố định, nhưng cô cảm nhận rõ ràng những nhóm cơ không cần phát lực của Imi'sa cũng đang căng cứng như đá trong khoảnh khắc đó.
Người bình thường có thể nhầm lẫn nhóm cơ phát lực, nhưng sự nghiêm cẩn của Imi'sa sẽ không bao giờ sai.
Đây là một loại... căng cứng cơ bắp gần với sự căng thẳng về mặt cảm xúc hơn.
Tô Đường từ bỏ việc dùng thân phận Đường Chủ để gọi tên Hắn trong mơ.
Dù sao thì thân phận Chúa Tể Sợ Hãi cũng đã bại lộ trước mặt Imi'sa rồi.
Trong mắt Hắn, Chúa Tể Sợ Hãi và Đường Chủ đều là cô. Mà Đường Chủ, chỉ là lớp vỏ bọc quang minh chính nghĩa mà Chúa Tể Sợ Hãi khoác lên khi trêu đùa người đời.
So với Đường Chủ... có lẽ Imi'sa càng tin rằng tính cách của Chúa Tể Sợ Hãi mới là tính cách thật của cô.
Lòng bàn chân Tô Đường lơ đãng giẫm lên cơ m.ô.n.g đầy đặn của Imi'sa, dùng giọng điệu tàn nhẫn, biếng nhác gần với Chúa Tể Sợ Hãi hơn để nói: "Imi'sa, ngươi đang hưng phấn sao?"
Tiến độ tinh thần lực xâm nhập vào ý thức sâu của Imi'sa lại tiến thêm một bước.
Cô đã lờ mờ cảm nhận được cảm xúc của Hắn, chỉ là những cảm xúc đó rất nhạt nhòa.
Tô Đường cảm giác mình như đang cạy gạch, từng chút cắm vào khe hở viên gạch men, từ từ cạy lên, lật ra, để tìm kho báu giấu bên dưới.
Ngón chân cô hơi dùng sức, nghiền nhẹ lên khối cơ bắp căng tròn, đùa cợt hỏi:
"Là hưng phấn, hay giận dữ, hay là..."
Lòng bàn chân cô đè lên m.ô.n.g Hắn, bắt Hắn giữ nguyên tư thế lơ lửng giữa không trung khi hạ người xuống, không cho Hắn đẩy lên.
Động tác này tiêu hao thể lực cực lớn.
Ngước mắt nhìn, có thể thấy cơ tam đầu trên bắp tay Hắn phồng lên vì dồn lực.
Xương bả vai ép vào trong, tạo thành rãnh sâu.
Tiếng thở dốc trong l.ồ.ng n.g.ự.c người đàn ông bắt đầu trở nên thô ráp nặng nề.
Tô Đường lúc này mới chậm rãi nhả ra ba chữ cuối:
"... Rất thích?"
Lời cô vừa dứt, cánh cửa vốn chỉ bị cạy mở một khe nhỏ trong ý thức sâu thẳm của Imi'sa bỗng bị đẩy toang.
Cảm xúc phợp trời lấp đất ùa về phía cô.
Không biết có phải người ngoài đời càng sống nội tâm kìm nén, thì cảm xúc tích tụ trong tiềm thức càng nồng liệt hay không.
Sau khi hoàn toàn phá vỡ bức tường tinh thần của Imi'sa, cảm xúc của Hắn mãnh liệt, đậm đặc hơn bất kỳ ai cô từng xâm nhập, gần như nuốt chửng lấy cô.
Hối hận, đau khổ, áy náy, hưng phấn, thích thú, cảm giác tội lỗi, d.ụ.c vọng, giận dữ...
Vô số loại cảm xúc theo tinh thần lực của Tô Đường lan tràn qua.
Sự đau khổ và cảm giác tội lỗi mãnh liệt như thủy triều nhấn chìm cô, tràn vào mũi, tai, miệng, khiến cô gần như không thể thở nổi.
Nhưng xen lẫn trong đau khổ lại là sự hoan hỉ và hưng phấn.
Tuy nhiên, càng hưng phấn lại càng đau khổ.
Giống như con người khi đối mặt với d.ụ.c vọng dơ bẩn, cấm kỵ nhất, không thể nói với ai tận đáy lòng mình, sẽ cảm thấy hưng phấn khi d.ụ.c vọng được thỏa mãn. Nhưng một nửa lý trí tỉnh táo trong đầu lại im lặng phán xét bản thân, sau đó cảm thấy tự trách và đau khổ vì nhìn thấy mặt tối tăm ẩn sâu trong linh hồn mình.
Tô Đường vội vàng rút phần lớn tinh thần lực đang thâm nhập sâu trong ý thức Imi'sa ra, tránh để cảm xúc của Hắn ảnh hưởng đến mình.
Thông thường, suy nghĩ và cảm xúc của loài Hỗn loạn (Chaos) dễ khiến người cảm nhận thấy khó chịu buồn nôn hơn —— vì tư duy của loài Hỗn loạn lộn xộn, suy nghĩ thay đổi từng giây từng phút, biến hóa khôn lường, xông vào tiềm thức của chúng như đi vào mê cung, khiến người ta ch.óng mặt hoa mắt.
Nhưng ngay cả Jormungandr thuộc phe Hỗn loạn Tà ác cũng chưa từng mang lại cho Tô Đường cảm giác ngột ngạt gần như tắt thở này.
Ngược lại, Imi'sa thuộc phe Trật tự (Lawful) đáng lẽ phải tích cực hướng thượng, lại khiến cô có cảm giác bị cảm xúc của Hắn xâm chiếm và làm ô nhiễm ngược lại.
Vốn định dùng mộng đẹp để ăn mòn ý chí Hắn, sau đó mới đào bới xem Imi'sa sợ thứ gì.
Nhưng sau khi cảm nhận được cảm xúc của Imi'sa, Tô Đường phát hiện ra, cô không cần xây dựng lại ác mộng nữa.
Bởi vì... thứ Imi'sa khao khát và sợ hãi —— đều là cô.
Giấc mộng đẹp này, đối với Hắn cũng chính là ác mộng.
Cô càng thân mật với Hắn, tâm linh Hắn càng đau khổ tự trách.
Hắn không sợ cái c.h.ế.t và nỗi đau thể xác, nhưng lại sợ phải đối diện với d.ụ.c vọng dơ bẩn trong lòng.
Đối với Hắn, dù là Gai Thống Khổ chuyên dùng để trừng phạt tội nhân, nỗi đau mang lại cũng không bằng một nửa nỗi đau khi tâm hồn bị t.r.a t.ấ.n.
Thảo nào Imi'sa đi đâu cũng phải quấn đầy gai nhọn. Kể cả khi huấn luyện sinh viên quân đội, tham gia các nghi thức cần ăn mặc chỉnh tề, không thể trần truồng quấn gai được nữa, Hắn cũng phải dùng gai che mắt, đ.â.m vào mắt ——
Với người khác, đây là đi trên chông gai mỗi ngày. Với Imi'sa, đây lại là cách Hắn xoa dịu nỗi đau.
Nội tâm Hắn liên tục nảy sinh tội lỗi, vì vậy, Hắn luôn luôn trừng phạt bản thân để chuộc tội, để đổi lấy sự bình yên cho lương tâm.
Tô Đường nhớ lại giấc mơ mình từng gặp trong đợt huấn luyện quân sự...
Trong mơ, Imi'sa quỳ một chân xuống sám hối với cô.
Cô cứ tưởng đó là do cô lo sợ bị Imi'sa truy sát khi lộ thân phận, áp lực tâm lý quá lớn nên tiềm thức mới sinh ra ảo tưởng như vậy.
Không ngờ, Imi'sa và giấc mơ đó của cô... giống hệt nhau.
Giờ nghĩ lại, lúc đó người gọi cô dậy hình như là Lệnh Dĩ Châu?
Mối quan hệ giữa nhà họ Lệnh và Tòa án Thẩm phán... có lẽ Imi'sa xuất hiện đột ngột trong mơ của cô lúc đó thực chất là hình chiếu của chính bản thân Hắn. Lúc ấy, không hiểu sao cô lại kết nối được với ý thức đang ngủ say của Imi'sa.
Tô Đường ngồi xổm xuống, ra lệnh: "Imi'sa, đứng dậy."
Người đàn ông không nhúc nhích, im lặng cúi đầu thở dốc, hơi thở nặng nề phì phò, luồng khí từ mũi liên tục phả vào nền cát vàng trên mặt đất.
Cơ thể với cơ bắp căng cứng tỏa ra hơi nóng hừng hực, đôi vai gồng lên siết c.h.ặ.t, giống như Atlas trong thần thoại Hy Lạp bị Zeus giáng tội phải dùng đôi vai chống đỡ bầu trời.
Bị sức nặng ngàn cân trên vai đè nén đến mức không thể ngẩng đầu.
Đây là... giả làm đà điểu à? Muốn dùng việc không nhìn cô để che giấu sự xấu hổ và trốn tránh?
Tô Đường bóp lấy cằm Imi'sa, ép Hắn ngẩng đầu lên.
Imi'sa bị buộc phải ngẩng đầu, khuôn mặt tuấn tú nghiêm nghị, đường nét sâu hoắm, xương lông mày cao, toát lên vẻ trang nghiêm công chính và túc mục.
Đôi mắt không bị gai che phủ, nhưng mi mắt lại nhắm nghiền.
Vị Thẩm phán trưởng bên ngoài mạnh mẽ đến mức gần như không gì phá hủy nổi, lúc này hàng mi lại run rẩy yếu ớt như đôi cánh chim non, dường như chỉ cần chạm nhẹ là vỡ vụn.
Tô Đường có thể thông qua chút liên kết tinh thần còn sót lại để cảm nhận cảm xúc của Hắn.
So với sự hưng phấn và hoan hỉ trước đó.
Khi sắp phải "đối mắt" với cô, trong Hắn nhiều hơn cả là ——
Sự sợ hãi.
