Người Thường, Nhưng Lại Là Mẹ Của Quái Vật - Chương 30:-------

Cập nhật lúc: 18/01/2026 13:06

Đáng sợ quá, cái bánh kem này thật đáng sợ.

Cô hết đói luôn rồi.

Eustace đứng thẳng dậy, mái tóc dài trượt từ bờ vai và l.ồ.ng n.g.ự.c trần trắng bệch xuống, cái bóng khổng lồ bao trùm lấy Tô Đường. Hắn ghé khuôn mặt xinh đẹp sát vào môi cô, giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc: "Chẳng phải nàng nói muốn ăn ta sao?"

Tô Đường vẻ mặt do dự, thở dài một hơi.

Tuổi thơ ai mà chẳng từng mơ thấy mình được vùi đầu ăn ngấu nghiến trong một chiếc bánh ngọt khổng lồ chứ? Nhưng mà...

"Nhưng tiếng thở dốc của ngươi ồn quá. Làm ta mất hết cả hứng ăn uống."

"Rắc." Trong không gian tĩnh mịch, nửa cành cây to bằng cổ tay bị giẫm nát vụn.

Cơ bắp toàn thân Eustace căng cứng, cơ mặt co giật vì quá căng thẳng, trên chiếc cổ thon dài trắng ngần nổi lên những đường gân xanh mờ nhạt, trong mắt mây mù cuộn trào, hắn không dám tin vào tai mình.

Bán nhân nhện yêu dị quỷ mị hóa đá ngay trên cành cây lá khô, giống như một bức tượng Tà thần mục nát sắp vỡ vụn trong gió cát.

Hắn thở dốc khó nghe! Nên mới làm Đường Đường mất hứng ăn uống!!!

"Khặc khặc..." Hắn há miệng, trong cổ họng phát ra những âm thanh không thành điệu. Khàn đặc khó nghe giống như tiếng thở dốc điên cuồng của người bệnh nặng đang cố gắng hớp lấy không khí.

"Rắc rắc... Rắc rắc..."

Bộ não đã hóa đá thậm chí không thể tập trung duy trì mộng cảnh.

Thế giới trong mơ bắt đầu vỡ vụn từng tấc.

Nhìn bóng dáng mờ ảo của thiếu nữ dần tan biến, Eustace mới bàng hoàng tỉnh lại, vươn tay muốn nắm lấy cô.

Giọng hắn nghe như sắp vỡ vụn, trầm thấp và u ám: "... Là do ta thở không đủ lẳng lơ sao?"

Không... là do ngươi làm một cái bánh kem mà thở dốc quá lẳng lơ đấy.

Tô Đường há miệng định trả lời, thì bánh kem, khu rừng, ánh trăng, tất cả đều biến mất.

"Rắc."

Một cánh tay nam giới thon dài trắng bệch nổi gân xanh, bóp nát bấy ống nghiệm thủy tinh trong tay.

Siêu Phàm Loại đang rũ mắt lẩm bẩm "Khó nghe... Mất hứng ăn uống" bỗng bừng tỉnh, vội vàng vươn tay, mặc kệ những mảnh thủy tinh cứa vào tay, điên cuồng hít hà mùi hương còn vương lại trên đầu ngón tay.

Ánh trăng bệch bạc chiếu lên khuôn mặt hắn, trên ngũ quan lập thể diễm lệ, những đường vân tím quỷ dị lan ra từ khóe mắt, như mọc ra từ da thịt, mang vẻ đẹp kinh dị rợn người.

Cho đến khi mùi hương trên đầu ngón tay tan biến hoàn toàn trong gió, hắn mới không cam lòng dừng lại.

Ánh mắt u ám của hắn rơi xuống vụn thủy tinh dưới chân.

Chút vật trung gian cuối cùng mang hơi thở của Đường Đường mà hắn vơ vét được từ phòng thí nghiệm trước khi rời đi đã biến mất.

Không còn vật trung gian, hắn lại không xác định được phương vị của cô, không thể xâm nhập vào giấc mơ của cô lần nữa.

Chỉ thiếu chút nữa... chỉ thiếu một chút nữa thôi! Đường Đường đã chịu ăn hắn rồi!!

Sự hối hận và tức giận khiến hắn không thể bình tĩnh, d.ụ.c vọng phá hoại bạo ngược dâng lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Eo thon nối liền với thân nhện lộng lẫy tà ác, những cái chân nhện sắc bén tỏa ra ánh kim loại lạnh lẽo hơn cả v.ũ k.h.í.

Eustace liếc nhìn những cái chân nhện đang rục rịch muốn uống m.á.u nóng, nhíu mày chán ghét, tay giơ lên c.h.é.m xuống.

Hai cái chân nhện kim loại vì khát m.á.u mà xao động bị hắn c.h.é.m đứt lìa.

Tại vết cắt, m.á.u màu tím đen nhỏ xuống đất, lá khô tiếp xúc với m.á.u lập tức bị ăn mòn, bốc lên làn khói trắng đáng sợ.

Kịch độc.

Rất nhanh, từ vết thương đứt lìa, những mầm thịt ngọ nguậy, mọc ra chân nhện sắc bén mới.

"Ngày mai là bắt đầu huấn luyện quân sự rồi, thiết bị khảo hạch ở khu vực này đã lắp đặt xong chưa?"

"Cơ bản là xong rồi, kiểm tra lại một lần nữa là có thể tan làm. Nhưng mà khu vực này sao thế nhỉ? Đi cả buổi mà không những chẳng thấy con dị thú hoang dã nào, đến tiếng chim kêu cũng không có, chỗ này gần khu lõi rừng rồi, không lý nào lại thế. Mật độ dị thú thấp thế này thì không đạt được mục đích rèn luyện cho lũ nhóc kia đâu."

Hai sĩ quan mặc quân phục Liên bang đi trong đêm, tay cầm máy quét, kiểm tra lần cuối các thiết bị giám sát và cứu hộ.

Drone gắn đèn pha chiếu sáng rực rỡ phạm vi hai mươi mét quanh họ, nhưng xa hơn nữa, rừng cây rậm rạp tầng tầng lớp lớp, chỉ thấy bóng đen lay động.

"Cậu cũng đừng chỉ chăm chăm vào đám sinh viên năm hai, cũng phải nghĩ cho tân sinh viên năm nay chứ.

Tân sinh viên năm nay, ngoại trừ con em thế gia, thì đám học sinh đặc cách từ tinh cầu biên viễn kia, đừng nói là chưa có Siêu Phàm Loại ký khế ước, đến cả b.ắ.n s.ú.n.g cơ bản, cận chiến cũng chưa học qua, gặp con dị thú cấp thấp cũng phải nằm cáng về căn cứ."

"Cũng phải." Sĩ quan kia thở dài, "Cũng không biết trong đám học sinh đặc cách năm nay có xuất hiện thêm một Ngôi Sao Mai (Khải Minh Tinh) nào nữa không."

Sự độc quyền tài nguyên của giai cấp trong Liên bang khiến con nhà nghèo khó có cơ hội đổi đời.

Nhưng mà, bất kỳ ai từ trong đám con cưng của trời thuộc dòng dõi thế gia mà vươn lên được, đều là những Ngôi Sao Mai ch.ói lọi trong lịch sử Liên bang.

"Làm gì dễ xuất hiện Ngôi Sao Mai thế." Đồng nghiệp lắc đầu, "Người ở tinh cầu biên viễn có khi từ lúc sinh ra đến lúc c.h.ế.t đi cả đời cũng chưa từng nhìn thấy Siêu Phàm Loại.

Còn con em các thế gia đỉnh cao, từ nhỏ đã tiếp xúc với Siêu Phàm Loại của trưởng bối, một số người thừa kế được chỉ định còn sớm đã ký khế ước với Siêu Phàm Loại, thuê huấn luyện viên hàng đầu về dạy, thiên phú di truyền của gia tộc cộng thêm tài nguyên đắp vào.

Khoảng cách này đâu có dễ san lấp?"

Để cân bằng sự chênh lệch giữa các Tinh vực, Liên bang quy định cứ 5 năm một lần, tất cả các trường quân sự đều phải hạ điểm chuẩn để tuyển sinh đặc cách tại các tinh cầu nghèo khó biên viễn. Nếu chỉ tiêu tuyển sinh không đạt kế hoạch của Bộ Giáo d.ụ.c, sẽ bị cắt giảm kinh phí theo tỷ lệ trong năm đó.

Dù là vì danh tiếng hay vì kinh phí, các trường quân sự lớn đều phải bịt mũi đến tinh cầu nghèo khỉ ho cò gáy để vớt vài người về.

Nhưng mà, dù học cùng một trường đại học, cũng không có nghĩa là họ đứng cùng một vạch xuất phát.

Mỗi lần huấn luyện quân sự, bị "ăn hành" thê t.h.ả.m nhất chính là học sinh đặc cách.

Không phải nhà trường cố tình nhắm vào học sinh đặc cách, mà là nguồn sinh viên hằng năm của các trường vẫn chủ yếu là tuyển sinh bình thường, Quân bộ khi lên kế hoạch huấn luyện cũng dựa trên tình hình của đa số sinh viên để cân nhắc.

Việc tách riêng học sinh đặc cách ra huấn luyện vừa lãng phí nhân lực vật lực, vừa làm tăng thêm khoảng cách giữa hai nhóm học sinh, chi bằng cứ để thuận theo tự nhiên.

Sau mỗi đợt huấn luyện tân sinh viên.

Sẽ có một nhóm người yếu đuối mất hết ý chí, bắt đầu tự sa ngã; nhưng cũng có những học sinh đặc cách tâm tính kiên định, sau khi nhận ra khoảng cách thì nỗ lực đuổi theo, tương lai cũng đạt được thành tựu không nhỏ.

Nhưng dù là loại nào, học sinh đặc cách trong đợt huấn luyện quân sự đầu khóa đều phải trải qua một lần —— thuần túy là bị đ.á.n.h.

Quy luật này, ngay cả Nguyên soái Carrie nổi tiếng xuất thân từ học sinh đặc cách, cuối cùng giành được vòng nguyệt quế Nguyên soái Liên bang cũng không ngoại lệ.

Hai người vừa bàn luận vừa kiểm tra thiết bị trong bụi cỏ, đột nhiên, viên sĩ quan đang lắp camera dự phòng cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Sắc mặt anh ta thay đổi, rút s.ú.n.g laser từ sau hông, b.ắ.n nhanh về phía bóng đen đang lay động phía trước.

Tia laser xuyên qua tán lá, để lại vết cháy xém.

Sĩ quan còn lại cũng phản ứng nhanh ch.óng, triệu hồi ra một con Huyền Vũ khổng lồ, mai rùa bán trong suốt màu xanh nhạt bao trùm hai người, cảnh giác nhìn về phía trước.

Huyền Vũ ngồi xổm bên cạnh chủ nhân, bất an lắc lư cái đầu quan sát tứ phía.

Sự bất an trong lòng thú khế ước cũng truyền sang chủ nhân.

Sĩ quan lập tức hiểu ra, đẳng cấp của kẻ địch cao hơn.

Huyền Vũ của anh ta đã là Siêu Phàm Loại cấp B, thuộc hệ phòng thủ thuần túy, thậm chí có thể đỡ được đòn tấn công của cấp A, mà có thể khiến nó cảm thấy bất an, thì cấp độ siêu phàm của đối phương có thể là trên cấp A, thậm chí... cấp S.

Họ lạnh lùng nhìn chằm chằm phía trước, thấy trong bóng cây loang lổ, đột nhiên có một cái bóng lớn đổ xuống.

"Lộp cộp lộp cộp."

Thân nhện khổng lồ màu tím sẫm hiện ra từ trong bóng tối.

Hoa văn lộng lẫy quỷ dị, cơ thể tỏa ánh kim loại, mỗi một cái chân đều sắc bén như d.a.o thép, có thể dễ dàng rạch toạc da thịt yếu ớt.

Họ hít sâu một hơi, ánh mắt di chuyển lên trên, nhìn thấy trên thân nhện dài hai ba mét đó là một người đàn ông tuấn mỹ đến mức gần như diễm lệ.

Eo thon và cơ bụng nối liền với thân nhện, đường nhân ngư quyến rũ, cơ bụng rõ nét.

Thân trên trần trụi trắng bệch, cơ n.g.ự.c đầy đặn, bờ vai rộng, tỷ lệ đầu vai hoàn hảo.

Khuôn mặt diễm lệ, nhưng thân hình lại vô cùng cường tráng.

Mái tóc xoăn dài như rong biển rủ xuống, dưới ánh trăng phản chiếu ánh tím u tối, Hắn đứng trong rừng rậm, tựa như Tà thần được nuôi dưỡng từ khu rừng cổ xưa.

"Hít..."

Hai người hít ngược một hơi khí lạnh.

Siêu Phàm Loại dạng người (loại nhân)!

Siêu Phàm Loại có muôn hình vạn trạng, từ đao kiếm khí cụ cho đến động vật hoa cỏ, thậm chí còn có sinh vật thần thoại, không thiếu thứ gì. Thiên hướng trận doanh của chúng khác nhau, năng lực siêu phàm cũng khác nhau, có loài giao tiếp được, có loài không.

Nhưng hầu như tất cả mọi người đều có chung một nhận thức.

Siêu Phàm Loại cấp cao chưa chắc đã có hình người.

Nhưng Siêu Phàm Loại có hình người, không ngoại lệ đều là Siêu Phàm Loại cấp cao.

Hai người suýt chút nữa c.h.ử.i thề trong lòng.

Cục Tình báo Đặc biệt ăn hại à?! Để một con Siêu Phàm Loại dạng người to lù lù thế này ở đây mà không phát hiện... Ngày mai là huấn luyện quân sự tân sinh viên rồi đấy!!

Thế này khác nào thả một bầy thỏ vào hang cọp đâu!

Một sĩ quan lén lút sờ vào nút bấm cầu cứu khẩn cấp trong túi, nhưng phát hiện không tài nào bấm xuống được.

Anh ta cúi đầu nhìn, lúc này mới thấy dưới ánh trăng phản chiếu, một sợi tơ nhện bán trong suốt đã quấn c.h.ặ.t lấy tay mình.

Con Siêu Phàm Loại nhìn một cái là biết thuộc phe Tà ác kia hơi cong đôi mắt màu tím violet, đuôi mắt nhếch lên, giọng nói lười biếng ngân nga:

"Đừng căng thẳng thế, ta không phải người xấu."

Hai người: "..."

Ngươi vốn dĩ có phải là người đâu!

"Ngủ lâu quá, chẳng biết là thời đại nào rồi. Tài sản của ta cũng không biết bị con rồng nào nuốt mất rồi."

Hắn luồn năm ngón tay vào mái tóc dày, chải chuốt một cách điệu đà, hất cằm: "Nhân loại, làm một cuộc giao dịch đi."

"Đưa quang não của các ngươi cho ta. Ta tặng cái này cho các ngươi."

Lúc này, hai người mới nhìn rõ thứ hắn đang nghịch trên tay kia là gì —— Chính là chân nhện của hắn!

Chân nhện sắc bén lạnh lẽo, y hệt như những cái dưới thân nhện của hắn.

Cơ thể Siêu Phàm Loại quả thực là vật liệu sinh hóa hiếm có, có thể chế tạo v.ũ k.h.í và cơ giáp phòng thủ cao cấp. Móng vuốt, chi thể rơi ra từ Siêu Phàm Loại cấp cao lại càng là vật báu có tiền cũng không mua được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Người Thường, Nhưng Lại Là Mẹ Của Quái Vật - Chương 30: Chương 30:------- | MonkeyD