Người Thường, Nhưng Lại Là Mẹ Của Quái Vật - Chương 42:------

Cập nhật lúc: 18/01/2026 13:08

"Ngươi có tội gì?"

"Ta..."

Ngài khẽ ngẩng đầu, dây gai trên cổ bị động tác này kéo căng, đ.â.m sâu vào da thịt.

Giọt m.á.u trên mí mắt trượt theo gai nhọn chảy xuống, trông như đang khóc ra m.á.u.

"Một chiếc lá che mắt, trợ Trụ vi ngược, thiên vị Mẫu thân. Sự bất công của ta, là tội."

Lời vừa dứt, như để trừng phạt Ngài, dây gai quấn trên người Ngài lại siết c.h.ặ.t thêm một vòng.

Tô Đường: "..."

Khá lắm! Đúng là đại hiếu t.ử, vẫn còn nghĩ đến chuyện g.i.ế.c cô cơ à?

Cô sao không biết hắn thiên vị cô lúc nào nhỉ?

Trong game, sau khi biết cô còn một cái acc phụ thuộc phe Hỗn loạn Tà ác, tên nhóc này trở mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng!

"Thẩm phán Mẫu thân, ngỗ nghịch bất hiếu, là tội."

Được được được, ngươi cũng biết mình bất hiếu rồi cơ đấy. Nuôi ngươi tốn bao nhiêu nguyên liệu thà đem nuôi miếng thịt xá xíu còn hơn.

Tô Đường tặc lưỡi khinh bỉ trong lòng. Hắn dù có nhận tội, thì số lần hắn vác b.úa đuổi theo thẩm phán cô trong game cũng đâu có ít.

Dây gai trên da thịt thanh niên lại siết c.h.ặ.t thêm, những chỗ da thịt mỏng đã lộ ra xương trắng âm u.

"Gai Góc Khổ Đau" hoạt động dựa trên nhận thức của Imisar, hắn cho rằng tội nghiệt mình phạm phải càng sâu, dây gai trên người sẽ càng siết c.h.ặ.t.

Đối với hắn, bất luận là tha cho Tô Đường đang khoác lớp vỏ bọc Hỗn loạn Tà ác, hay là thẩm phán Ngài, đều là tội nghiệt.

Vế trước là bất công, vế sau là bất nghĩa.

Máu tươi thấm đẫm mảnh vải rách và dây gai, tụ lại thành dòng m.á.u nhỏ, chảy xuống hồ nước.

Hồ nước vốn trong vắt dần trở nên vẩn đục.

Cảnh tượng này m.á.u me đến mức không nỡ nhìn, da thịt trắng trẻo lành lặn của hắn bị gai nhọn khuấy đảo đến nát bươm.

Tô Đường tưởng rằng cuộc phán xét này sắp kết thúc rồi.

Đột nhiên lòng bàn tay cô ướt át.

Thanh niên ngửa đầu, đôi mắt nhắm nghiền chảy ra huyết lệ, như đang ngước nhìn Tô Đường.

Cổ vươn dài, đôi môi mềm mại dán vào lòng bàn tay cô, giống như chim non mới nở, cọ đầu vào mỏ chim mẹ chờ mớm mồi.

Hơi thở nóng hổi tụ lại trong lòng bàn tay Tô Đường, vừa ướt vừa nóng.

Lần này, không đợi hắn nói hết câu, dây gai trên người hắn đã bắt đầu điên cuồng sinh trưởng, hung hăng rạch nát da thịt, trừng phạt bản thân theo cách gần như tự sát.

Hàng mi hắn run rẩy, bắt đầu thở dốc không ra tiếng, khuôn mặt vẫn bình thản và túc mục, nhưng cơ thể lại co giật kịch liệt, dường như cảm thấy đau đớn tột cùng vì sự bất công và tội nghiệt của chính mình.

Imisar một mặt không kìm được muốn đến gần người mang hơi thở của Mẫu thân trước mặt, mặt khác lại đau khổ vì hành vi của mình, chỉ có thể vừa áp sát vừa dùng "Gai Góc Khổ Đau" hành hạ bản thân, dường như làm vậy mới giảm bớt được tội lỗi.

"Đối với Mẫu thân... nảy sinh tư tình, là tội."

Tô Đường: "?"

Hắn thở dốc nặng nề, một bên muốn kiềm chế, một bên lại không nhịn được buông thả bản thân đến gần, dây gai siết c.h.ặ.t hắn vào thánh giá ngược, nhưng hắn lại giống như kẻ hành hương, cố gắng ngửa đầu dán mặt mình lại gần hơn chút nữa, lại gần hơn chút nữa.

Máu tươi theo sống mũi, cằm hắn không ngừng nhỏ xuống tế đàn trắng tinh.

"Vụt!" Tô Đường choàng mở mắt.

Một tia sáng bạc kim loại lướt qua trước mắt cô.

Lệnh Dĩ Châu đứng thẳng người dậy, cái bóng thiếu niên đổ xuống người cô dần biến mất, khuôn mặt b.úng ra sữa nhăn nhó khó coi, hoàn toàn không có chút ngượng ngùng nào khi bị đương sự bắt quả tang nhìn trộm.

Cậu ta gõ gõ ngón tay vào thân cây bên cạnh, vẻ mất kiên nhẫn:

"Tập hợp! Buổi huấn luyện bắt đầu rồi!"

Nói xong, cậu ta chợt nhận ra bức tượng nhỏ trước n.g.ự.c mình không biết đã chui ra từ lúc nào, bèn nhíu mày, nhét bức tượng thánh giá ngược vào trong áo khoác quân phục.

Không biết có phải ảo giác hay không, bức tượng trong tay cậu ta dường như hơi nóng lên.

Tô Đường vẫn còn nửa cái não chìm trong giấc mơ đầy m.á.u me kia, cô day day thái dương. Là mơ thôi.

Dạo này quả nhiên áp lực lớn quá, toàn mơ thấy mấy thứ ác mộng linh tinh lộn xộn.

Chiều nay là huấn luyện b.ắ.n s.ú.n.g và cận chiến.

Bài kiểm tra b.ắ.n s.ú.n.g không khắc nghiệt như thể lực buổi sáng, nhưng lại liên quan trực tiếp đến bài thi thực chiến vào ngày thứ ba.

"Người nào b.ắ.n trúng bia di động 100 mét với tỷ lệ trúng đích trên 90%, trong bài thi thực chiến ngày thứ ba sẽ được cấp thêm một khẩu s.ú.n.g."

Lệnh Dĩ Châu đứng trước bàn hướng dẫn, buông một câu, bàn tay đeo găng chiến thuật đen cầm lấy báng s.ú.n.g, cổ tay thon dài đầy sức mạnh: "Tôi làm mẫu một lần."

Cậu ta vừa giảng giải, đôi tay vừa thoăn thoắt lắp ráp.

Chỉ vài nhịp thở sau, một khẩu s.ú.n.g đã hoàn chỉnh trên tay, cậu ta giơ tay lên, b.ắ.n về phía bia ngắm cách đó không xa.

"Đoàng!" Chính giữa hồng tâm 10 điểm.

"Hiểu chưa?" Nói xong, cậu ta ngước mắt nhìn đám tân sinh viên, đặc biệt là nhóm Tô Đường.

Nói là làm mẫu dạy học, thực chất là nhắm vào đám học sinh đặc cách sáng nay không đến được khu b.ắ.n s.ú.n.g.

Những người đến từ sáng đã tập luyện thêm mấy tiếng đồng hồ, không thể nào không biết cách lắp s.ú.n.g.

Đây chính là sự chênh lệch ở trường quân sự hàng đầu, chỉ cần chậm một bước là sẽ chậm mãi mãi, không ai dừng lại đợi bạn đuổi theo cả.

Sau khi Lệnh Dĩ Châu làm mẫu xong, mấy học sinh đặc cách đến muộn mặt mày xám ngoét.

Nhanh như thế, ai mà hiểu được?

Tiểu mập ghé sát Tô Đường: "Cái này ở nhà tớ học rồi, nếu có gì không hiểu tớ có thể dạy cậu..."

Nói được một nửa, phát hiện mấy học sinh đặc cách khác cũng đang nhìn mình với ánh mắt mong chờ: "...các cậu."

"Nhìn cũng đơn giản mà nhỉ?" Tô Đường xoa cằm.

Ông bạn "Gió trên sân tập ồn ào quá" đứng cạnh im lặng nhìn cô: 'Cậu nghiêm túc đấy à?'

Hai tên Nhật Bất Lạc đi tới, nở nụ cười nham hiểm, bắt đầu "tâng bốc để g.i.ế.c c.h.ế.t" (bổng sát): "Thiên tài quả nhiên trâu bò. Không hổ là 3S duy nhất của khu chúng ta, học nhanh thật đấy. Hay là bạn học Tô bây giờ bắt đầu thi b.ắ.n bia di động luôn đi?"

Tiểu mập kéo tay áo Tô Đường, ra hiệu bảo cô lờ đi.

Người tự tin thì có thể thi trước, nhưng liên quan đến tài nguyên ngày kia, ai mà chẳng muốn tập luyện thêm để nâng cao tỷ lệ trúng đích? Huống hồ Tô Đường còn chưa sờ vào s.ú.n.g bao giờ.

Mấy trò khích tướng rẻ tiền này, chỉ cần mặt dày một chút, lờ đi là xong. Chấp hai tên Nhật Bất Lạc cũng chẳng dám giở trò gì quá đáng.

Tuy nhiên, ngay khi dứt lời, một khẩu s.ú.n.g lục bạc đã thành hình trên tay cô.

Cô liếc nhìn Mao Khắc và đồng bọn, giơ tay, họng s.ú.n.g chĩa thẳng vào hắn.

Mặt Mao Khắc đen sầm lại, không dám tin cô dám b.ắ.n trợ giảng.

Mặc dù đạn tập luyện đều là đạn sơn mô phỏng, không có tính sát thương, nhưng b.ắ.n vào người vẫn đau điếng.

"Pằng."

Họng s.ú.n.g bốc khói.

Không trúng đạn.

Gần như vậy mà b.ắ.n không trúng, trong mắt hai người kia hiện lên vẻ chế giễu, vừa định mượn cớ phát tác, ghi cho cô cái lỗi vô cớ tấn công "trợ giảng".

Một giọng nói máy móc vang lên sau lưng họ: "Mười điểm."

Tô Đường thu s.ú.n.g về, cười híp mắt: "Cũng được. Đúng là khá đơn giản."

Hai tên Nhật Bất Lạc vừa định mở miệng thì há hốc mồm, giống như con vịt bị bóp cổ không thốt nên lời, cục tức nghẹn ở n.g.ự.c, lên không được xuống không xong.

Cái màn làm màu này đúng là để cô diễn thành công rồi!

Tô Đường cầm s.ú.n.g thong thả đi về phía khu kiểm tra.

Nếu cô còn không nhận ra thì đúng là quá chậm tiêu.

Từ sáng đến giờ, hai tên Nhật Bất Lạc này cứ nhìn chằm chằm cô, giơ quang não lên như đang tìm cơ hội gì đó.

Nhưng đến giờ bọn chúng chưa gây ra rắc rối thực sự nào cho cô, nên Tô Đường cũng kệ.

"Kiểm tra." Tô Đường nộp số báo danh tại khu kiểm tra b.ắ.n s.ú.n.g.

Cô phát hiện ra, chỉ cần tập trung tinh thần lực vào đầu nòng s.ú.n.g, việc ngắm b.ắ.n đơn giản như ăn cơm uống nước.

Ba phút sau, Tô Đường - người vốn dĩ vào khu b.ắ.n s.ú.n.g muộn nhất - lại trở thành người đầu tiên hoàn thành bài kiểm tra với điểm số tuyệt đối.

Hội anh em "đội sổ thể lực" và tiểu mập đều chạy tới: "Cậu làm thế nào hay vậy?"

Cùng là dân vùng sâu vùng xa thi lên, sao chỉ có mình cô là tỏa sáng rực rỡ thế hả!

Vốn dĩ cô tưởng ở cái thời đại ai cũng có tinh thần lực này thì ai cũng biết, nhưng nhìn bộ dạng vất vả tập luyện của mọi người, rõ ràng là họ không rành lắm.

Đám tân sinh viên hoa mắt ch.óng mặt, tung ra combo ba câu hỏi chấm: "Hả? Hả? Hả? Nhưng chúng ta đã học bài kiểm soát tinh thần lực đâu!"

Tô Đường: "Hả?"

Đó không phải là bản năng sao?

So với việc điều khiển trực tiếp cả khối tinh thần lực khổng lồ để di chuyển, thì việc dùng một tia tinh thần lực nhỏ để hỗ trợ ngắm b.ắ.n đơn giản hơn nhiều.

Mấy người đứng ngây ra đó nhìn nhau.

Tiểu mập suy nghĩ một chút, bắt đầu cầm s.ú.n.g ra khu tập luyện thử, nhưng vì điều khiển tinh thần lực không ổn định.

Tỷ lệ trúng 80% ban đầu tụt xuống còn 10%.

Cậu ta nhìn Tô Đường đầy oán niệm, sau đó dưới ánh mắt khích lệ của Tô Đường lại tiếp tục cặm cụi tập.

Những tân sinh viên khác hít sâu một hơi, cũng bắt đầu run rẩy dùng tinh thần lực thử nghiệm.

Trong phòng giám sát, các giáo quan nhìn cảnh này cảm thán: "Mọi năm phải đợi nhập học chính thức, học xong các lớp khai phá tinh thần lực, học sinh mới biết dùng tinh thần lực hỗ trợ ngắm b.ắ.n.

Không ngờ khóa này bọn nhỏ lại tự giác bắt đầu sớm thế."

"Mặc dù cấp bậc tinh thần lực không cao, nhưng khả năng kiểm soát tinh thần lực rất mạnh. Bắc Hải năm nay vớ bở rồi."

Một giáo quan khác chua loét nhìn sang Khang Dược.

Khang Dược cười ngoác đến tận mang tai: "Vận may tốt thôi."

"Em ấy định đi đâu thế?" Đột nhiên, một giáo quan nhìn màn hình, thu hút sự chú ý của những người khác.

Phải đến 3h30 mới bắt đầu học cận chiến, b.ắ.n s.ú.n.g là tự luyện, dù kiểm tra xong rồi, học sinh cũng sẽ tranh thủ luyện thêm cảm giác tay, hoặc mấy đứa biết chút võ vẽ thì bắt đầu giao lưu kinh nghiệm.

Trong video, Tô Đường đã trả s.ú.n.g, hai tay trống trơn đi về một hướng vô định, rõ ràng không có ý định luyện b.ắ.n tiếp.

"Chắc là đi luyện cận chiến?"

"Con bé nhặt rác đó trước kia học cái này ở đâu được?" Ở Liên bang, các khóa học liên quan đến chiến đấu, tinh thần lực đều rất đắt đỏ, "Học sinh đã từng học cũng đâu muốn giao lưu với em ấy?"

Hai bên trình độ ngang nhau mới gọi là giao lưu kinh nghiệm. Dạy một người chưa biết gì, cái đó gọi là làm từ thiện.

Dưới ánh mắt tò mò của các giáo quan, thiếu nữ tóc đen đã tìm được một gốc cây râm mát ngồi xuống.

Dạo này chất lượng giấc ngủ kém quá, trưa nay ngủ lại bị Lệnh Dĩ Châu phá đám, Tô Đường buồn ngủ đến mụ mị cả đầu óc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.