Người Thường, Nhưng Lại Là Mẹ Của Quái Vật - Chương 44
Cập nhật lúc: 18/01/2026 13:08
"Được... Làm lại." Mao Khắc nghiến răng ken két.
Lần này, ngay khoảnh khắc vừa dứt lời, hắn lập tức ra tay tấn công trước!
Có kinh nghiệm từ hai lần trước, lần này hắn nhất định sẽ không thua!
Nhưng ngay khi hắn vừa ra tay, đồng thời cảnh giác đề phòng cô tấn công, Tô Đường bất ngờ di chuyển sang phải, tung một cú đá thẳng vào đầu gối hắn.
Hoàn toàn không phải chiêu thức mà hắn vừa dạy?!
Hắn kinh hãi, vội vàng đổi chiêu ứng phó, nhưng lại trở nên luống cuống tay chân.
Tô Đường không cho hắn cơ hội phản ứng, áp sát tấn công dồn dập.
"Hả?" Giáo quan trong phòng giám sát không khỏi ngồi thẳng dậy, "Đây hình như là kỹ thuật chiến đấu nâng cao của trường Tây Lãnh?"
Mặc dù kỹ thuật chiến đấu cơ bản của các trường quân sự đều na ná nhau, nhưng khi lên đến trình độ cao hơn, sự khác biệt sẽ xuất hiện.
Mỗi trường quân sự đều có đặc sắc riêng, hơn nữa hàng năm đều cải tiến để tránh bị đối thủ bắt bài.
"Ông lén dạy thêm cho con bé đó lúc nào thế?"
Mọi người nhìn sang giáo quan Tây Lãnh, rõ ràng trừ lúc bị gọi đi kiểm tra, ông ta vẫn ngồi lù lù trong phòng giám sát với họ cơ mà.
Hơn nữa con bé "gai góc" Tô Đường này không ăn thì ngủ, có thấy nó tập tành gì đâu.
Khi giáo quan Tây Lãnh còn đang ngơ ngác lục lại trí nhớ, thì động tác của thiếu nữ tóc đuôi ngựa trên màn hình lại thay đổi.
"Hửm? Đây chẳng phải là kỹ thuật chiến đấu cao cấp của Đại học Trung ương sao?"
Giáo quan Tây Lãnh cũng nhìn sang, thấy chiêu thức này quen quen.
"Bốp!"
Đột nhiên, ông ta vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái.
"Tôi nhớ ra rồi! Sáng nay, chẳng phải con sư t.ử nhỏ nhà họ Lệnh kiếm chuyện với tôi sao?! Tôi đã ra tay đ.á.n.h với cậu ta một lúc. Thế mà con bé học lỏm được hết!"
Giọng nói đầy vẻ kinh ngạc xen lẫn thán phục.
Trên màn hình, Tô Đường đang sử dụng chính những chiêu thức mà họ dùng khi giao đấu, còn liên tục biến chiêu, vận dụng linh hoạt kinh nghiệm Lệnh Dĩ Châu đối đầu với ông ta để xử lý tên sinh viên Nhật Bất Lạc.
Thể chất ông ta mạnh hơn sư t.ử nhỏ nhà họ Lệnh, Lệnh Dĩ Châu là lấy yếu thắng mạnh. Giờ đây, Tô Đường cũng vậy.
Tuy nhiên, dù là tinh thần lực hay thể chất, cấp bậc càng cao thì khoảng cách càng lớn, khoảng cách giữa cấp A và siêu cấp A, một trăm cấp C cũng không bù đắp nổi.
Nói đúng ra, khoảng cách thể chất giữa Tô Đường và tên sinh viên Nhật Bất Lạc không lớn như giữa ông ta và Lệnh Dĩ Châu.
Tên sinh viên Nhật Bất Lạc này không dày dạn kinh nghiệm như ông ta, lúc đó ông ta vội đi nên chỉ đ.á.n.h hòa với Lệnh Dĩ Châu, còn trong màn hình... Mao Khắc với tư cách là trợ giảng lại dần rơi vào thế hạ phong, nếu không triệu hồi Siêu Phàm Loại cộng hưởng, hắn có nguy cơ thua cuộc.
Khi phát hiện mình bị áp đảo, sự tự tin tràn đầy ban đầu của Mao Khắc xì hơi như quả bóng bị châm kim.
Chẳng phải bảo trước kia nó chỉ là đứa nhặt rác thôi sao? Nó học mấy cái này ở đâu ra thế?!
Con người khi đối mặt với những điều không thể lý giải thường khó giữ được bình tĩnh.
Hắn bắt đầu hoảng loạn.
Và trên chiến trường, hoảng loạn đồng nghĩa với việc lộ sơ hở.
"Bốp!" Tô Đường đ.ấ.m thẳng một cú vào mặt hắn.
Vừa thăng lên thể chất cấp D, Tô Đường cảm thấy cú đ.ấ.m này của mình uy lực hơn hẳn!
Mao Khắc bị đ.ấ.m choáng váng mặt mày, m.á.u mũi chảy ròng ròng, cơn đau ập đến chậm chạp nhưng dữ dội.
Tô Đường bồi thêm một cú vật qua vai, quật hắn ngã dúi dụi xuống đất.
Giây phút ngã xuống đất, trong đầu hắn chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất ——
Tô Đường thực sự chỉ có thể chất cấp E thôi sao?! Đánh người đau vãi chưởng!
"Xin lỗi nhé, đàn anh."
Lời thì thầm như ác quỷ vang lên trên đỉnh đầu hắn.
Tô Đường cười híp mắt nhìn Mao Khắc mặt đầy m.á.u mũi: "Em chưa quen chiêu thức, ra tay hơi quá trớn. Đàn anh không sao chứ?"
Đám tân sinh viên xung quanh lặng lẽ lùi lại hai bước.
Mặt người ta đầy m.á.u thế kia mà cô không thấy à?
Đám sinh viên năm hai nuốt nước bọt.
G.i.ế.c người tru tâm.
E là đợt huấn luyện này sẽ trở thành bóng ma tâm lý cả đời của Mao Khắc mất.
Không phải vì bị thương quá nặng, mà là vì quá nhục.
Tô Đường không biết tâm trạng Mao Khắc thế nào, nhưng cô thì đ.á.n.h sướng tay rồi.
"Hay lắm! Hay lắm!" Trong phòng giám sát, chứng kiến màn cận chiến đặc sắc này, các giáo quan không kìm được vỗ tay tán thưởng.
Giáo quan Tây Lãnh vỗ tay đen đét, mặt mày hớn hở:
"Tô Đường tuy thể chất ban đầu không cao, nhưng tốc độ học hỏi thể thuật cực nhanh! Con bé này có duyên với trường Tây Lãnh chúng ta rồi!! Nó là hạt giống trời sinh để học Cổ võ! Nhất định phải về Tây Lãnh chúng ta!"
Trường quân sự Tây Lãnh xếp thứ tư Liên bang, nổi tiếng nhất về cận chiến và Cổ võ, được mệnh danh là cái nôi của Lục quân Liên bang.
Nụ cười bí hiểm trên mặt Khang Dược đang dán mắt vào màn hình bỗng tắt ngấm, ông ta bật dậy, xắn tay áo, khuôn mặt vặn vẹo hung dữ: "Nói bậy nói bạ cái gì đấy!"
"Ấy ấy."
Giáo quan Tây Lãnh nhanh ch.óng lùi lại một bước.
"Tô Đường có thiên phú học cận chiến tốt như vậy. Cổ võ và kỹ thuật chiến đấu của Tây Lãnh chúng tôi đến cả Đại học Trung ương còn không sánh bằng, để con bé ở Bắc Hải các ông chẳng phải lãng phí nhân tài sao!"
"Ông xem, tôi chỉ giao đấu vài chiêu với con sư t.ử nhỏ nhà họ Lệnh mà con bé đứng cạnh đã học lỏm được rồi, con bé đam mê học hỏi cận chiến đến thế cơ mà.
Tôi biết Bắc Hải các ông dạo này khó khăn, nhưng cũng không thể làm lỡ dở con đường cầu tiến của học sinh được!"
Nghe những lời lẽ mặt dày vô sỉ của ông ta, các giáo quan khác đứng xem khóe miệng giật giật liên hồi.
Đam mê cận chiến á? Ý ông là cái kiểu hễ rảnh là trùm chăn ngủ kỹ ấy hả?
Ngoài ăn ra, thật sự chẳng tìm thấy niềm đam mê nào khác trên người Tô Đường cả.
"Nói láo! Tây Lãnh dạy được thì Bắc Hải chúng tôi không dạy được chắc? Ngon nhào vô đây so găng!"
Khang Dược gầm lên.
Bọn ông tuyển được một học sinh có thiên phú dễ dàng lắm sao!
Thấy trong phòng giám sát sắp biến thành võ đài, các giáo quan khác vội vàng can ngăn.
"Thôi thôi thôi! Đừng nóng!"
"Đều là trường quân sự anh em, sao lại đỏ mặt tía tai thế này?"
"Không đáng, không đáng đâu!"
Nhưng ai cũng hiểu áp lực của Tây Lãnh, trình độ khế ước Siêu Phàm Loại trung bình của Tây Lãnh kém hơn hai trường top đầu, toàn dựa vào Cổ võ gia truyền để lăn lộn giữ hạng ba hạng tư.
Nếu Tô Đường vào Tây Lãnh, giải đấu lần tới họ sẽ có thêm một con hắc mã.
Nhưng nếu cô vào trường khác... với khả năng sao chép kinh người này, sinh viên Tây Lãnh giao đấu với cô e là sẽ bị học lỏm đến cái quần đùi cũng không còn. Có cô, điểm yếu Cổ võ của Tây Lãnh sẽ bị nghiên cứu ra nhanh ch.óng.
Bị trường khác nắm thóp điểm yếu là điều tối kỵ trong giải đấu.
Đến lúc đó Tây Lãnh đừng nói giữ top 4 tranh top 3, có khi còn bị các trường phía sau "thông ass" vượt mặt.
"Lão Địch này, ông cũng biết Bắc Hải khó khăn rồi mà còn đi cướp học sinh của người ta." Giáo quan trường Liên bang (xếp thứ 3) lên tiếng lên án hành vi cướp người của giáo quan Tây Lãnh.
"Đúng đấy! Học sinh là do Bắc Hải phát hiện và đề cử, theo quy tắc thì phải vào Bắc Hải. Để lại chút hạt giống cho Bắc Hải đi chứ!
Đều vì Liên bang cả, đoàn kết một chút. Không cần thiết phải thế, đào góc tường nhà người ta khó coi lắm!" Giáo quan Đại học Trung ương (xếp thứ 1) cũng thong thả tham chiến.
Phòng giám sát cãi nhau ỏm tỏi, trong khi đó ở khu huấn luyện số 8, buổi tập vẫn tiếp tục.
Mao Khắc ôm mũi đứng dậy.
Đù má! Hắn cảm giác mũi mình gãy đến nơi rồi.
Đau chỉ là phụ, chủ yếu là ánh mắt của đám tân sinh viên nhìn hắn như tạt axit vào mặt, rát hết cả mặt mũi.
Hắn lau m.á.u, cố tỏ ra bình thản như không có chuyện gì.
"Mọi người xem chúng tôi làm mẫu rồi đấy. Chắc đã nắm được trọng điểm của động tác rồi, giờ tự tìm bạn bắt cặp tập luyện đi."
Vừa nói, một dòng m.á.u nóng hổi lại chảy ra từ mũi, theo cử động miệng của hắn mà toe toét đầy mồm, trông đến là kinh dị.
Tân sinh viên chấn động.
Đây chính là đàn anh đã được tr tôi luyện một năm trong trường quân sự sao, quả nhiên kiên cường!
"Cậu bị sao thế?" Đồng bọn La Tân ghé lại gần.
"Tôi đi phòng y tế cầm m.á.u cái đã. Nhiệm vụ của Thiếu gia giao cho cậu đấy!"
Mao Khắc xua tay, hắn cảm giác m.á.u chảy mãi không cầm được.
Tô Đường ra tay ác vãi chưởng! Con nhỏ đó chắc chắn cố ý.
La Tân lộ vẻ do dự. Kết cục của Mao Khắc khiến hắn không muốn đối mặt chút nào.
Bàn tay Mao Khắc đè nặng lên vai hắn: "Nhiệm vụ của Thiếu gia."
Gia tộc của họ đều phụ thuộc kinh tế vào gia tộc Cotton.
La Tân: "..."
Cái kiếp làm ch.ó săn cho tư bản này, hắn không muốn làm cũng... không được.
Mao Khắc ôm mũi, cúi đầu chạy biến về phía phòng y tế.
Tân sinh viên tuân lệnh, tự tìm đồng đội bên cạnh bắt cặp tập luyện.
Chỉ có xung quanh Tô Đường là trống trơn một khoảng.
"Khụ, đại lão, tôi nhận thua."
"Đại lão... tôi sợ cậu không thu lực kịp."
Sinh viên năm hai có thể chịu được nắm đ.ấ.m của đại lão, chứ cái thân hình nhỏ bé của họ thì chịu không nổi.
Trong mắt họ, Tô Đường đã cùng đẳng cấp với trợ giảng rồi.
La Tân nghĩ đến nhiệm vụ của thiếu gia Cotton, c.ắ.n răng: "Tô Đường, cô đấu với tôi."
Đến khi Mao Khắc cố tình câu giờ, lề mề quay lại, đập vào mắt hắn là khuôn mặt cũng bầm dập sưng vù y hệt của đồng bọn.
Mặc dù hơi thất đức, nhưng tâm trạng u ám của hắn bỗng nhiên tươi tỉnh lên vài phần.
Có người cùng mất mặt, vẫn hơn là một mình mình mất mặt.
Là anh em thì phải cùng nhau chịu nhục.
Vì buổi chiều còn có huấn luyện b.ắ.n s.ú.n.g, nên thời gian dành cho cận chiến không nhiều, chỉ có hai tiếng là kết thúc.
Ngay khoảnh khắc chuông báo giờ cơm vang lên, Tô Đường là người đầu tiên phủi m.ô.n.g đứng dậy, xung phong đi đầu trên mặt trận ăn uống.
Mọi người lục tục kéo nhau xuống nhà ăn.
Mao Khắc và La Tân nằm vật ra bãi cát.
Rõ ràng chỉ có hai tiếng đồng hồ, mà họ cảm giác dài như cả một đời người.
Họ nằm bẹp dí bất lực, quay đầu nhìn nhau, tìm thấy sự đồng cảm sâu sắc trong mắt đối phương.
Mao Khắc sờ sờ cái mũi sưng vù: "Tô Đường hơi bị tà môn đấy."
"Đâu chỉ hơi, là quá tà môn ấy chứ. Đây hoàn toàn không phải tốc độ và sức mạnh của cấp E!" La Tân ấn vào má đau điếng, xuýt xoa.
Rõ ràng sáng nay vừa trải qua huấn luyện cường độ cao như vậy, thế mà lúc đấu với họ, cô ta không hề có chút dấu hiệu xuống sức nào, ngược lại càng đ.á.n.h càng hăng.
Họ có thể cảm nhận rõ ràng, nắm đ.ấ.m của Tô Đường càng về sau càng đau.
Trong lúc hai người đang bàn tán, quang não reo lên.
Bên họ kết thúc huấn luyện, cũng có nghĩa là các khu khác cũng xong rồi.
