Người Thường, Nhưng Lại Là Mẹ Của Quái Vật - Chương 493:"""""

Cập nhật lúc: 18/02/2026 05:01

Tại sao ngài ấy lại tức giận?

Những đầu ngón tay của Lam Lạc siết c.h.ặ.t lại. Chiếc đuôi rồng vểnh lên sau lưng quẫy đạp đầy bồn chồn. Y bước tới gần hơn:

"Bệ hạ. Hắn ta dám tấn công ngài, cái loại ngông cuồng làm càn này không thể dung tha..."

Lời còn chưa dứt, đã bị một giọng nói lạnh lùng, trầm ổn khác cắt ngang.

"Ta không có."

Vị đại sứ ngoại giao Liên bang lúc này vẫn đang trong trạng thái bước chân lảo đảo, nửa mê nửa tỉnh. Bộ não đặc quánh của ông ta căn bản không thể nghĩ ra được bất kỳ lý lẽ ngụy biện... à nhầm, lời giải thích nào để hóa giải nguy cơ ngoại giao giữa hai nước.

Nghe thấy lời của Thẩm phán trưởng, ông ta lập tức ngẩng phắt đầu lên, mong chờ một lời giải thích cho cái hành động "tự hủy" vừa rồi của ngài ấy.

"Hắn ta đang phát tình." Thánh Lễ bình tĩnh nhìn Tô Đường, từ "mẫu thân" đã lăn lộn nơi đầu lưỡi cả chục vòng nhưng cuối cùng vẫn không được thốt ra.

Hàng mi dài đổ bóng xuống đôi đồng t.ử. Khuôn mặt y không chút biểu cảm, hệt như một bức tượng điêu khắc Hy Lạp cổ đại ngàn năm không đổi.

Thế nhưng trong mắt vị sứ giả Liên bang, Thẩm phán trưởng và Quân đoàn trưởng Biển Sâu đang đứng trước mặt Nữ hoàng lúc này... sao trông lại giống hệt hai đứa trẻ đang nhận lỗi thế nhỉ.

Thánh Lễ nhả chữ chậm rãi, rành mạch từng từ, hệt như một cỗ máy:

"Mùi... phát tình, rất nồng nặc. Hắn ta rất nguy..."

Giọng Thánh Lễ bỗng nghẹn lại. Đôi mày y dần nhíu c.h.ặ.t, bàn tay đưa lên ôm lấy miệng vết thương đã liền da thịt.

Đôi đồng t.ử sâu thẳm, tĩnh lặng của y khẽ liếc nhìn Lam Lạc đang đứng ở phía đối diện.

Máu của Lam Long... có độc sao?

Lúc giao chiến với Lam Lạc, cả hai bên đều gây ra những vết thương cho đối phương, và cũng không tránh khỏi việc m.á.u của người này văng lên vết thương của người kia.

Y lờ mờ cảm nhận được, những vết thương từng bị dính m.á.u của Lam Long lúc nãy hình như... đang nóng lên.

Cái thứ hơi nóng kỳ lạ ấy thậm chí còn bắt đầu lan tỏa sang các dòng m.á.u khác, dường như muốn thiêu đốt toàn bộ cơ thể.

Thánh Lễ mím môi, cố gắng kìm nén sự khó chịu, khô nóng đang bùng lên bên trong.

Cơ thể y có khả năng kháng độc cực mạnh. Chỉ cần c.ắ.n răng chịu đựng qua giai đoạn khó chịu này, độc tính nhất định sẽ tự động bị hóa giải.

"Tình trạng của hắn hiện tại rất nguy hiểm." Thánh Lễ nhìn Tô Đường, cố hết sức để đè nén xúc động muốn bước lại gần mẫu thân: "Không thể để hắn, làm nhục ngài."

Vị đại sứ ngoại giao lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, trong lòng dâng lên một sự cuồng hỉ tột độ!

Hóa ra Thẩm phán trưởng ra tay với Quân đoàn trưởng Biển Sâu là để bảo vệ Nữ hoàng!

Mùi hương của Siêu phàm chủng ông ta không ngửi thấy được, nhưng Thẩm phán trưởng thì chắc chắn không bao giờ nói dối.

Nếu thực sự là như vậy, có lẽ mối quan hệ giữa Long tộc và Liên bang không những không xấu đi, mà còn có cơ hội để giao hảo với Nữ hoàng.

Còn Lam Lạc — người vừa bị điểm mặt chỉ tên — thì hai mắt gần như đỏ ngầu vì tức giận. Bàn tay cầm v.ũ k.h.í nổi đầy gân xanh, bộ dạng hệt như một con thú dữ chực chờ lao vào c.ắ.n xé đối thủ bất cứ lúc nào:

"Tên ngoại lai kia, ăn nói cho cẩn thận! Ta làm sao có thể mạo phạm Bệ hạ được chứ."

Tô Đường hơi sửng sốt. Mặc dù đã mở khóa gần như toàn bộ áo choàng, nhưng cô vẫn không có khả năng ngửi được mùi hương của Siêu phàm chủng.

Hóa ra lý do khiến cơ thể Lam Lạc nóng hầm hập như vậy... là do kỳ phát tình sao?

Ánh mắt Tô Đường đổ dồn về phía Lam Lạc.

Hai tai thiếu niên đỏ bừng bừng, dường như sắp bốc cả khói.

Đôi mắt màu lam thẳm rưng rưng sương mờ vì kích động, nhưng khi bắt gặp ánh nhìn của Tô Đường lại mang theo vài phần lảng tránh.

Trên khuôn mặt tuấn tú, kiêu ngạo xẹt qua một tia lúng túng. Y nhìn Tô Đường với đôi mắt ướt át, không dám lên tiếng trực tiếp phủ nhận vấn đề phát tình, chỉ lắp bắp:

"Ta... ta làm sao có thể mạo phạm ngài được chứ."

Y vẫn luôn cố gắng chịu đựng, cố gắng làm tròn bổn phận của mình.

"Ta sẽ làm tốt nhiệm vụ trong phạm vi chức trách của mình." Đôi môi đỏ hồng của y mím lại, ánh mắt mang theo sự van lơn: "Tuyệt đối không làm lỡ việc."

Rõ ràng là do đám người không biết phép tắc của Liên bang kia tấn công trước cơ mà!

Sau lời giải thích ban đầu, Thánh Lễ hoàn toàn giữ im lặng.

Y rũ mắt xuống, hệt như một t.ử sĩ đã hoàn thành xong mọi nhiệm vụ, ngoan ngoãn ngửa cổ chờ đợi bất kỳ hình phạt nào mà chủ nhân ban xuống.

Tô Đường: "..."

Mặc dù hai cái áo choàng vẫn chưa hoàn toàn dung hợp, nhưng lúc này đây, cô thực sự có cảm giác mình là một người mẹ dắt theo hai đứa con khác cha khác mẹ, rồi hai đứa nó lao vào đ.á.n.h nhau bùn lầy nước đọng, bắt cô phải đứng ra phân xử công bằng. Thật là một vở kịch cẩu huyết hết chỗ nói.

Nếu như các áo choàng bị lột sạch, hai bên mà tụ họp lại với nhau, cô không dám tưởng tượng một ngày của mình sẽ bận rộn đến mức nào.

Tô Đường liếc nhìn hai bộ quân phục đã rách tươm, bám đầy bụi bặm và m.á.u tươi của hai người.

Cô lên tiếng bảo Lam Lạc: "Lam Lạc, đi thay quần áo đi."

Lam Lạc liếc nhìn phái đoàn Liên bang bằng ánh mắt hình viên đạn.

Mặc dù biết rõ Bệ hạ căn bản không cần ai bảo vệ, dù y có rời đi thì cái đám người kia cũng chẳng có khả năng gây tổn hại gì cho Bệ hạ ngay trên lãnh thổ Long tộc, nhưng sâu thẳm trong lòng, y vẫn luôn mang một sự cảnh giác vô cớ đối với sự tồn tại của những tên Siêu phàm chủng như Thẩm phán trưởng.

Lam Lạc không hề muốn đi. Thế nhưng, vì cảm thấy chột dạ do đã giấu giếm chuyện mình phát tình, cuối cùng y vẫn phải mang theo vẻ mặt không cam tâm tình nguyện, ngoan ngoãn lui xuống thay đồ trước cái nhìn chằm chằm của Tô Đường.

Tô Đường lại gọi Y Kim đến, bảo y dẫn Thánh Lễ đi thay một bộ đồ mới.

"Rõ, thưa Bệ hạ." Y Kim gật đầu nhận lệnh.

Thấy đó là "mệnh lệnh" của Tô Đường, Thánh Lễ không chút kháng cự, ngoan ngoãn đi theo Y Kim rời đi.

Y Kim dẫn Thánh Lễ vòng qua dãy hành lang, đi đến phòng thay đồ của quân đoàn Long tộc.

Thánh Lễ im lặng bám theo phía sau. Y cảm giác như cái thứ "kịch độc" của con Lam Long kia không những không tiêu tan, mà còn đang ngày một mạnh lên. Từng giọt m.á.u trong cơ thể hệt như đang sôi sùng sục.

"Ở đây chỉ có quân phục của Đế quốc, phiền Thẩm phán trưởng mặc tạm vậy." Y Kim tiện tay lấy một bộ quân phục đưa cho Thánh Lễ.

Thánh Lễ lặng lẽ đưa tay ra nhận, nhưng lại thấy đối phương không hề buông tay. Y ngước mắt lên, bắt gặp đôi đồng t.ử màu vàng kim của viên phó quan đang lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo:

"Thẩm phán trưởng, ngài cũng đang phát tình sao?"

— Phần 316 —

Đầu óc Thánh Lễ lúc này đã trở nên mơ hồ, hỗn loạn. Bộ não y giống hệt một cỗ máy (CPU) bị quá tải nhiệt, tốc độ suy nghĩ dường như chậm chạp hẳn đi theo sự gia tăng nhiệt độ của cơ thể. Giọng nói của viên phó quan Hoàng Kim Long vang lên bên tai y nghe cứ như vọng về từ một không gian khác.

Ánh mắt đờ đẫn của y ngước lên nhìn đối phương, trầm mặc không nói lời nào: "?"

Y Kim cau mày. Mùi hương trên người Thánh Lễ rất nhạt, khiến y bắt đầu hoài nghi phán đoán của chính mình.

Không phải tất cả các Siêu phàm chủng đều có kỳ phát tình. Những c.h.ủ.n.g t.ộ.c như Long tộc, Nhân ngư do đặc tính sinh học nên sẽ có kỳ phát tình định kỳ. Và mỗi khi đến thời kỳ này, pheromone tỏa ra từ cơ thể chúng sẽ trở nên nồng nặc và mang tính xâm lược cực kỳ mạnh mẽ.

Còn những Siêu phàm chủng thuộc dạng khí cụ thì hoàn toàn không có chuyện phát tình. Tương tự, những Siêu phàm chủng được sinh ra từ các khái niệm hay trật tự đặc biệt cũng vậy. Ví dụ như Tinh Thần Thiên Sứ, y là sự hiện diện của khái niệm "Ánh sáng", không mang đặc tính của một giống loài cụ thể, không có nhu cầu sinh sản, nên dĩ nhiên cũng không có kỳ phát tình.

Bọn họ đều là những kẻ vô d.ụ.c vô cầu, "liệt dương" bẩm sinh.

Thẩm phán trưởng được sinh ra từ "Trật tự và Phán quyết", ít nhất là trong suốt hàng ngàn năm qua, Y Kim chưa từng nghe nói đến việc ngài ấy có kỳ phát tình.

Nhưng cái tình trạng cả người nóng rực, đỏ ửng như lúc này của Thánh Lễ lại khiến Y Kim có chút không chắc chắn.

Y tuyệt đối sẽ không bao giờ sắp xếp cho một tên Siêu phàm chủng đang trong kỳ phát tình diện kiến Bệ hạ.

Thánh Lễ cảm thấy da thịt mình nóng ran lên, hệt như bị những thanh sắt nung in c.h.ặ.t vào.

Y cảm giác chất độc trong cơ thể lại càng lúc càng mạnh lên rồi.

Chất độc của con Lam Long kia thật sự khó nhằn hơn y tưởng tượng rất nhiều, nó khiến cho đầu óc y choáng váng, mơ hồ.

Có điều... ngày trước, khi còn là thanh kiếm sắc bén nhất trong tay mẫu thân, những vết thương còn nặng nề hơn thế này, những loại độc tố còn kịch liệt hơn thế này y cũng đã từng nếm trải. So với những nỗi đau đó, chút tác dụng phụ này thực sự chẳng bõ bèn gì.

Chỉ là hơi nóng và hơi ngứa một chút thôi, y nhất định sẽ chịu đựng được.

Thánh Lễ nhìn vị phó quan Long tộc đang rất được mẫu thân trọng dụng trước mặt. Sợ rằng đối phương sẽ hiểu lầm rồi hủy bỏ cơ hội được diện kiến mẫu thân của mình, y khẽ chớp mắt, chất giọng khàn đặc cố gắng biện bạch:

"Ta... không có kỳ phát tình."

Kể từ khi sinh ra, y chưa từng biết phát tình là gì.

Giọng nói trầm thấp của Thánh Lễ mang theo sự khàn khàn, thậm chí còn xen lẫn một chút âm mũi nghèn nghẹt:

"Ta chỉ là bị trúng độc thôi, lát nữa sẽ tự động khỏi, không có vấn đề gì."

Lớp màng bảo vệ bán trong suốt phủ trên đôi đồng t.ử dọc khẽ chớp. Y Kim lạnh lùng đ.á.n.h giá Thánh Lễ thêm vài giây, cuối cùng quyết định tin tưởng lời nói của y.

Những Siêu phàm chủng thuộc phe Trật tự Trung lập luôn tuân thủ nghiêm ngặt đức tính của các hiệp sĩ cổ đại, không bao giờ biết nói dối. Đó là điều mà cả tinh tế này đều đã công nhận.

Sự trung thực và công bằng là màu nền linh hồn của họ. Nếu như vi phạm những nguyên tắc này, linh hồn của họ sẽ trượt dài xuống vực thẳm của sự sa ngã.

Phe Trật tự Trung lập là những kẻ khó bị sa ngã nhất dưới bầu trời đầy sao này, chứ đừng nói chi đến vị lãnh tụ của bọn họ.

"Trong phòng thay đồ có phòng tắm." Y Kim phần nào buông lỏng sự cảnh giác đối với Thánh Lễ. Nhìn khuôn mặt gần như đang bốc khói của y, Y Kim cho rằng sự gia tăng nhiệt độ cơ thể này là do độc tính gây ra: "Ngài có thể vào đó ngâm nước lạnh một lát. Tuy chỉ là chữa ngọn không chữa gốc, nhưng ít nhất cũng có thể làm thuyên giảm các triệu chứng."

"Cảm ơn." Thánh Lễ nhận lấy bộ quân phục, bước vào phòng thay đồ cá nhân.

Vì sợ làm lỡ thời gian diện kiến mẫu thân, Thánh Lễ không dám chạy vào ngâm mình trong phòng tắm.

Y cởi bỏ bộ quân phục Liên bang đã bị c.h.é.m rách bươm, để lộ ra thân hình săn chắc, cường tráng. Từng khối cơ bắp cuồn cuộn hiện rõ mồn một. Làn da màu lúa mạch lờ mờ ửng đỏ vì nhiệt độ cơ thể tăng cao.

Y vội vã xả qua một lượt nước lạnh. Làn da nóng hầm hập được dòng nước lạnh tưới lên, hệt như một khối sắt nung đang từ từ hạ nhiệt.

Mái tóc vàng kim ướt sũng. Những giọt nước rơi lộp độp dọc theo đường viền hàm dưới góc cạnh, sắc nét của y. Trông y lúc này giống hệt một chú ch.ó bự đáng thương bị ướt sũng dưới cơn mưa rào. Một tiếng gọi trầm khàn mang theo sự lưu luyến vô hạn vỡ vụn trong tiếng nước chảy róc rách:

"Mẫu thân..."

Và lúc này, người "mẫu thân" mà y ngày đêm nhung nhớ, đang tiếp đón Thần quan của Thần đình Mùa xuân tại sảnh hội nghị.

Vị Đại Thần quan của Thần đình Mùa xuân nhìn Nữ hoàng đang ngự trị trên vị trí chủ tọa, những ngón tay bất giác khẽ siết c.h.ặ.t lại vì căng thẳng.

Chỉ có mình hắn biết rằng, chiếc quang não của hắn nãy giờ vẫn luôn trong trạng thái kết nối.

Cuộc khủng hoảng giữa Liên bang và Long tộc đã tạm thời được hóa giải, Thẩm phán trưởng và Uriel các hạ đều bình an vô sự. Theo lý mà nói, khi "anh em" của mình đã an toàn, một người vốn dĩ chẳng bao giờ màng đến những chuyện trần tục như Thần Mùa xuân Miện hạ đáng lẽ đã phải cúp máy, không còn chút kiên nhẫn nào để tiếp tục theo dõi mấy cái thủ tục ngoại giao tẻ nhạt này nữa rồi.

Nhưng chẳng hiểu vì sao, Thần Mùa xuân Miện hạ không những không ra lệnh ngắt kết nối, mà dường như còn có ý định muốn xem trọn vẹn toàn bộ buổi diện kiến này. Thế nên Đại Thần quan đành phải mặt dày tiếp tục lén lút "livestream" cho ngài ấy.

Thế nhưng, đường đường là vị lãnh tụ tối cao mà lại không chịu ra mặt diện kiến, mà lại phải thông qua quang não của cấp dưới để lén lút nhìn trộm, cái hành vi này nhìn kiểu gì cũng thấy sặc mùi mờ ám và âm mưu.

Làm cái trò này ngay dưới mí mắt của Long tộc, quả thực khiến Đại Thần quan cảm thấy chột dạ vô cùng.

"Thay mặt Thần đình Mùa xuân, mang theo phước lành của Thần Mùa xuân Miện hạ, xin gửi lời chúc mừng chân thành nhất đến Nữ hoàng Bệ hạ, chúc vinh quang của Nữ hoàng trường tồn mãi mãi."

Dù trong lòng đang đ.á.n.h lô tô, nhưng bề ngoài Đại Thần quan vẫn giữ vẻ trầm ổn như Thái Sơn, phong thái tao nhã, lịch thiệp. Hắn ra hiệu cho người phụ tá mang lên một hộp quà được gói bọc vô cùng tinh xảo:

"Miện hạ vì bận rộn trăm công nghìn việc nên không thể đích thân đến diện kiến Bệ hạ, ngài ấy cảm thấy vô cùng nuối tiếc, nên đã đặc biệt dặn dò chúng thần mang theo lễ vật của Thần đình Mùa xuân đến dâng lên Bệ hạ. Đây là Thần quả được cung phụng tại Thần điện Trung ương, là báu vật độc nhất vô nhị trên toàn vũ trụ..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.