Người Thường, Nhưng Lại Là Mẹ Của Quái Vật - Chương 50:-------
Cập nhật lúc: 18/01/2026 23:01
"Cảm giác biểu hiện của Tô Đường cũng không tệ lắm mà? Người bình thường chưa từng thấy dị thú bao giờ thì chẳng phản ứng thế? Cô ấy chỉ là một đứa nhặt rác được tuyển thẳng, sao so được với mấy sinh viên quân sự được huấn luyện chuyên nghiệp? Bọn tuyển sinh chính quy hồi cấp 2 đã được nhà trường cho đi săn dị thú rồi."
"Mấy đứa c.h.ử.i ở trên chắc là fan mù quáng của Nhật Bất Lạc rồi, không thấy người ta ra tay lạnh lùng dứt khoát thế kia à? Dù sao thì con Rắn Thất Bộ cũng c.h.ế.t ngắc rồi. Mà với khả năng ẩn mình và kịch độc của Rắn Thất Bộ, kể cả là sinh viên giỏi tuyển sinh chính quy cũng chưa chắc đã lành lặn đâu."
"Đó là do con rắn không tấn công ngay lập tức thôi, thử đổi người khác xem?"
"Thì mày cũng bảo là 'thử đổi người khác' còn gì~"
"Nói đi cũng phải nói lại, tao cũng tò mò lắm, Rắn Thất Bộ nổi tiếng cảnh giác cao trong giới dị thú, bình thường thấy kẻ xâm nhập là nó phập ngay, sao nó lại đứng thi gan nhìn nhau với Tô Đường nhỉ? Có chuyên gia nào giải thích hộ cái không."
Tại Tinh vực Trung tâm, bên ngoài trụ sở chính của Cục Tình báo Đặc biệt, một người đàn ông đang rảo bước đi vào bỗng dừng lại. Mái tóc bạch kim dài đến đầu gối tuôn chảy như suối bạc, cổ áo khoét sâu để lộ l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc, sợi dây xích bạc lạnh lẽo rủ xuống từ chiếc vòng cổ lấp lánh ánh kim loại.
Khuôn mặt đẹp đến mức yêu nghiệt bỗng quay sang, đôi mắt rắn dựng đứng đỏ ngầu nhìn về phía màn hình lớn lơ lửng giữa không trung đằng xa.
"Jormungandr miện hạ."
Viên sĩ quan phụ tá đi sau hắn cũng dừng bước, nhìn theo ánh mắt hắn lên màn hình trên bầu trời.
Cách trụ sở Cục Tình báo Đặc biệt vài ngàn mét là khu thương mại sầm uất, màn hình trung tâm của khu thương mại rộng cả nghìn mét, thường xuyên phát sóng các giải đấu hot, quảng cáo để thu hút người xem.
Đợt huấn luyện quân sự đặc cách 5 năm một lần này cũng nằm trong phạm vi phát sóng của nó.
Chỉ là nó sẽ chọn lọc những hình ảnh livestream có độ hot cao nhất theo thời gian thực để phát sóng.
Vừa quay đầu lại, viên phụ tá đã nhìn thấy hình ảnh cô sinh viên quân sự Liên bang bẻ gãy cổ rắn một cách dứt khoát trên màn hình lớn.
Thiếu nữ núp sau thân cây, mái tóc đen buộc đuôi ngựa cao, khuôn mặt gần như bị che khuất bởi những tán lá rậm rạp, chỉ lộ ra một con mắt sáng ngời lạnh lùng, và xác con rắn đã c.h.ế.t trên tay cô.
Jormungandr vốn không bao giờ quan tâm đến hoạt động của con người, hiếm khi thấy hắn dừng lại xem, mà lại là xem quân huấn của tân sinh viên...
Mặc dù đợt huấn luyện đặc cách này khá hot ở Liên bang, nhưng trong mắt giới quân sự thực thụ, nó chỉ là trò chơi của trẻ con.
Nhìn thấy cảnh g.i.ế.c rắn trong livestream, lại liên tưởng đến chủng loại của vị Siêu Phàm Loại cấp Truyền thuyết hỗn loạn tà ác này, viên phụ tá linh cảm có điều chẳng lành.
Anh ta khéo léo giới thiệu:
"Jormungandr miện hạ, đó là sinh viên quân sự đang huấn luyện."
Học sinh huấn luyện gặp dã thú phản kích là chuyện bình thường, video không có ý x.úc p.hạ.m ngài đâu.
Jormungandr mặt lạnh tanh, đôi mắt dựng đứng như kẻ săn mồi dán c.h.ặ.t vào màn hình lớn trên không trung.
Trong livestream, đôi mắt ẩn sau tán lá kia mang lại cho hắn cảm giác quen thuộc đến lạ lùng.
Tuy nhiên, khi hắn muốn nhìn kỹ hơn, đợi người trong màn hình lộ rõ mặt, thì cảnh quay đã chuyển sang một đội khác.
Lận Như Ngọc và Lệnh Dĩ Châu đang dẫn đội tiêu diệt dị thú cấp cao.
Tô Đường vừa g.i.ế.c xong Rắn Thất Bộ, tiếp theo là màn ngồi rình, hình ảnh tĩnh lặng nhàm chán khiến lượng người xem tụt dốc không phanh.
Trong khi đó, bên kia là những thiên tài tuấn tú của Đại học Trung ương, những thú khế ước hùng mạnh và những trận chiến nảy lửa, thú vị hơn nhiều so với màn ngồi canh miếu.
Khi đội của Lận Như Ngọc đụng độ dị thú cấp cao, họ lập tức chiếm vị trí top 1 bảng xếp hạng độ hot, màn hình lớn ở quảng trường cũng chuyển sang phát sóng họ.
Hứng thú với việc con người săn g.i.ế.c dị thú tan biến, Jormungandr chán nản thu hồi tầm mắt, tiếp tục đi vào trụ sở.
Hắn còn chính sự phải làm, cần tranh thủ thời gian.
Mặc dù hôm đó hắn đã đập nát hết dữ liệu, nhưng không chắc liệu có dữ liệu nào đã kịp truyền về trụ sở Cục Tình báo hay chưa.
Nếu có, hắn không chỉ phải tìm Mẫu thân, mà còn phải tiêu hủy toàn bộ dữ liệu, không để Uriel có cơ hội tìm ra Người.
Kho báu mà hắn là người đầu tiên tìm thấy, bản tính tham lam của loài rắn khiến hắn chỉ muốn nuốt trọn một mình, không muốn chia sẻ dù chỉ một chút cho đám anh chị em.
Trên sân đấu, không lâu sau khi Tô Đường g.i.ế.c rắn độc, tiếng con sáo đen ồn ào trong rừng ngày càng lớn.
"Đến bắt tao đi! Con báo ngu ngốc kia, không bắt được đâu! Hi hi! Đố mày bắt được đấy! Quác quác quác."
Sau lưng nó là tiếng gầm giận dữ của con báo.
Tô Đường nín thở, kiên nhẫn chờ đợi người của Nhật Bất Lạc đến gần, không ngờ con sáo đen này lại bay thẳng về phía cái cây cô đang ẩn nấp.
"..."
"Sao lại có ——!" Con sáo đen đ.â.m đầu vào, thấy trong tán lá có người, trố mắt nhìn, mỏ há hốc, quác quác loạn xạ.
Sau đó liếc thấy huy hiệu Bắc Hải trên người cô, nó vội vàng vỗ cánh bay ngược trở lại, lướt qua ngay trên miệng con báo, cố tình hét to chế giễu:
"—— Sao lại có con báo ngu thế này cơ chứ."
Nó dụ con báo bay sang hướng khác, rồi kêu loạn xạ vài tiếng.
Vị đàn anh đang dẫn dụ nhóm Mao Khắc chạy vòng quanh nãy giờ cũng đổi hướng, chủ động chạy về phía Tô Đường.
"Tôi bảo này, mấy người nghỉ ngơi chút đi." Anh ta vừa chạy vừa khiêu khích, "Với cái chân ngắn của Nhật Bất Lạc các người, đuổi một trăm năm nữa cũng không kịp đâu. Anh đây không rảnh chơi với mấy chú em nhá!"
"Bắn s.ú.n.g kiểu vẽ viền cơ thể người à! Thế mà cũng không trúng, cười ỉa!"
Tô Đường: "..." Cô dường như đã biết cái miệng quạ của con sáo đen học từ ai rồi.
Tuy nhiên, mồm mép tuy độc địa nhưng lại hữu dụng.
"Bắc Hải chỉ biết chạy thôi à?"
Mặt Mao Khắc và đồng bọn đỏ bừng vì tức giận.
Con người khi bị giận dữ làm mờ mắt thường sẽ giảm bớt sự cảnh giác, họ dán mắt vào mục tiêu, hoàn toàn bỏ qua xung quanh.
Khi Mao Khắc chạy qua dưới gốc cây khoảng một hai mét.
Tô Đường tung người nhảy xuống!
Một cánh tay cô siết mạnh vào cổ hắn từ phía sau, đầu gối thúc mạnh vào khoeo chân hắn.
Hôm trước đấu tay đôi, Tô Đường đã nắm được kha khá thói quen và điểm yếu của Mao Khắc, ra tay vừa nhanh vừa hiểm!
"Hự!"
Mao Khắc đang tập trung tinh thần triệu hồi tường đất, trong nháy mắt bị siết cổ đến trợn trắng mắt.
Tên sinh viên Nhật Bất Lạc còn lại phản ứng nhanh hơn, hắn phát hiện đồng đội gặp nạn ngay lập tức, giơ s.ú.n.g b.ắ.n về phía Tô Đường.
Nhưng nhanh hơn hắn là viên đạn bay ra từ bụi cỏ cách đó ba trăm mét.
Lòng bàn tay tiểu mập ướt đẫm mồ hôi, tim như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, vừa phấn khích vừa căng thẳng, đập thình thịch.
Cò s.ú.n.g trong tay cũng trơn tuột, cậu ta hít sâu một hơi, bóp cò.
"Đoàng!"
Viên đạn đầu tiên trúng đích, tên sinh viên Nhật Bất Lạc khựng lại.
Nhưng không trúng chỗ hiểm, chưa thể loại bỏ đối phương.
Thể chất tên này rõ ràng không thấp, thuộc loại chịu được hai phát đạn.
Nhưng Trịnh Trí đã kịp phản ứng, lập tức quay lại bồi thêm đòn, tấn công tay s.ú.n.g của Nhật Bất Lạc.
"Đoàng!" Vương Phú Quý c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, nổ s.ú.n.g phát thứ hai.
Cùng lúc đó, Tô Đường quật ngã Mao Khắc đang trợn trắng mắt xuống đất.
"Hai sinh viên năm hai Nhật Bất Lạc bị loại."
Tiếng loa thông báo vang lên.
Tô Đường lúc này mới buông tay, khóe mắt bỗng thấy bóng đen đổ xuống từ trên đầu.
Cô vội vàng lăn một vòng trên đất, khuỷu tay truyền đến cơn đau rát.
Vẫn bị đá rơi trúng một cái.
"Rầm rầm!" Mưa đá trút xuống, người nằm dưới đất không kịp né tránh, bị chính dị năng của mình đập cho u đầu mẻ trán.
"Chuyện gì thế?" Khán giả trên kênh chat gõ một tràng dấu hỏi, "Không phải bị loại rồi thì không được tấn công nữa sao!"
"Thù hằn gì thế không biết! Mạo hiểm bị phạt vi phạm quy tắc, đập đá vào đầu mình cũng phải đ.á.n.h người ta một cái cho bằng được?"
"Rầm!"
Trong phòng giám sát, Khang Dược đập bàn đứng dậy: "Nhật Bất Lạc có ý gì đây? Lúc huấn luyện đã nhắm vào học sinh của tôi thì thôi đi, giờ thực chiến còn chơi xấu vi phạm quy tắc nữa!"
Nếu Tô Đường không né nhanh, đống đá tảng đó rơi vào đầu, không nói đến chuyện phải bỏ cuộc, ít nhất cũng ảnh hưởng đến các bài thi sau.
Mặc dù bị thương trong huấn luyện là khó tránh khỏi, nhưng học sinh bất đắc dĩ bị thương và có kẻ cố tình vi phạm quy tắc khiến học sinh mình bị thương là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
"Ngồi xuống trước đi. Chắc không phải cố ý đâu." Tổng giáo quan trấn an Khang Dược ngồi xuống.
"Chắc là do dị năng bị trễ (lag), đoán chừng lúc trước cậu ta muốn dùng đá đập Tô Đường ra, nhưng bị siết cổ nên không thể tập trung tinh thần, đến lúc hệ thống sắp phán định loại bỏ thì vừa khéo tung được dị năng ra. Nếu không cũng chẳng đến nỗi tự đập vào đầu mình."
"Đúng đấy!" Giáo quan Nhật Bất Lạc gân cổ lên cãi, "Hai trường chúng ta tuy không hợp nhau, nhưng học sinh của tôi sẽ không cố ý vi phạm quy tắc đâu."
Thấy hai bên sắp lao vào choảng nhau, Tổng giáo quan giảng hòa: "Tuy không cố ý nhưng cũng tính là vi phạm quy tắc."
Trên sân đấu vang lên thông báo xử phạt:
"Trường Quân sự Nhật Bất Lạc vi phạm quy tắc, trừ điểm tập thể trường 5 điểm, trừ điểm cá nhân vi phạm 10 điểm."
Một khi học sinh bị loại, thú khế ước cũng phải rời sân.
Thoát khỏi sự truy sát, con sáo đen lớn tiếng cười nhạo con báo, hí hửng bay về phía Tô Đường, vừa bay vừa kêu toáng lên:
"Cảm ơn! Cảm ơn! Cảm ơn chị gái đã cứu mạng chim em."
Trịnh Trí lau mồ hôi, chạy tới, mỉm cười:
"Cảm ơn đàn em đã cứu mạng!"
"Không cần." Tô Đường nhặt ba lô chiến thuật của Mao Khắc lên, cô đói đến mức bụng dán vào lưng rồi, "Người là do tôi đ.á.n.h, chiến lợi phẩm thuộc về tôi. Không vấn đề gì chứ?"
"Đương nhiên rồi." Trịnh Trí gật đầu.
Tô Đường mở ba lô ra, nhướng mày, vụ này hời to rồi.
Mao Khắc đúng là con dê béo.
Trong ba lô của hắn có mười mấy thanh năng lượng, còn có hai bình nước đầy ắp, xem ra đã trấn lột được không ít người.
Tô Đường chẳng khách khí mà nhận hết.
Cô x.é to.ạc hai thanh năng lượng, bắt đầu gặm.
Không ngờ con sáo của Trịnh Trí lại thẹn thùng vỗ cánh bay tới:
"Quác quác quác~ Chị gái ơi, chị thơm quá à."
Cơ mặt Trịnh Trí giật giật, tóm lấy con chim, ngượng đến mức muốn đào hố chui xuống đất: "Xin lỗi! Xin lỗi nhé!"
Vương Phú Quý vừa hạ gục một mạng năm hai, đang phấn khích ôm s.ú.n.g chạy tới, nhìn Trịnh Trí bằng ánh mắt như nhìn kẻ biến thái.
Trịnh Trí hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống, hạ giọng cảnh cáo con sáo: "Mày mà còn thế nữa là tao cắt luôn mô hình Quạ đấy."
"Đồ l.ừ.a đ.ả.o đồ l.ừ.a đ.ả.o!" Con sáo quạt cánh bép một cái vào mặt anh ta.
"Chắc là do độ tương thích của em cao quá đấy." Trịnh Trí gạt cánh con sáo ra, nhìn Tô Đường, "Nó không có ác ý đâu, là con sáo cái, mỗi tội mồm hơi tiện... Ơ, đàn em, em không sao chứ?"
