Người Thường, Nhưng Lại Là Mẹ Của Quái Vật - Chương 502

Cập nhật lúc: 19/02/2026 06:04

Tô Đường: "..."

Cô đưa tay lên sờ mặt mình, lúc này mới sực nhớ ra bản thân không hề đeo mặt nạ, mái tóc cũng đã trở về màu đen nguyên bản của nhân dạng con người.

Lam Lạc căn bản không nhận ra cô. Tâm trạng Tô Đường lúc này vô cùng phức tạp.

Không thể ngờ sự việc lại rẽ sang một hướng "khó đỡ" như thế này.

Nhưng bên cạnh sự phức tạp ấy, cô cũng không kìm được mà liếc nhìn Thánh Lễ.

Thánh Lễ là kẻ truy sát cô lâu nhất, thời gian phản bội cũng dài nhất, nhưng khác với những quyến thuộc khác... dường như bất kể cô có mang hình hài gì, Thánh Lễ luôn là người nhận ra cô ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Tô Đường sờ soạng chiếc mặt nạ bị vứt trong chăn, nhất thời không biết nên mừng vì thanh danh Nữ hoàng được bảo toàn, hay nên khóc vì thanh danh của sinh viên quân đội Tô Đường đã tan tành mây khói.

Cô day day thái dương đau nhức, nhìn về phía Thánh Lễ vẫn đang chìm đắm trong sự tự trách: "Ngươi đứng dậy trước đi. Chiếc nhẫn của Lam Lạc, ngươi cứ giữ lấy."

Cô bước xuống giường, cầm lấy chiếc mặt nạ, định bụng sẽ chỉnh đốn lại trang phục ("thay áo choàng") rồi mới âm thầm đi tìm Lam Lạc.

Thế nhưng, ngay khi cô vừa đứng dậy, một luồng gió sắc bén từ cửa ập vào.

Quân đoàn trưởng Quân đoàn Biển Sâu đã quay lại. Thiếu niên với thân hình mảnh khảnh, tuấn tú nhưng lần này không đứng ở cửa nữa mà xông thẳng vào trong.

Tô Đường: "..."

Đã có mục tiêu nghi ngờ, lần này ánh mắt Lam Lạc ghim thẳng vào người Tô Đường. Và rồi, đồng t.ử y co rút mạnh, muộn màng nhận ra...

Bộ đồ trên người thiếu nữ này, giống hệt bộ đồ của Bệ hạ!

Tô Đường nhìn con Lam Long với sắc mặt biến đổi đủ bảy sắc cầu vồng, trong lòng khựng lại một nhịp đầy vi diệu.

Không biết nên tiếp tục giả vờ không quen, hay là trực tiếp "ngửa bài", dùng thân phận Nữ hoàng để đuổi y ra ngoài.

Trong vài giây cô còn đang do dự, con rồng với vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm nghị kia bỗng nhiên ghé sát lại, hệt như một chú cún con đang ngửi mùi, mũi y khẽ khịt khịt.

Y mím môi, đôi mắt xanh lam đột ngột ngước lên nhìn cô, chứa chan nỗi uất ức vô hạn.

Giọng mũi của thiếu niên nghèn nghẹn, đặc quánh:

"Bệ... hạ."

Tô Đường: "..."

Thôi xong, thế là thanh danh của cả hai cái áo choàng đi tong cùng một lúc rồi.

Ngay lúc cô đang nghĩ đến viễn cảnh thanh danh bại hoại, thì bỗng thấy mỹ thiếu niên trước mặt chớp mắt một cái. Trong đôi đồng t.ử dọc vốn luôn lạnh lẽo, bạo ngược và kiêu ngạo ấy, bất ngờ dâng lên một tầng nước mắt trong veo, ướt át.

Giống hệt như một con ch.ó dữ ngày thường chỉ biết sủa gâu gâu, hung hăng hiếu chiến với người ngoài, nay bỗng dưng cụp đuôi, co ro trong lòng chủ nhân mà khóc ư ử đầy tủi thân.

Lam Lạc thực sự rất đau lòng.

Từ nhỏ y đã đặt mục tiêu trở thành Vương phu (chồng của Nữ hoàng). Suốt hàng ngàn năm, ngày qua ngày y đều gặm nhấm câu nói "đợi ngươi lớn lên nhé", đến khi trưởng thành dù Bệ hạ đã mất tích, y vẫn lặn lội đến Atlantis để xăm Khắc ấn Chân ái.

Kết quả, khó khăn lắm mới đợi được Bệ hạ trở về đăng cơ, vậy mà ngài ấy thà sủng hạnh một tên ngoại tộc, chứ không thèm chạm vào y.

Cú sốc này đối với một kẻ luôn lấy "Vương phu" làm lẽ sống như y chẳng khác nào niềm tin sụp đổ.

Y c.ắ.n c.h.ặ.t răng hàm, cố gắng lấy lại giọng nói bình thường.

Nước mắt đã bị kìm nén ngược trở vào. Khi quay đầu nhìn sang kẻ đang quỳ gối sám hối là Thánh Lễ, trong mắt y chỉ còn lại sự sắc lạnh băng giá và lòng ghen tuông tràn trề.

"Bệ hạ... Ngài định nạp tên ngoại tộc này làm Vương phu sao?"

Gần như ngay khoảnh khắc Lam Lạc vừa dứt lời, Thánh Lễ vốn đang cúi đầu sám hối, im lìm như tượng đá cũng không kìm được mà ngẩng phắt đầu lên. Đôi đồng t.ử vàng kim vẫn còn vương tơ m.á.u len lén nhìn về phía người con gái trước mặt.

Những ngón tay đang siết c.h.ặ.t khẽ run lên.

Dù đang phải sám hối vì sự mạo phạm của mình, nhưng khi nghe Lam Lạc hỏi câu đó, trong lòng y vẫn không thể kìm nén được một sự trỗi dậy đáng xấu hổ... một tia hy vọng mong manh.

Tô Đường đứng chôn chân tại chỗ, mặt ngệt ra: Hả?

Nạp? Vương phu?

Từng chữ cô đều hiểu, nhưng sao ghép lại nghe nó xa lạ thế nhỉ?

Cô cưới Thánh Lễ á?

Chưa bàn đến chuyện Tòa án Thẩm phán và Liên bang có phát điên vì Thẩm phán trưởng đi ở rể hay không, chỉ riêng đám "nghịch t.ử" và thuộc hạ ở mấy cái áo choàng khác thôi cũng đủ để "dỡ nhà" rồi.

Tô Đường gần như có thể tưởng tượng ra viễn cảnh cả cái tinh tế này sẽ hỗn loạn và căng thẳng đến mức nào nếu cái tin đồn nhảm nhí này lọt ra ngoài!

"Ngươi nghĩ nhiều quá rồi." Tô Đường lập tức phủ nhận ngay tắp lự để tránh cho Lam Lạc hiểu lầm: "Ta không hề có ý định đó."

Bàn tay đang âm thầm siết c.h.ặ.t của Thánh Lễ bỗng chốc buông lỏng, cái đầu vừa mới hơi ngẩng lên lại cúi thấp xuống hơn nữa.

Hàng mi mỏng manh rũ xuống, che đi đôi đồng t.ử ảm đạm, tối tăm.

Làm sao y có thể mơ tưởng đến điều đó được chứ.

Trái ngược với sự thất vọng của y là niềm hân hoan nhảy nhót trong lòng Lam Long.

Lam Lạc thở phào nhẹ nhõm một hơi thật khẽ. Bệ hạ chỉ là chơi bời chút thôi... Mặc dù tên ngoại tộc này đến trước y, nhưng mà, vị Vua nào mà chẳng có vài món đồ chơi không danh không phận bên cạnh chứ?

Là Vương phu tương lai, y phải tỏ ra rộng lượng. Không thể thiển cận, đi so đo với mấy món đồ chơi giải trí của Bệ hạ được.

Lam Lạc vừa cố nén sự ghen tuông đang gặm nhấm tâm can như kiến bò, vừa liên tục tự thôi miên bản thân phải giữ phong độ.

"Chuyện ngày hôm nay phải tuyệt đối giữ bí mật." Tô Đường dặn dò Lam Lạc, đưa tay xoa đầu y, thản nhiên nói ra câu thoại quen thuộc mà hình như cô đã nói với không biết bao nhiêu người: "Ta trước nay tin tưởng ngươi nhất."

"Rõ." Đôi mắt Lam Lạc sáng rực lên.

Bên cạnh, ánh mắt Thánh Lễ càng thêm ảm đạm, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng đầy bất lực.

Y đã không còn là đứa con được ngài ấy tin tưởng nhất nữa rồi.

Y nhìn bàn tay cầm kiếm của mình. Dù khả năng tự phục hồi kinh người, nhưng trong lòng bàn tay vẫn lờ mờ hiện lên một lớp chai sạn mỏng. Đó là dấu tích của những năm tháng cầm kiếm chiến đấu.

Bàn tay này, trước kia chỉ biết vung lên để diệt trừ chông gai cho mẫu thân, mang về cho ngài ấy vô số công trạng và vinh quang.

Nhưng sau này... lại chĩa mũi kiếm về phía mẫu thân, nhuốm đầy tội lỗi.

Những giọt huyết lệ lặng lẽ rơi xuống từ hàng mi run rẩy. Y quỳ gối cô độc trong góc phòng, cảm nhận bầu không khí hòa hợp phía trước, đầu cúi gằm, giống hệt như một kẻ bị hắt hủi, bị ra rìa.

Tất cả những chuyện này, đều là do ngươi tự chuốc lấy thôi, Thánh Lễ à.

Y tự nhủ thầm với lòng mình.

Bất chợt, Tô Đường quay sang nhìn Thánh Lễ:

"Thánh Lễ, đừng quỳ nữa, đi rửa sạch vết m.á.u và thay quần áo đi. Phi thuyền của Liên bang sắp khởi hành rồi."

"Vâng." Thánh Lễ cúi đầu đáp lời, giọng điệu thuần phục.

Đợi Thánh Lễ đi thay đồ, Tô Đường bỗng thấy Lam Lạc nhìn mình với ánh mắt kỳ quặc. Thiếu niên tỏ vẻ ngượng ngùng:

"Bệ hạ... thích chơi trò này sao?"

Y mím môi, khuôn mặt tuấn tú tinh xảo vương nét ngây ngô: "Tuy ta chưa từng thử qua, nhưng ta có thể học."

Tô Đường kinh hãi thốt lên: "Ngươi tuyệt đối đừng có học!"

Khi cô dẫn Thánh Lễ và Lam Lạc đi về phía sảnh tiếp khách, thì một vài chiếc chiến hạm khiêm tốn, không ph trương đã tiến vào biên giới Long tộc.

Người đàn ông mặc bộ quân phục màu đen phẳng phiu, đôi mắt cong cong cười, mái tóc đen xõa sau lưng, khóe môi vương nụ cười, nhìn về phía những con rồng trấn thủ biên giới:

"Đặc phái viên Liên bang, Cục trưởng Cục Tình báo Đặc biệt 9 - Lận Đình Châu, mang theo lời hỏi thăm của Liên bang, đến thăm Đế quốc Long tộc."

Vì sợ các quân đoàn khác nhân cơ hội tranh giành quyền lực, nên tin tức "Nữ hoàng mất tích" bị Quân đoàn Biển Sâu phong tỏa kín mít trong nội bộ, những con rồng trấn thủ biên giới hoàn toàn không hay biết gì. Do đó, khi nhìn thấy Cục trưởng Cục Tình báo Đặc biệt 9 của Liên bang, bọn chúng không tỏ thái độ thù địch, mà chỉ cảm thấy khó hiểu.

Phái đoàn sứ giả Liên bang chẳng phải hôm nay chuẩn bị về rồi sao, sao giờ lại lòi ra thêm người mới đến thăm?

Tuy nhiên, vì Hiệp ước Hòa bình vừa mới được ký kết hôm qua, trên tinh thần hữu nghị tương trợ, bọn chúng vẫn dẫn đường cho Lận Đình Châu vào trong. Jörmungandr cũng đi theo sát bên cạnh Lận Đình Châu.

Thế là, khi Tô Đường dẫn Lam Lạc và Thánh Lễ đến sảnh trước của khu tiếp khách, cô sững sờ nhận ra... hầu như tất cả những quyến thuộc có liên quan đến Liên bang trong cái áo choàng Đường Chủ đều đã tề tựu đông đủ.

Tô Đường: "..."

"Thẩm phán trưởng!" Vị đại sứ Liên bang đang ngồi trên đống lửa, lòng nóng như lửa đốt, khi nhìn thấy Thánh Lễ liền thở phào nhẹ nhõm: "Ngài đã đi đâu vậy? Hạm đội của chúng ta chuẩn bị khởi hành mà không thấy ngài đâu cả."

Một mặt là vui mừng thật sự, mặt khác cũng là thắc mắc thật lòng, tại sao một người luôn nghiêm túc, trách nhiệm như Thẩm phán trưởng lần này lại "biến mất" không một lời báo trước.

Thế nhưng, vị Thẩm phán trưởng vốn luôn sẵn sàng giải đáp mọi thắc mắc của con người, lúc này lại chỉ mím c.h.ặ.t môi, im thin thít.

Y không giỏi nói dối, nhưng cũng không dám nói ra sự thật.

Thánh Lễ khi chịu mở miệng tuy kiệm lời như vàng, cứng nhắc như đá, nhưng không bao giờ tiếc rẻ câu trả lời. Nhưng khi y đã không muốn nói, thì không ai có thể cạy miệng vị Thẩm phán trưởng quen chịu đựng đau khổ này để moi ra dù chỉ nửa chữ.

May mắn thay, vị đại sứ cũng không dám dây dưa quá lâu về vấn đề này, sự chú ý của ông ta nhanh ch.óng chuyển sang Lam Lạc đứng sau lưng Tô Đường.

"Kính chào Bệ hạ."

Ông ta hành lễ với Tô Đường trước, sau đó thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng: "Bệ hạ bình an vô sự là tốt rồi. Sự mất tích của ngài khiến cho Lam Quân đoàn trưởng vô cùng lo lắng. Chúng tôi là đồng minh cũng cảm nhận sâu sắc sự sốt sắng tận tâm can của ngài ấy.

Bệ hạ thật may mắn khi có những thuộc hạ trung thành như vậy. Tiếc là Lam Quân đoàn trưởng chỉ cho phép chúng tôi ngồi yên tại chỗ, không giúp được gì nhiều, thật lấy làm tiếc. Nhưng nhìn thấy thần sắc Bệ hạ vẫn rạng ngời như hôm qua, chúng tôi cũng yên tâm rồi."

Đúng là dân ngoại giao có khác, nói chuyện khéo thật. Tô Đường thầm nghĩ.

Rõ ràng là muốn mách lẻo chuyện Lam Lạc không tôn trọng đồng minh, tự ý giam lỏng bọn họ, nhưng lời lẽ thốt ra lại êm tai vô cùng.

"Chỉ là hiểu lầm thôi." Tô Đường đeo mặt nạ, cười như không cười, vừa uy nghiêm lại vừa thân thiết: "Đã làm các vị sứ giả sợ hãi rồi. Lát nữa ta sẽ bảo Lam Lạc xin lỗi mọi người."

Đôi mắt Lam Lạc đảo qua đảo lại, đuôi mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn thì lạnh lẽo vô cùng.

Vị sứ giả vốn tưởng rằng Lận Cục trưởng và Cự Mãng Trần Thế các hạ đã đến, phe ta có lợi thế, định bụng mượn gió bẻ măng để đòi hỏi thêm vài điều khoản ưu đãi hơn, nghe xong liền: "..."

Hơn nữa, lời xin lỗi của Quân đoàn trưởng Quân đoàn Biển Sâu ai mà dám nhận chứ! Nhìn cái ánh mắt của con Lam Long kia kìa, cứ như muốn nuốt chửng bọn họ đến nơi.

Ông ta đảo mắt nhìn quanh một vòng, nhưng phát hiện ra chẳng có vị chủ lực nào của phe mình thèm để ý đến ông ta cả. Ánh mắt của tất cả bọn họ, không hẹn mà gặp, đều đổ dồn vào vị Thẩm phán trưởng vừa mới quay trở lại.

Thánh Lễ đã thay một bộ quân phục chỉnh tề, nghiêm trang. Ngoại trừ khí chất có phần lạnh lùng, cứng rắn hơn (thực chất là đang tự kỷ) và tỏa ra sự "người lạ chớ gần", thì trông y chẳng khác gì ngày thường.

Y lẳng lặng quay về đứng vào hàng ngũ của Liên bang, giảm sự hiện diện xuống mức thấp nhất, gần như muốn tan biến vào không khí.

Thế nhưng, ánh mắt của Tinh Thần Thiên Sứ và Huyền Vũ các hạ lại dính c.h.ặ.t lấy y, ánh nhìn tuy im lặng nhưng lại nặng nề vô cùng.

Uriel thì chỉ nhìn, nhưng Jörmungandr thì không kiêng nể gì cả.

Ngay khi Thánh Lễ vừa quay lại, Jörmungandr đã cau mày. Chiếc lưỡi rắn liên tục thò thụt trong không khí để đ.á.n.h hơi, sau đó, đôi đồng t.ử dọc gần giống với loài rồng của nó lạnh lùng ghim c.h.ặ.t vào người Thánh Lễ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.