Người Thường, Nhưng Lại Là Mẹ Của Quái Vật - Chương 519""""

Cập nhật lúc: 20/02/2026 09:02

Sở trưởng Sở Trị an còn chưa kịp dứt lời, trong phòng chỉ huy đã vang lên tiếng ghế kim loại cọ xát vào mặt sàn ch.ói tai.

"Kéttt —"

Dưới những ánh mắt kinh ngạc của đám nhân ngư, vị Vua của họ đã đứng phắt dậy. Một luồng uy áp cuồn cuộn ập tới khiến ai nấy đều nghẹt thở:

"Ngươi nói cái gì?"

"Tô Đường?"

Giọng nói của Đức Vua và Cục trưởng Hollis gần như cất lên cùng một lúc. Hai luồng ánh mắt đại diện cho quyền lực đỉnh cao của Atlantis đồng loạt ghim c.h.ặ.t vào người tên Sở trưởng. Hollis thậm chí còn bước tới vài bước đầy kích động.

Ngay khoảnh khắc Hollis cất tiếng, Ngân Luật lập tức nheo mắt lại. Đôi đồng t.ử sâu thẳm, lạnh buốt quét ánh nhìn sang vị thần t.ử của mình.

Ánh mắt ấy giống hệt như một con dã thú đầu đàn đang soi mói kẻ dám nhăm nhe tranh giành quyền giao phối với mình.

Chỉ một cái liếc mắt lạnh lẽo mang theo sự khó chịu đó cũng đủ khiến tim Hollis giật thót. Hắn lập tức quỳ sụp xuống xin thỉnh tội trong sự hoảng loạn.

Hắn biết... trước kia, vì độ tương thích thân thiện lên tới 100%, Đức Vua từng có một khoảng thời gian ôm ấp hảo cảm đặc biệt với cô sinh viên tên Tô Đường.

Khi đó, sự thật về việc Đức Vua yêu sâu đậm Chúa tể Nỗi sợ hãi vẫn chưa được phơi bày. Hắn cứ ngỡ ngài ấy có tình cảm với Tô Đường, nên đã cố gắng kìm nén bản năng để giữ khoảng cách với cô ấy.

Nhưng hiện tại, người bạn đời duy nhất mà Vua thừa nhận chẳng phải là Chúa tể Nỗi sợ hãi sao?

Nhân ngư nổi tiếng là giống loài chung thủy, một khi đã yêu ai là sẽ không bao giờ thay lòng đổi dạ... Rõ ràng Đức Vua đã có người thương rồi, tại sao... ngài ấy lại vẫn tỏ thái độ giận dữ khi hắn quan tâm đến cô Tô Đường?

"Ngươi có vẻ... rất quan tâm đến cô ấy?"

Giọng nói lạnh lẽo, đều đều vang lên giữa phòng họp tĩnh lặng, mang theo một sức nặng vô hình.

Dù trong lời nói của Vua không hề bộc lộ một tia cảm xúc nào, nhưng toàn bộ nhân ngư có mặt đều cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang từ từ đè nặng lên trái tim họ.

Ngay cả những con cá ngốc nghếch, chậm tiêu nhất cũng nhận ra... Đức Vua dường như đang không vui.

Tộc Nhân ngư vốn dĩ căm ghét sự không chung thủy nhất. Hollis siết c.h.ặ.t những ngón tay, lần đầu tiên trong lòng hắn nảy sinh một tia tức giận đối với vị Vua mà hắn hằng tôn kính.

Rõ ràng ngài sẵn sàng vì Chúa tể Nỗi sợ hãi mà không tiếc phát động chiến tranh với Liên bang, vậy cớ sao vẫn không chịu buông tha cho cô Tô Đường?

"Thưa Bệ hạ, khi còn ở Đại học Quân sự Tứ Phương Thiên, thần từng có dịp tiếp xúc với cô Tô Đường. Lúc đó, thần và cô ấy đã cùng nhau tìm kiếm tung tích của ngài. Đối với thần, cô ấy là một người bạn."

Hollis quỳ một gối trên mặt đất, lưng thẳng tắp, nhưng cổ thì cúi gập xuống, đầu rũ thấp, giấu đi biểu cảm trên khuôn mặt dưới lớp bóng râm.

"Bạn bè?" Chất giọng lạnh lùng, tao nhã chậm rãi nghiền ngẫm hai chữ đó.

Chẳng hiểu sao, mọi người đều cảm thấy nhiệt độ trong phòng như giảm đi mấy độ. Cái lạnh cắt da cắt thịt từ từ thấm qua da, buốt tận xương tủy.

"Xem ra cô ấy có nhiều bạn bè phết nhỉ." Ngân Luật lạnh nhạt nói.

Đôi đồng t.ử màu bạc từ trên cao nhìn xuống, ghim c.h.ặ.t vào người bề tôi đang cúi đầu thuần phục.

Hollis: "..."

Ngân Luật không tiếp tục truy cứu nữa, ánh mắt ngài chỉ sượt nhẹ qua đỉnh đầu Hollis.

Thế nhưng, Hollis lại cảm thấy toàn thân tê rần.

Ánh mắt sượt qua trong tích tắc ấy sắc bén như một lưỡi d.a.o băng, mang theo sự soi mói, đ.á.n.h giá và so sánh. Trong ánh mắt đó vừa chất chứa sự kiêu ngạo, coi thường, lại vừa xen lẫn một loại thù địch vô cớ.

"Quân đoàn số Một, số Hai, số Ba và toàn bộ lực lượng cảnh vệ lập tức dốc toàn lực truy lùng tung tích của Quân đoàn trưởng Quân đoàn Biển Sâu, Chúc Cửu Âm và Tô Đường. Bất kể có tin tức gì, phải báo cáo về Tông Cung (Cung điện Trung tâm) ngay lập tức."

Ngân Luật ra lệnh với giọng điệu lạnh như băng.

Tất cả nhân ngư có mặt đều hít một ngụm khí lạnh.

Trừ những đội quân đang đồn trú ở biên giới và được cử đi làm nhiệm vụ bên ngoài, toàn bộ quân lực thường trực của Atlantis chỉ có vỏn vẹn năm quân đoàn. Vậy mà giờ đây, chỉ để truy bắt ba người, Đức Vua đã rút đi hơn phân nửa lực lượng quân sự và toàn bộ cảnh sát địa phương... Cái đãi ngộ này, có phải là quá khoa trương rồi không?

Nhưng ở Atlantis, lời nói của Vua là thánh chỉ, không ai được phép làm trái. Thêm vào đó, đến cả Cục trưởng Hollis cũng không lên tiếng phản đối, nên các hạm trưởng chỉ biết cúi đầu tuân lệnh.

Bọn họ còn chưa kịp lui ra, lại nghe thấy vị Vua cao cao tại thượng kia bổ sung thêm một câu:

"Nghiêm cấm làm tổn thương Tô Đường."

Mọi người: "..."

"Rõ."

Nói tóm lại... trong quá trình vây bắt, họ có thể dùng "biện pháp mạnh" với Quân đoàn trưởng của Long tộc và Chấp chính quan của Bạch Trâu, nhưng tuyệt đối không được động đến con người kia?

Mọi người âm thầm m.ổ x.ẻ mệnh lệnh của Vua, cùng với cuộc đối thoại giữa Vua và Cục trưởng Hollis vừa rồi, trong lòng lờ mờ suy đoán ra điều gì đó.

Hình như Bệ hạ có thái độ rất đặc biệt với con người tên Tô Đường kia?

Nhưng ngay lập tức, một sự khó hiểu y hệt như Hollis lại dấy lên trong lòng họ.

"Bệ hạ... vậy chiến dịch quân sự nhắm vào Liên bang... có tiếp tục không ạ? Nếu dốc toàn lực cho việc truy lùng, e rằng chúng ta sẽ không đủ nhân lực." Một vị quân quan ngập ngừng bước ra hỏi.

Liên bang vẫn chưa chịu giao Vương hậu của họ ra mà.

"Tạm dừng chiến dịch với Liên bang."

Ngân Luật đứng dậy. Hàng mi màu bạc khẽ rũ xuống, tựa như những bông tuyết đọng trên cành cây, toát lên vẻ lạnh lùng, thanh khiết và kiêu ngạo. Chiếc áo choàng bạc ôm sát cơ thể càng làm tôn lên vóc dáng hoàn mỹ của ngài.

Mặc dù không hiểu tại sao rõ ràng Chúa tể Nỗi sợ hãi không nằm trong tay Liên bang, nhưng tên Thẩm phán trưởng kia lại không chịu nói thật mà cứ một mực từ chối yêu cầu giao người, khiến ngài hiểu lầm rằng Đường Đường thực sự đã rơi vào tay phe Quang Minh, nhưng việc biết được Đường Đường không bị bắt cũng khiến Ngân Luật thở phào nhẹ nhõm phần nào.

Thế nhưng, tảng đá trong lòng vừa được hạ xuống, một nỗi ghen tuông và uất ức vi diệu lại dâng lên ngập tràn tâm trí ngài.

Ngài cứ tưởng cô đang bị phe Quang Minh giam giữ, lo lắng cho cô đến mất ăn mất ngủ, vậy mà cô lại đang ở cùng với con Lam Long của Đế quốc Long tộc.

Rốt cuộc là đã có chuyện quái gì xảy ra?

Ngân Luật siết c.h.ặ.t những ngón tay, chỉ hận không thể lập tức xuất hiện trước mặt Tô Đường, đóng băng con rồng dám cả gan đi quyến rũ vợ người khác kia lại, rồi chất vấn cô xem mọi chuyện là thế nào.

"Chiến dịch truy lùng lần này, ta sẽ đích thân tham gia."

Giọng nói lạnh buốt, sắc bén như lưỡi kiếm vang vọng khắp đại sảnh. Đám thần t.ử kinh ngạc ngẩng đầu lên, chỉ thấy vị Vua của mình đã rời khỏi vị trí chủ tọa, sải những bước dài tiến về phía chiến hạm bên ngoài: "Lập tức triển khai, truy lùng toàn diện!"

...

Vì trận chiến nảy lửa giữa hai con rồng mà không gian trở nên mất ổn định, Tô Đường xui xẻo bị cuốn vào dòng nhiễu loạn rồi bị "nhổ" ra một cách thô bạo.

Hơn nữa, điểm rơi lại là... giữa biển.

Hầu hết các hành tinh thuộc Tinh vực Atlantis, ngoại trừ những lục địa nhân tạo lơ lửng trên không, thì 99% bề mặt là đại dương.

Lúc bị dòng nhiễu loạn tống ra ngoài, Chúc Cửu Âm đã ỷ vào lợi thế đuôi dài, trong những giây phút cuối cùng của cuộc chiến với Lam Long, đã quấn c.h.ặ.t lấy Tô Đường và cùng cô rơi tự do xuống.

Lam Lạc cũng muốn lao theo, nhưng ngặt nỗi tốc độ không bằng Chúc Cửu Âm, đuôi cũng không linh hoạt bằng. Y đành trơ mắt nhìn con rồng kia quấn lấy Bệ hạ của mình rơi thẳng xuống biển, tức đến mức vảy trên người dựng đứng hết cả lên.

Tô Đường và Chúc Cửu Âm cùng nhau chìm dần. Nước biển bao trùm lấy họ, những đàn cá bơi lội tung tăng lướt qua đỉnh đầu.

Một con rồng khổng lồ quấn lấy một con người chìm sâu vào đáy biển, ánh sáng từ mặt nước rọi xuống tạo nên một khung cảnh uy nghiêm, tráng lệ tựa như những bức tranh thần thoại.

Cho đến khi cả hai rơi xuống tận cùng, xuyên qua một lớp màng bán trong suốt. Lớp màng này có tác dụng ngăn cách nước biển, đưa Tô Đường và Chúc Cửu Âm rơi phịch xuống một "lục địa" dưới đáy biển.

Nơi đây hoàn toàn không có nước biển... hay nói đúng hơn, nước biển tồn tại dưới một dạng thức đặc biệt nào đó. Những đàn cá vẫn bơi lội giữa không trung, rong rêu vẫn đung đưa uốn lượn, nhưng ở đây họ có thể trực tiếp hít thở không khí, môi trường sống chẳng khác gì trên đất liền.

Thậm chí trên bầu trời còn lơ lửng một mặt trời nhân tạo đang tỏa sáng.

Đây chính là vương quốc của người cá.

Để hòa nhập với tinh tế và phát triển du lịch, người cá đã cải tạo đáy biển thành một "Lục địa dưới biển sâu" nơi con người bình thường cũng có thể sinh sống và hít thở.

Tuy nhiên, có vẻ như họ đã rơi trúng một vùng hoang vu hẻo lánh. Tô Đường nhìn quanh, dưới chân là đám rong rêu bị họ đè bẹp dí. Xung quanh hoang vắng không một bóng người, cỏ cây mọc um tùm, phía trước mặt còn có một cái hang động.

Việc bị ngâm trong nước biển lạnh ngắt một chặng đường dài dường như đã giúp ý thức của Chúc Cửu Âm tỉnh táo hơn đôi chút.

Đôi đồng t.ử đờ đẫn dần lấy lại sự minh mẫn. Phát hiện ra cái đuôi của mình đang quấn c.h.ặ.t lấy cô gái loài người, đồng t.ử Chúc Cửu Âm co rút mạnh. Giống như bị điện giật, ngài lập tức nới lỏng đuôi, thu vội về, đồng thời nhanh ch.óng biến từ nguyên hình rồng thành hình dạng con người.

Một hành động rõ ràng là để "che đậy sự thật".

Thế nhưng, Chúc Cửu Âm rõ ràng đã quên mất một điều: Từ hình rồng biến về hình người thì... làm gì có quần áo mà mặc. Còn bộ đồ nano lúc trước ngài mặc, có lẽ đã bị hỏng trong lúc chiến đấu rồi, nên cái quả cầu kim loại vốn dĩ sẽ lập tức phân rã thành các hạt nano để che phủ cơ thể khi ngài hóa hình, lúc này lại im lìm không có chút phản ứng nào.

Thế là, Tô Đường bất đắc dĩ bị "rửa mắt" bằng một cơ thể đàn ông trần trụi, tràn ngập hormone nam tính.

Tựa như một con báo săn đang tích tụ sức mạnh chờ thời cơ vồ mồi, từng đường nét cơ bắp trên cơ thể ngài vô cùng săn chắc, mạnh mẽ, không có lấy một chút mỡ thừa. Bờ vai rộng, lưng thẳng, vòng eo và vùng bụng gọn gàng, những khối cơ bụng nhấp nhô như những dãy núi nối tiếp nhau, hoàn mỹ tựa như một bức tượng điêu khắc.

Thế nhưng, làn da lại mang một màu trắng bệch lạnh lẽo, trông như một bức tượng thạch cao, một kiếp tác nghệ thuật tinh xảo.

Mái tóc đen xõa tung trên bờ vai vững chãi, vài lọn tóc lòa xòa che khuất những điểm nhạy cảm. Cơ đùi săn chắc, có thể thấy rõ những bó cơ cuồn cuộn khi ngài cử động, toát lên một sức mạnh hoang dã, đầy tính xâm lược. Một màu hồng nhạt bệnh hoạn ửng lên dưới lớp da trắng bệch, ngược lại lại mang đến cho ngài vài phần sinh khí của con người.

Khi phát hiện ra mình đang trần truồng, sắc mặt Chúc Cửu Âm lập tức thay đổi. Mặc dù khuôn mặt lạnh lùng như tượng tạc vẫn cố giữ vẻ kiêu ngạo, hờ hững thường ngày, nhưng Tô Đường có thể cảm nhận rõ ràng sự xấu hổ, lúng túng đến mức chỉ hận không thể độn thổ ngay lập tức của vị Chấp chính quan Chúc Long qua những khối cơ bắp đang căng cứng lại.

Cơ hàm Chúc Cửu Âm bành ra, khuôn mặt lạnh tanh không cảm xúc. Những chiếc vảy rồng màu đỏ đen lạnh buốt nhanh ch.óng mọc ra từ dưới da, che kín những bộ phận "trọng yếu", trông hệt như ngài vừa mặc vào một bộ giáp lót bó sát cơ thể.

Tuy nhiên, vì diện tích che phủ quá ít, chỉ đủ để che chắn những vùng nhạy cảm nhất, nên cái bộ đồ này thoạt nhìn... vừa giống nội y tình thú, lại vừa giống áo giáp chiến đấu.

Tô Đường nhìn cái tạo hình kỳ quặc này... cảm thấy bộ giáp của Chúc Cửu Âm đúng là đã nắm bắt được tinh hoa của mấy trò chơi điện t.ử - mặc áo giáp nhưng vẫn phải khoe da thịt tối đa. Còn việc những vùng da không được bảo vệ có dễ bị thương hay không, thì đó là chuyện không quan trọng.

Cô thầm "chậc" một tiếng trong lòng. Nhìn vị Chấp chính quan hai tai đã đỏ bừng bừng như bốc khói nhưng vẫn cố tỏ ra cao ngạo, lạnh lùng, vội vàng lấy vảy che đậy chỗ hiểm như một Thiên Long Nhân chính hiệu, cô không khỏi cảm thấy buồn cười.

Thực ra thì, trong cái khoảng thời gian ngắn ngủi đó, những gì cần thấy cô cũng đã thấy hết sạch sành sanh rồi.

Bất kể là Rồng Tây phương hay Rồng Đông phương, xem ra con nào con nấy cũng đều "vốn liếng" hùng hậu, thiên phú dị bẩm cả.

Điều duy nhất khiến cô hơi bất ngờ là... một vị Chấp chính quan mặt lạnh như tiền, lúc nào cũng tỏ ra cao cao tại thượng, g.i.ế.c người không gớm tay như Chúc Cửu Âm, thế mà "cậu bé" của ngài ấy lại có màu hồng phấn mơn mởn vô cùng sạch sẽ. Điều này đã làm sụp đổ hoàn toàn hình tượng vị quan chức lạnh lùng, cứng rắn trong lòng cô.

Chúc Cửu Âm mím c.h.ặ.t đôi môi mỏng. Khuôn mặt với cấu trúc xương hoàn mỹ, hàng xương mày gồ cao, sống mũi thẳng tắp. Xung quanh ngài đang tỏa ra một luồng áp suất thấp đáng sợ, tựa như bầu trời đen kịt trước cơn bão lớn.

Uy áp của Chúc Long cực kỳ mạnh mẽ và hung hãn. Chỉ cần một chút sát khí rò rỉ lúc ngài không vui cũng đủ khiến vô số người phải run rẩy khiếp sợ.

Thế nhưng, đối với những người khác, luồng uy áp đó có thể nặng tựa Thái Sơn, còn đối với Tô Đường, nó lại chẳng khác gì không khí vô hại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.