Người Thường, Nhưng Lại Là Mẹ Của Quái Vật - Chương 75

Cập nhật lúc: 01/02/2026 02:00

Hắn mong chờ được nhốt cô lại, nơi không có Uriel, chỉ có Hắn và cô.

Lại khao khát nuốt chửng m.á.u thịt, hoàn toàn hòa quyện m.á.u thịt với Mẹ.

Chờ đợi quá dày vò... từng ngày từng đêm, tâm can như bị lửa thiêu đốt.

Thay vì mỗi ngày nơm nớp lo sợ bị vứt bỏ, chi bằng hoàn toàn hòa làm một thể.

Tên người chim kia nói không sai, Hắn quả thực là một kẻ tồi tệ bẩm sinh (bad seed).

Giả vờ làm người tốt, mệt mỏi thật sự.

Trong lòng Hắn suy tính những điều vô tình, nhưng đôi đồng t.ử dọc lạnh lẽo lại hơi híp lại, trên gương mặt diễm lệ lộ ra biểu cảm ngoan ngoãn:

"Người xem này. Con rất ngoan. Vẫn luôn tuân theo lời dạy bảo của Người, bảo vệ nhân loại."

Nếu Tô Đường không nhìn thấy tiếng lòng đẫm m.á.u của Hắn trong hệ thống.

Thì có lẽ cô đã tin vào lời bộc bạch này rồi.

Cái con rắn hỗn loạn tà ác này.

Không chỉ xấu xa từ trong trứng, mà còn biết diễn sâu nữa chứ.

"Còn về hiện tại..."

Da Mộng Gia Đắc hơi nghiêng đầu, ám muội hôn lên hổ khẩu giữa ngón cái và ngón trỏ của cô, đồng t.ử khẽ phát sáng:

"Tại sao lại không thể chứ? Nếu Người đã nguyện ý ở bên giống loài siêu phàm khác, vậy tại sao không nguyện ý ở bên con, đứa con ngoan ngoãn của Người?"

"Con có thể biến đổi không khác gì con người, mà cơ thể của con, gương mặt của con, còn hoàn mỹ hơn nhân loại."

Hắn ngẩng gương mặt xinh đẹp kia lên, ánh mắt trong veo lại sáng ngời, hàng mi ướt át khẽ chớp, trong sự ngoan ngoãn lại lộ ra vẻ xâm lược nóng bỏng nào đó: "Hơn nữa, con có hai cái ấy (1)."

Tô Đường: "???"

Hả?!!

Cô kinh hãi giật mình, mãi một lúc sau mới nhận ra Da Mộng Gia Đắc có ý gì.

Cô vốn tưởng rằng Hắn đơn thuần chỉ là chiếm hữu đối với chủ nhân – giống như mấy con mèo nhỏ, không chịu được cảnh chủ nhân vuốt ve con mèo khác.

Da Mộng Gia Đắc trước đây cũng hay ghen tị với Uriel, Imisa, thù địch với tất cả các loài ký kết bên cạnh cô, đặc biệt là những kẻ vừa được cô vuốt ve.

Con rắn này, bất kể làm gì cũng phải so bì với các loài siêu phàm khác. Giống như đứa trẻ hay quấy khóc nhất trong nhà, không được lơ là Hắn, không được ngó lơ Hắn, nếu không sẽ làm ầm ĩ lên.

Cô tưởng Hắn thích quấn lấy cô l.i.ế.m láp cũng là vì để no bụng. Dù sao ngay từ đầu, Da Mộng Gia Đắc đã liên tục kêu đói.

Không ngờ, cô coi Hắn là đứa con trai phản nghịch cái gì cũng muốn tranh giành, đói đến phát điên muốn "ăn thịt", thì Hắn ngoài việc muốn ăn thịt cô theo nghĩa đen, còn chân tâm thật ý có ý đồ bất chính với cô.

Tâm trạng Tô Đường lập tức trở nên vô cùng phức tạp.

Trong lòng cô cuộn trào sóng gió, nhưng trên mặt vẫn giả vờ như không có chuyện gì.

Cô buông bàn tay phải đang nắm lưỡi rắn ra, bóp c.h.ặ.t lấy mặt Hắn.

Ánh mắt rơi xuống cổ Hắn.

Vừa rồi cô chợt nhớ ra, trong game, cô đã để lại một cấm chế trên người Hắn.

Da Mộng Gia Đắc ngửa đầu, nhìn cô một tay đè đầu Hắn, tay kia bóp cằm Hắn, sau đó vuốt ve trượt xuống sờ vào chiếc vòng cổ đang giam cầm trên cổ Hắn – gông xiềng chuyên dùng để kìm hãm sát ý của Hắn, ngăn Hắn phá hoại trật tự loài người.

Nhưng không sao cả, tất cả các loài ký kết dưới trướng cô đều không có, Uriel không có, Imisa không có... chỉ mình Hắn có.

Đây là minh chứng cho thấy Hắn là độc nhất vô nhị đối với Mẹ.

Hắn là khác biệt.

Tô Đường vốn nghĩ, cái vòng cổ này liệu có giống vòng Kim Cô của Đường Tăng hay không, dạy dỗ con rắn này một trận.

Kết quả nó hoàn toàn không có phản ứng gì.

Cô nhớ cấm chế của vòng cổ này là, chỉ cần trong lòng Da Mộng Gia Đắc có ác niệm quá nặng, nó sẽ siết c.h.ặ.t vào da thịt Hắn, chặn đứng hô hấp của Hắn, khiến Hắn phải thành thật lại.

Bây giờ Hắn đã 'đại nghịch bất đạo' đến thế này rồi, mà nó lại chẳng có chút phản ứng nào?

Da Mộng Gia Đắc lại trở nên vui vẻ.

Hắn vươn cổ, cong mắt cười, cọ má vào tay Tô Đường, đuôi rắn quấn quanh người trước mặt, từng chút siết c.h.ặ.t lại, không chừa một kẽ hở.

"Người xem. Ngay cả Vòng Thận Trọng do chính tay Người đeo cho con, cũng không trừng phạt con."

Hắn nhếch môi, lộ ra răng nanh, không giấu được ý cười:

"Chẳng phải điều này chứng tỏ... hầu hạ Người không được tính là có tội sao?"

Tô Đường: "..."

Da Mộng Gia Đắc hơi nghiêng đầu, đột nhiên, tai đỏ lên, dịu dàng bật cười, giọng nói êm tai như rượu ủ:

"Mẹ à, Người đã mất hết sức mạnh rồi phải không?"

Chỏm đuôi màu trắng bạc từng chút ám muội ma sát qua ngón chân cô, vảy rắn cọ vào da thịt:

"Nếu là Người của trước kia, lúc này hẳn đã hất văng con ra rồi."

"Ngay từ đầu, con đã rất tò mò..."

Hắn nhếch môi, khóe miệng vẽ nên một độ cong đẹp mắt, ánh đèn trần của phòng thay đồ rọi xuống, hàng mi dài trắng bạc của Hắn nhuốm một tầng ánh kim, đôi đồng t.ử dọc âm lãnh vậy mà dưới ánh sáng cũng thêm vài phần ấm áp.

Ôn nhu và tham lam nhìn chăm chú Tô Đường, giống như dã thú đạt được bảo vật trân quý.

"Tại sao Người lại trốn tránh con?"

"Hiện tại vì sao lại dung túng con, để con càn rỡ thân cận với Người... đến mức độ này."

"Trừ phi, Người đã mất đi sức mạnh."

"Người đang e ngại con... và hiện tại, lại không thể đẩy con ra."

Hắn vươn tay ôm lấy Tô Đường, nụ cười ngày càng phóng túng, vui vẻ như một chú cún con vừa nhận được cục xương.

Bị đoán trúng rồi.

Tuy nhiên, khoảng thời gian này cũng đủ để cô tiêm vào cơ thể Hắn một lượng tơ tinh thần lực vừa đủ, tạo ra cho Hắn một ảo cảnh còn hoành tráng hơn.

"Rầm."

Sự khoái trá trên mặt Da Mộng Gia Đắc còn chưa kịp dâng lên trọn vẹn, đã cảm thấy bản thân bị một lực đạo khổng lồ quăng văng ra ngoài.

Uy áp nặng nề gần như nghiền nát xương cốt và nội tạng Hắn, cơn đau truyền đến từ lục phủ ngũ tạng, đau đến co rút.

Quá đau.

Giống như trước kia, khi Hắn còn ở thời kỳ ấu thơ, lén lút đầu độc những loài siêu phàm khác mà Mẹ ký kết bị phát hiện, cơn đau kịch liệt khi bị trừng phạt.

Đẳng cấp của Da Mộng Gia Đắc quá cao, muốn tạo ra một ảo giác mới đủ để đ.á.n.h lừa Hắn về các mặt thính giác, thị giác, xúc giác là vô cùng khó khăn, bất kỳ chi tiết nào sai sót cũng sẽ khiến Hắn cảnh giác.

Thế nhưng, để Hắn hồi tưởng lại những gì đã trải qua trong 'ký ức' thì lại khác.

Lợi dụng Mộng Yểm để tái hiện lại cảnh tượng Hắn từng trải qua trong ký ức, bởi vì những đau đớn đó đều do chính Hắn từng nếm trải, Hắn sẽ không nghi ngờ tính chân thực của chúng.

Cách đầu tiên giống như xây dựng mô hình từ con số không, còn phải kiêm luôn tính toán vật lý khổng lồ – lực lớn bao nhiêu thì đau bấy nhiêu, góc độ văng ra thế nào, chỉ cần có điểm bất hợp lý, sau đó Da Mộng Gia Đắc sẽ nghi ngờ ngay.

Nhưng cách thứ hai thì chỉ cần copy-paste là xong.

Tuy nhiên phương pháp này cũng có một điều kiện hạn chế rất lớn.

Đoạn ký ức cô cắt lấy, bắt buộc phải liên quan đến cô, để Da Mộng Gia Đắc liên kết cơn đau với cô.

Bởi vì từng cảm nhận cơn đau như vậy dưới sức mạnh của cô, cho nên hiện tại, Hắn tin chắc không nghi ngờ rằng cô có thể mang đến cho Hắn nỗi đau tương tự.

Điều đáng ăn mừng là, Trần Thế Cự Mãng thuở ban đầu cũng không biết che giấu bản chất tà ác của mình, hay nói đúng hơn là... che giấu rất vụng về, thường xuyên bị trừng phạt, cô có thể tìm ra không ít đoạn ký ức như thế.

Da Mộng Gia Đắc đau đớn cuộn tròn người lại, phảng phất như quay trở về thời kỳ ấu thơ yếu ớt.

Nhưng tâm Hắn lại hoang dã hơn trước kia nhiều.

Đôi đồng t.ử dọc lạnh lẽo nhìn về phía người đang đi tới, đáy mắt vẫn tham lam khát cầu như lửa cháy lan ra đồng cỏ.

Đôi bốt dài giẫm lên mặt đất tạo ra tiếng vang trầm đục.

Người đang đi về phía Hắn, đeo mặt nạ đen trắng, áo khoác gió bay phần phật.

Lại là người chủ nhân và... người Mẹ vĩnh viễn mạnh mẽ, không thể chiến thắng trong ký ức.

Cô giơ tay lên.

Cây Thánh Giá Phán Quyết khổng lồ bất ngờ giáng xuống từ trên trời.

Uy áp hiện hữu khắp nơi tạo thành l.ồ.ng giam, dưới áp lực nặng nề, Hắn chỉ có thể khó khăn thở dốc như sắp c.h.ế.t, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng.

"Rầm!"

Thánh giá xuyên qua đuôi rắn của Hắn, đóng đinh Hắn trên mặt đất.

Máu thịt toét ra, vảy rắn bay tứ tung.

Ngực Hắn phập phồng, giống như con sâu cái kiến sắp c.h.ế.t ngước nhìn thần linh, duy chỉ có đôi mắt là hơi sáng lên.

Cô đứng bên cạnh Hắn, ánh mắt vẫn bình thản, giống như một người mẹ từ bi, tay phải khẽ vuốt ve mái tóc bạc mềm mại của Hắn, khẽ thở dài.

"Da Mộng Gia Đắc, ta rất thất vọng về con."

"Con không vượt qua được thử thách của ta. Con vẫn như trước kia, tham lam, bạo ngược, tùy hứng."

"Thậm chí. Còn muốn phạm thượng."

Biểu cảm của Da Mộng Gia Đắc cứng đờ, đồng t.ử dọc đột nhiên co rút.

Mẹ không gặp Hắn, mặc kệ Hắn làm càn, thực ra là... để thử thách Hắn?

Cho dù hiện tại tứ chi bách hài đều đang đau nhức kịch liệt, Hắn vẫn không cam lòng cười lạnh, nắm lấy tay Tô Đường, nhe răng nanh:

"Con nhện kia được, tại sao con lại không được chứ? Mẹ?"

Tô Đường phát hiện, một ngàn năm trôi qua, tính cách của giống loài siêu phàm quả thực sẽ thay đổi rất nhiều.

Ví dụ như Da Mộng Gia Đắc, giống như một con dã thú dần mọc đủ răng nanh và móng vuốt, vì vuốt sắc răng nhọn nên ngày càng có can đảm, cũng ngày càng bạo lực.

Tô Đường: "Nếu con nghe lời, con cũng có thể."

Không phải chỉ là ký kết thôi sao? Không hiểu sao Hắn lại để ý đến thế.

Bởi vì... Hắn không vượt qua thử thách ư?

Trong l.ồ.ng n.g.ự.c Da Mộng Gia Đắc dâng lên nỗi chua xót khó tả, gần như xộc thẳng lên cổ họng.

Hắn chợt rũ mắt xuống, đồng t.ử đỏ ngầu u tối, vặn vẹo lại điên cuồng:

"Không vượt qua thử thách, cho nên Người muốn vứt bỏ con sao? Mẹ."

Tô Đường không cảm thấy đó là ánh mắt buông xuôi, ngược lại có cảm giác... nếu cô dám nói vứt bỏ Hắn, giây tiếp theo, con rắn này có thể sẽ liều mạng cá c.h.ế.t lưới rách với cô.

Hơn nữa, đây cũng không phải mục đích của cô.

Những vết thương này đều là giả.

Ảo ảnh vừa kết thúc, Hắn sẽ phát hiện tất cả mọi chuyện là một cú lừa.

Và điều tồi tệ nhất là, thao túng quá nhiều tơ tinh thần lực khiến cô hiện tại rất ch.óng mặt, mũi lại trào ra một dòng nhiệt nóng.

Phải mau ch.óng tống khứ con rắn này đi.

Khóe môi Tô Đường hơi nhếch lên, nụ cười ôn hòa, trong ánh mắt mang theo sự khoan dung nhân từ.

"Đương nhiên là không rồi."

Cô giơ tay lên, thánh giá đóng trên đuôi Da Mộng Gia Đắc biến mất.

Cô vuốt ve qua cổ, n.g.ự.c, và đuôi rắn của Da Mộng Gia Đắc.

Cơn đau kịch liệt trên cơ thể tan biến từng tấc một, mắt rắn của Da Mộng Gia Đắc trừng lớn, ngẩn ngơ nhìn Tô Đường.

Tô Đường dang rộng hai tay, ôm lấy Hắn, giống như người mẹ hiền từ khoan dung:

"Không sao đâu, Mẹ sẽ luôn tha thứ cho đứa con thỉnh thoảng không hiểu chuyện."

Chương 48 (Tên chương theo bản gốc) - Sự Dịu Dàng Của Mẹ

Giọng nói như tiếng thở dài của Tô Đường vang lên.

(1) Chú thích: Rắn đực có cơ quan s.i.n.h d.ụ.c gọi là "bán dương vật" (hemipenes), gồm hai bộ phận riêng biệt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.