Ngươi Trả Ân Liên Quan Gì Đến Ta - 7
Cập nhật lúc: 28/08/2026 04:01
Ta lắc đầu.
Vừa định cất lời.
Từ xa vọng lại một giọng nam nhân.
"Đó là áo cưới do chính tay ta may cho vị hôn thê của mình, Tiết thế t.ử lo xa quá rồi."
Ta theo tiếng quay đầu lại, liền thấy Tạ Huyền từ phía cổng vòm đi tới. Hôm nay hắn mặc một bộ cẩm bào màu trắng trăng, đứng giữa vườn hoa đào liễu xanh rực rỡ lại vô cùng nổi bật.
Mọi người dồn dập né đường, ánh mắt đồng loạt dồn về phía hắn. Hắn đi đến bên cạnh ta dừng bước, đầu tiên cúi đầu nhìn ta một cái, trong mắt mang theo ý trấn an.
Sắc mặt Tiết Chiêu u ám.
Hắn chằm chằm nhìn Tạ Huyền, như muốn đ.á.n.h giá lại người trước mặt từ đầu đến chân.
"Tạ thế t.ử," hắn lên tiếng, "Ngươi vừa nói... chiếc áo cưới đó là do ngươi may sao?"
"Đúng thế." Tạ Huyền đáp một cách tự nhiên, đến mắt cũng không chớp lấy một cái, "Kỹ nghệ thêu thùa của ta thô kệch, không bằng tay nghề của thêu phụ trong cung, nhưng được cái tấm lòng còn coi là chân thành."
Ánh mắt Tiết Chiêu đảo qua đảo lại giữa ta và Tạ Huyền vài bận, như muốn xác nhận điều gì đó.
"Ngươi và Dao Tinh..." Giọng Tiết Chiêu trầm xuống, mang theo một tia ngập ngừng khó nhận ra, "Sao có thể chứ?"
"Chúc Dao Tinh, nàng cho rằng tìm Tạ thế t.ử đến diễn kịch với nàng là ta sẽ tin sao?"
"Thật là buồn cười, cả cái kinh thành này ngoài ta ra thì còn ai dám cưới nàng nữa?"
Tiếng bàn tán xôn xao của khách khứa xung quanh như thủy triều dâng lên, nén cũng không nén nổi.
Cùng được gọi là thế t.ử gia.
Nhưng một bên là thế t.ử Anh Quốc công nắm giữ trọng quyền, một bên lại là thế t.ử Trấn Bắc hầu hữu danh vô thực.
Đặt lên bàn cân so sánh một cái liền thấy rõ kém cỏi.
Có người nhỏ to xầm xè: "Thế t.ử Anh Quốc công vậy mà lại tự tay may áo cưới, cái này so với Tiết Chiêu kia mạnh hơn nhiều rồi."
"Mọi người không biết đâu nhỉ? Nghe nói Tiết thế t.ử vứt con gái nhà người ta một mình ở lại trong chùa, tự mình dẫn cái cô Triệu gì đó đi chơi, đây chẳng phải là tự làm tự chịu sao..."
"Đúng thế, đây mà là tiểu thư dòng chính nhà ta bị người ta nh.ụ.c m.ạ như vậy, ta đã sớm san phẳng Trấn Quốc công phủ rồi, Chúc thượng thư vẫn là quá văn nhã!"
Tạ Huyền che chở ta ở phía sau.
Cười nói: "Nói đi cũng phải nói lại, vẫn là phải đa tạ Tiết thế t.ử tác thành. Nếu không nhờ Tiết thế t.ử bỏ mặc Dao Tinh một mình ở chùa Ngọa Phật, ta làm sao có cơ hội gặp được nàng?"
Khóe môi Tiết Chiêu căng thành một đường thẳng, đường viền hàm dưới hơi siết c.h.ặ.t, nhưng cuối cùng vẫn không đáp lời.
Tạ Huyền như không nhìn thấy sắc mặt sa sầm của hắn, tiếp tục nói: "Hôn kỳ định vào tháng sau, đến lúc đó mong Tiết thế t.ử hạ cố ghé thăm, qua phủ chúng ta uống ly rượu mừng."
Tiết Chiêu nhìn sang ta: "Dao Tinh, ta biết nàng nhất định là có nỗi khổ riêng, có phải hay không do họ ép hôn, nàng yên tâm dù có bỏ cái mạng này ra, ta cũng tuyệt đối không đồng ý."
"Đủ rồi, Tiết Chiêu."
Ta nghiêm giọng ngắt lời.
Vướng bận chừng ấy năm, ta đã quá mệt mỏi rồi.
Đột nhiên Triệu Uyển ngồi bên cạnh Tiết Chiêu kêu lên một tiếng đau đớn, ôm bụng ngã gục sang một bên.
Có phu nhân kinh hãi kêu lên, Quý phi nhíu nhíu mày, đặt chén trà trong tay xuống ra lệnh: "Dìu sang thiên điện nghỉ ngơi trước, mời thái y qua xem sao."
Tiết Chiêu chẳng nói chẳng rằng bế bế xốc Triệu Uyển lên. Khi đi qua bên cạnh ta, bước chân dừng lại một khoảnh khắc.
Hắn nghiêng đầu nhìn ta, ánh mắt phức tạp, môi cử động, như muốn nói điều gì đó.
Thế nhưng cuối cùng hắn chẳng nói gì cả, chỉ siết c.h.ặ.t vòng tay, bế Triệu Uyển bước nhanh về phía thiên điện.
Bên thiên điện bận rộn chừng nửa canh giờ.
Thái y ra ra vào vào.
Toàn thể khách khứa đều dảnh tai lên nghe ngóng.
Sau đó thái y bước ra, phía sau là Tiết Chiêu với gương mặt xanh lét. Thái y đi đến trước mặt Quý phi cúi đầu tâu báo, giọng nói không cao không thấp, vừa vặn truyền đi khắp gian phòng tĩnh lặng: "Tâu nương nương, Triệu tiểu thư không có gì đáng ngại, chỉ là... chỉ là có hỷ mạch, đã gần hai tháng rồi."
Cả phòng ồ lên kinh ngạc.
Tiết Chiêu đứng nguyên tại chỗ, sắc mặt biến đổi liên tục.
Có nha hoàn từ thiên điện chạy nhanh ra, quỳ trước mặt Quý phi tâu báo: "Nương nương, Triệu tiểu thư tỉnh rồi, chỉ là... chỉ là khóc lóc t.h.ả.m thiết, nói là không muốn sống nữa, đòi tìm đến cái c.h.ế.t."
Tay cầm chén trà của Quý phi khựng lại, ngay sau đó nhẹ nhàng "hừ" một tiếng, lạnh nhạt nói: "Trò xiếc gì mà tìm đến cái c.h.ế.t, cái t.h.a.i đã hai tháng rồi, giờ mới nhớ ra tìm đến cái c.h.ế.t sao? Mấy tháng trước làm cái gì rồi."
Ta ngồi bên cạnh Tạ Huyền, trong lòng kỳ lạ thay lại chẳng có bao nhiêu gợn sóng.
Triệu Uyển có t.h.a.i rồi.
Hai tháng.
Đó chính là khoảng thời gian ta bị vứt bỏ ở chùa Ngọa Phật — Những ngày Tiết Chiêu dẫn Triệu Uyển đi Giang Nam du ngoạn.
Hóa ra những ngày họ ở Giang Nam, sống "náo nhiệt" đến thế.
