Người Trong Thiên Mệnh, Ta Trong Hồng Trần - Chương 12

Cập nhật lúc: 28/07/2026 14:04

Trong phòng riêng của Lâm thị.

Tạ Vân Nhu gục vào lòng mẹ khóc nức nở: "Mẫu thân! Nhị điện hạ hôm nay nhìn chị ta... Ngài ấy đã nghi ngờ con rồi! Con sắp mất tất cả rồi!"

Lâm thị lau nước mắt cho con gái, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn độc địa.

"Nàng dựa vào Huyền Môn để đứng lên." Lâm thị nghiến răng. "Vậy ta sẽ để cả kinh thành tin rằng thứ nàng dùng không phải cứu người, mà là tà thuật hại người."

"Mẫu thân định làm gì?" Tạ Vân Nhu hoảng sợ.

"Ta đã cho người tìm một đạo cô ngoài thành." Lâm thị thì thầm. "Tạo ra một lá bùa yểm. Chỉ cần con giả vờ trúng tà, sau đó tìm thấy lá bùa đó... Nàng ta có mười cái miệng cũng không giải thích nổi!"

"Nếu bị phát hiện thì sao?"

"Chỉ cần con còn là người bị hại." Lâm thị siết c.h.ặ.t vai con gái. "Sẽ không ai tin kẻ bị buộc tội!"

Đêm muộn tại một căn miếu hoang ngoài thành.

Đạo cô che nửa mặt nhận túi bạc nặng trịch từ tay bà t.ử thân cận của Lâm thị.

Bà ta lấy ra một mảnh giấy ghi bát tự ngày sinh cùng vài sợi tóc cũ của Tạ Vân Ca, dùng m.á.u gà quét qua lá bùa vàng rồi gấp thành hình tam giác.

Bích Hà cầm lá bùa đỏ sẫm âm thầm rút về Tạ phủ.

Trong căn phòng tối, Bích Hà lén lút mở hộp trang sức của Tạ Vân Nhu, đặt lá bùa xuống tận đáy, bên trên đè lên cây trâm phượng vừa sửa.

Trên lá bùa đỏ sẫm ẩn hiện ba chữ viết bằng m.á.u: Tạ Vân Ca.

Ngoài cửa phòng, Tạ Vân Nhu đứng lặng im trong bóng tối, c.ắ.n răng không ngăn cản.

Lâm thị thì thầm bên tai cô ta: "Ngày mai. Con chỉ cần ngã xuống. Phần còn lại, để ta lo."

Cùng lúc đó, tại Tấn Vương phủ.

Tạ Vân Ca đang ngồi bên bàn gọt lại củ d.ư.ợ.c liệu thì ngọn nến trước mặt đột nhiên phụt tắt dù không có gió.

Miếng ngọc chữ Huyền giấu trong tay áo nàng đột nhiên hạ nhiệt độ xuống thấp kỷ lục, lạnh như một cục băng.

"Có chuyện gì?" Tiêu Cẩn Uyên ngồi bên trường kỷ ngẩng đầu lên.

Tạ Vân Ca xòe bàn tay, nhìn miếng ngọc đang tỏa ra hơi lạnh thấu xương.

Nàng nhíu mày, giọng trầm xuống:

"Có người vừa động vào ngày sinh của thiếp."

Tiêu Cẩn Uyên ngồi thẳng dậy, ánh mắt lập tức biến thành sắc lẹm: "Biết là ai không?"

Tạ Vân Ca khép bàn tay quanh miếng ngọc, nhìn ra màn đêm tăm tối ngoài cửa sổ.

"Chưa."

7.

Tạ Vân Ca khép bàn tay quanh miếng ngọc chữ Huyền đang lạnh buốt như băng.

Tiêu Cẩn Uyên ngồi thẳng dậy, ánh mắt lập tức biến thành sắc lẹm: "Biết là ai không?"

"Chưa." Tạ Vân Ca nhìn ra màn đêm tăm tối ngoài cửa sổ. "Đối phương không thật sự muốn lấy mạng thiếp, chỉ đang dùng tên, bát tự và tóc của thiếp làm vật dẫn."

Nàng múc một bát nước sạch, thả miếng ngọc vào. Mặt nước gợn ba vòng tròn rồi tĩnh lặng.

"Vật dẫn chưa hoàn thành nghi thức." Nàng trầm giọng. "Thiếp không bị thương, nhưng có một thứ mang khí tức của thiếp sắp phản ứng trên người khác."

"Biết có người nhắm vào nàng, nàng vẫn định chờ?" Tiêu Cẩn Uyên hỏi.

"Không chờ." Tạ Vân Ca rút một lá phù hộ thân giấu sát người. "Là để họ tưởng mình vẫn chưa bị phát hiện."

Sáng hôm sau. Tạ phủ truyền tin khẩn.

Tạ Vân Nhu đột nhiên phát bệnh: sốt lạnh thất thường, co giật, liên tục mê sảng kêu cứu. Trên cổ tay cô ta xuất hiện một vệt đỏ tươi như sợi chỉ quấn c.h.ặ.t.

Và quan trọng nhất: trong hộp trang sức của cô ta tìm thấy một lá bùa tam giác, bên trên ghi rõ ba chữ Tạ Vân Ca cùng ngày sinh bát tự!

Cả Tạ phủ lập tức chấn động.

Lâm thị gào khóc t.h.ả.m thiết trước mặt Tạ Thượng thư, khẳng định Tạ Vân Ca dùng tà thuật Huyền Môn báo thù vì bị cướp hôn ước.

Khi kiệu của Tấn Vương phủ dừng trước cổng, toàn bộ Tạ gia đã tụ tập đông đủ ở chính viện.

Tạ Vân Ca bước xuống xe, tay mang hộp kim châm và túi thử độc. Tiêu Cẩn Uyên đi cạnh nàng, nét mặt đe dọa không ai dám tới gần.

Tạ Thượng thư giơ lá bùa trên khay đồng ra trước mặt nàng, giận dữ quát: "Nghiệt nữ! Ngươi còn gì để giải thích?"

Tạ Vân Ca không chạm tay vào bùa. Nàng thản nhiên nhìn quanh:

"Ai tìm thấy lá bùa này? Mở ra lúc nào? Bao nhiêu người đã chạm vào?"

Lâm thị lau nước mắt: "Vân Nhu sắp không xong rồi! Con không lo cứu muội muội, còn giả vờ quan tâm quy trình để kéo dài thời gian sao?"

"Nếu muốn biết ai là người làm." Tạ Vân Ca bình tĩnh ngắt lời. "Vật chứng càng không được qua tay quá nhiều người."

"Không có chứng cứ, không ai được định tội Vương phi của bổn vương." Tiêu Cẩn Uyên bước lên một bước, áp lực đè nặng cả gian phòng. "Có chứng cứ vu oan, bổn vương cũng sẽ truy đến cùng."

Tạ Vân Ca lướt qua Lâm thị, cất giọng dứt khoát:

"Ta cứu người trước."

"Tính sổ sau."

Bước vào phòng Tạ Vân Nhu, Tạ Vân Ca lập tức cho người mở toang cửa sổ và mang toàn bộ lò hương ra ngoài.

Trương Ngự y đang túc trực bên giường, cau mày bất lực: "Nhị tiểu thư mạch đập quá nhanh, lúc nóng lúc lạnh, không giống triệu chứng tà bám thông thường."

Tạ Vân Ca vươn tay kiểm tra lưỡi và mắt Tạ Vân Nhu. Lưỡi đọng vệt vàng nhạt, phát ra vị ngọt rất mỏng.

Nàng dùng kim châm trích một giọt m.á.u ở đầu ngón tay Tạ Vân Nhu, nhỏ vào chén nước thử. Nước lập tức chuyển sang màu xám tím.

"Trúng độc." Tạ Vân Ca lạnh nhạt tuyên bố. "Độc t.ử tâm. Dùng liều nhỏ sẽ gây tim đập nhanh, mê sảng và ảo giác."

Mặt Lâm thị thoáng biến sắc. Bà ta cố ý dùng độc này để giả làm triệu chứng trúng tà, không ngờ Tạ Vân Ca lại nhận ra ngay bằng giọt m.á.u!

"Bùa không làm môi nàng khô. Tà khí cũng không để lại vị ngọt dưới lưỡi." Tạ Vân Ca ngẩng đầu nhìn quanh. "Có người đã cho nàng uống độc."

Mộ Dung Dịch vừa vội vã đến nơi, nghe vậy liền sa sầm mặt: "Ai pha trà?"

Nha hoàn Bích Hà run rẩy quỳ sụp xuống: "Là... là nô tỳ... Nhưng nô tỳ chỉ pha trà như mọi ngày..."

Tạ Vân Ca quay lại gian ngoài, đeo găng vải mỏng, dùng kẹp gỗ gắp lá bùa mở ra.

Nàng rải một ít bột chu sa trên bùa vào bát nước. Mùi m.á.u gà tanh nồng lập tức bốc lên.

"Viết tên ta lên giấy, không thể biến nó thành bùa của ta." Tạ Vân Ca giơ lá bùa lên trước mặt Tạ Thượng thư và Mộ Dung Dịch.

"Nét phù bị đảo ngược hai lần, chu sa pha m.á.u gà tạp chất. Bùa của Huyền Trần môn tuyệt đối không bao giờ dùng m.á.u động vật tà đạo thế này."

Nàng tiếp tục chỉ vào mép giấy: "Loại giấy thô này có vân mây lệch, sản xuất từ một đạo quán nhỏ phía tây thành."

Phong Lăng lập tức bước tới, dâng lên mẫu giấy do ám vệ thu thập đêm qua từ ngôi miếu hoang. Hai mẫu giấy khớp nhau hoàn toàn!

"Cũng như mặc y phục của đại phu, không thể khiến một kẻ biết nói dối thành người biết chữa bệnh." Tạ Vân Ca dứt lời.

Cả phòng im phăng phắc. Mộ Dung Dịch quay sang nhìn Lâm thị bằng ánh mắt hoài nghi dữ dội.

"Hự... Ứ..."

Trong phòng ngủ, Tạ Vân Nhu đột nhiên co giật mạnh, vệt đỏ trên cổ tay lan nhanh về phía bả vai. Độc t.ử tâm phản ứng với t.h.u.ố.c bổ khiến bệnh tình bùng phát vượt tầm kiểm soát của kẻ chủ mưu!

Lâm thị hoảng hốt thật sự: "Cứu... Vân Ca! Cứu Nhu nhi!"

Tạ Vân Ca không chậm trễ. Nàng lấy bát đồng, cho muối và gạo sống vào rồi đốt lá bùa giả ngay bên trong để cắt đứt liên hệ khí tức.

Nàng châm ba kim dài vào huyệt n.g.ự.c và cổ tay Tạ Vân Nhu, phối hợp cùng phương t.h.u.ố.c giải độc t.ử tâm của Trương Ngự y.

"Oẹ!"

Tạ Vân Nhu nôn ra một ngụm dịch đen nồng nặc mùi đắng, chậm rãi tỉnh lại từ cõi c.h.ế.t.

Người đầu tiên cô ta nhìn thấy là Lâm thị đang tái nhợt đứng cạnh bàn.

"Mẹ..." Tạ Vân Nhu khàn giọng, nước mắt trào ra. "Người nói... con chỉ cần ngất một lát... Sao lại đau thế này..."

Lâm thị cuống quýt: "Mẹ làm tất cả đều vì con!"

Tạ Vân Nhu run rẩy lắc đầu, ánh mắt tràn ngập thất vọng và hoảng sợ: "Nhưng người suýt g.i.ế.c con..."

Tạ Vân Ca đứng bên cạnh, bình thản lau kim châm:

"Muốn hại ta, lại lấy mạng con gái mình làm vật dẫn. Người nghĩ ra kế hoạch này... quả thật đủ nhẫn tâm."

"Bốp!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Người Trong Thiên Mệnh, Ta Trong Hồng Trần - Chương 12: Chương 12 | MonkeyD