Người Trong Thiên Mệnh, Ta Trong Hồng Trần - Chương 2
Cập nhật lúc: 28/07/2026 14:01
Tạ Vân Ca leo lại lên xe, đầu hơi choáng do ban nãy dùng Thiên Nhãn quan sát luồng khí đen. Nàng âm thầm day huyệt thái dương.
Kinh thành sầm uất đã hiện ra trước mắt. Nàng kéo rèm xuống, ánh mắt hờ hững.
Tạ gia, ta tới rồi.
Xe dừng trước phủ Thượng thư. Cổng chính đóng c.h.ặ.t.
Quản sự ra hiệu cho xà phu: "Vòng xe ra cửa hông."
"Đứng lại." Tạ Vân Ca bước ra khỏi mui xe. "Đích nữ Tạ gia trở về nhà, từ khi nào phải chui cửa hông?"
Quản sự nhăn nhó: "Trong phủ đang bận việc vui, cổng chính không tiện mở."
Tạ Vân Ca nhìn hàng đèn l.ồ.ng đỏ treo dọc mái hiên. "Việc vui? Việc vui của ai?"
Nàng không nói nhiều, thẳng tiến đến đứng ngay giữa đại môn cổng chính, thản nhiên khoanh tay. Người đi đường xung quanh bắt đầu vây lại chỉ trỏ.
Tên quản sự hoảng hốt, sợ chuyện làm ầm lên sẽ đến tai người ngoài, đành nghiến răng cho gia đinh mở toang cổng chính.
Không có ai nghênh đón. Chỉ có một ma ma già dẫn nàng đi qua những hành lang khúc khuỷu.
Nơi từng là viện của mẫu thân nàng giờ đây đã biến thành kho chứa đồ đạc mục nát. Còn khu hoa viên kế bên lại được mở rộng sang trọng, lộng lẫy.
Lâm thị bước ra từ chính sảnh, khoác trên người bộ trang phục gấm vóc đắt tiền. Môi bà ta nở nụ cười hiền hậu, nhưng bước chân lại đứng khựng từ xa, không hề có ý tiến lại ôm nàng.
"Vân Ca, con chịu khổ rồi. Năm đó đưa con lên núi tĩnh dưỡng là do thân thể con quá yếu..."
Tạ Vân Ca quan sát gương mặt bà ta. Khóe mắt ẩn hiện một vệt khí đỏ đục – biểu hiện của kẻ tâm gian khẩu phật.
Nàng thản nhiên ngắt lời: "Sư phụ nuôi dưỡng ta rất tốt. Công lao 'tĩnh dưỡng' này của phu nhân, ta không dám nhận."
"Hỗn xược!" Tạ Thượng thư từ thư phòng bước ra, nét mặt sa sầm. "Vừa về nhà đã ăn nói với mẫu thân con như thế sao? Xem lại bộ dạng ăn mặc này xem, chẳng khác gì kẻ ăn mày, làm mất sạch thể diện Tạ gia!"
Tạ Vân Ca hạ mắt nhìn bộ đồ cũ kỹ xắn tay trên người, nhếch môi:
"Con mặc y phục Tạ phủ đưa tới. Nếu mất thể diện, e rằng không thể chỉ trách một mình con."
Không khí trong sảnh lập tức đông cứng. Lâm thị biến sắc, còn Tạ Thượng thư thì tức đến mức nghẹn lời.
Bữa tối được dọn ra. Toàn bộ là những món thanh ngọt, cay nồng – hoàn toàn là khẩu vị của Tạ Vân Nhu.
Tạ Vân Nhu mặc chiếc váy lụa màu hồng nhạt, xinh đẹp như tiên t.ử. Vừa thấy Tạ Vân Ca, mắt cô ta đã đỏ ửng, chạy ùa tới:
"Tỷ tỷ! Cuối cùng tỷ cũng về rồi!"
Cô ta vươn tay định nắm lấy tay nàng. Tạ Vân Ca lùi lại một bước nhẹ nhàng tránh né.
Nàng nhìn thấy móng tay Tạ Vân Nhu dính đầy phấn hoa mạ vàng – thứ khiến nàng bị dị ứng.
Tạ Vân Nhu khựng lại giữa chừng, giọt nước mắt chực lăn trên má: "Tỷ tỷ... tỷ ghét Nhu nhi sao?"
Lâm thị vội ôm lấy Tạ Vân Nhu, nhìn Tạ Vân Ca với vẻ trách móc.
"Ta dị ứng phấn hoa." Tạ Vân Ca thản nhiên ngồi xuống ghế. "Muội muội bớt diễn lại, kẻo tổn thọ."
"Ngươi!" Tạ Thượng thư chực vỗ bàn thì bên ngoài có tiếng xướng xướng:
"Nhị hoàng t.ử giá lâm!"
Mộ Dung Dịch bước vào. Hắn mang theo dáng vẻ ôn hòa tự tại của hoàng tộc, nhưng ánh mắt lướt qua Tạ Vân Ca lại tràn ngập sự khinh khỉnh và thất vọng.
Tạ Vân Ca liếc nhìn khí vận của hắn. Một dải khí tím đại diện cho hoàng tộc hiện lên, nhưng phía dưới lại chao đảo một luồng khí xám xịt. Vận thế của hắn sắp gặp đại nạn.
Mộ Dung Dịch lên tiếng, giọng điệu ban ơn:
"Vân Ca, chuyện hôn ước năm xưa chỉ là lời hứa miệng giữa các trưởng bối, chưa từng có thánh chỉ ban xuống. Ta và Nhu nhi thật lòng yêu nhau..."
Tạ Vân Nhu khóc sụt sịt: "Nếu tỷ tỷ không bằng lòng, Nhu nhi nguyện rút lui..."
"Nhu nhi! Con không việc gì phải nhường!" Tạ Thượng thư quát.
Tạ Vân Ca gắp một miếng thức ăn, bình thản nhai nuốt rồi mới ngẩng đầu:
"Ta không tranh. Thứ đã tự chọn người khác, giữ lại cũng vô dụng."
Mộ Dung Dịch khựng lại. Hắn vốn nghĩ nàng sẽ khóc lóc cầu xin, không ngờ nàng lại coi hắn như một món đồ thừa thãi. Mặt hắn thoáng chực giận dữ, nhưng nhanh ch.óng khôi phục vẻ tự cao:
"Ngươi mạnh miệng lắm. Rồi ngươi sẽ hiểu, ở kinh thành này không có chỗ dựa thì sẽ ra sao."
Sau bữa ăn, Tạ Thượng thư gọi Tạ Vân Ca vào thư phòng.
"Trịnh Minh Khang, con trai Hộ bộ Thị lang. Gia thế hiển hách. Ta đã định hôn sự này cho con." Tạ Thượng thư đi thẳng vào vấn đề.
Tạ Vân Ca miết ngón tay lên mặt bàn: "Trịnh Minh Khang? Kẻ nổi danh ăn chơi đàng điếm, từng đ.á.n.h c.h.ế.t hạ nhân, làm hai nha hoàn mang thai?"
"Chuyện nam nhân chơi bời có là gì!" Tạ Thượng thư đập bàn. "Ngươi ở trên núi mười sáu năm, được gả vào nhà quan tam phẩm đã là phúc lớn rồi!"
Lâm thị đứng bên cạnh hùa theo: "Vân Ca à, nữ nhân chỉ cần biết nhẫn nhịn là được..."
Tạ Vân Ca quay sang nhìn Lâm thị: "Nếu đó thật sự là phúc lớn, sao phụ thân không giữ lại cho người mình thương nhất?"
"Ngươi!" Tạ Thượng thư tức đến tím mặt. "Ba ngày sau trao đổi canh thiếp, nửa tháng sau xuất giá! Ngươi có đồng ý hay không cũng phải gả!"
Tạ Vân Ca nhìn bản canh thiếp đã viết sẵn tên nàng và Trịnh Minh Khang đặt trên bàn. Toàn bộ của hồi môn của mẫu thân nàng cũng bị Lâm thị tước đoạt sạch sẽ.
Nàng không cãi lộn. Nàng cúi đầu: "Con biết rồi. Con xin phép về phòng nghỉ ngơi."
Bước ra khỏi thư phòng, nàng nghe tiếng Tạ Thượng thư dặn gia đinh: "Tăng cường người canh gác. Không cho nó bước ra khỏi viện nửa bước!"
Đáy lòng nàng lạnh ngắt. Sự kỳ vọng cuối cùng dành cho người cha này hoàn toàn tan thành mây khói.
Đêm muộn. Gian viện hẻo lánh của Tạ Vân Ca lạnh lẽo.
Nàng đưa cho nha hoàn Xuân Đào một chiếc trâm vàng: "Ta mệt rồi, muốn ngủ sớm."
Khi Xuân Đào lui ra, Tạ Vân Ca lập tức lấy bột chu sa vẽ một lá mê hương phù. Nàng đốt nó trong lò than. Khói nhẹ lan ra ngoài cửa, khiến hai bà t.ử canh cổng bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.
Nàng chèn gối vào chăn tạo hình người, mặc áo choàng đen rồi leo qua cửa sổ hậu viện.
Trên đường trốn ra, nàng định dùng chỉ lộ phù để tìm đường. Nhưng do không quen địa hình phủ Thượng thư, lá phù lại dẫn nàng đi chệch hướng sang phía từ đường.
"Phù có thể chỉ đường, nhưng người quyết định bước đi vẫn phải là ta." Nàng tự nhủ, lập tức vứt lá phù hỏng, dựa vào tiếng gió để định hướng.
Lướt qua từ đường, nàng vô tình thấy một bóng nha hoàn của Lâm thị đang lén lút chôn thứ gì đó dưới bậc đá. Không có thời gian kiểm tra, nàng ghi nhớ vị trí rồi nhanh ch.óng lướt qua.
Đến cửa sau, ổ khóa sắt to đùng chặn đường. Nàng rút chiếc trâm giấu trong tóc, tỉ mẩn dò ổ khóa.
"Cạch."
Tiếng bước chân tuần tra dồn dập tiến đến. Trong lúc hoảng loạn, Tạ Vân Ca buộc phải mở Thiên Nhãn trong tích tắc để né tránh luồng khí của gia đinh.
"Á!"
Cơn đau dữ dội như khoan vào não bộ. Máu mũi chảy xối xả xuống cổ áo nàng.
Khi trèo qua bức tường cao, nàng lạng quạng ngã sấp mặt xuống đất. Miếng ngọc chữ Huyền văng ra. Nàng vội bò vội vã nhặt lại.
"Có trộm! Bắt lấy nó!" Tiếng hô khoán từ trong phủ vang lên.
Tạ Vân Ca ôm đầu đau nhói, liều mạng lao vào con ngõ tối tăm tràn ngập nước mưa.
Mưa lất phất rơi trên con ngõ vắng gần phố Trường An.
Tạ Vân Ca thở hổn hển, tiếng bước chân đuổi theo phía sau ngày càng gần. Phía trước nàng, một chiếc xe ngựa màu đen tuyền không phù hiệu đang dừng đỗ im lùm.
Không còn đường lùi. Nàng lao tới, nhảy tót lên càng xe rồi vén rèm chui tợn vào bên trong.
Nhiệt độ trong xe thấp đến đáng sợ.
Một nam nhân mặc huyền y đang ngồi tựa lưng vào thành xe, nhắm mắt dưỡng thần. Gương mặt hắn góc cạnh như d.a.o khắc, sắc môi hơi nhợt nhạt, tay phải đặt trên chuôi một thanh trường kiếm cổ.
Áp lực từ hắn tỏa ra khiến Tạ Vân Ca suýt nữa nín thở.
Cùng lúc đó, miếng ngọc chữ Huyền trong tay áo nàng đột nhiên nóng bừng lên như một cục than hồng!
Tiêu Cẩn Uyên chậm rãi mở mắt. Ánh mắt hắn sâu thẳm, lạnh lẽo như hồ nước băng giá ngàn năm. Hắn nhìn vệt m.á.u dưới mũi nàng, rồi liếc ra ngoài rèm xe.
"Không phải thích khách. Mượn xe tránh người chút thôi." Tạ Vân Ca nói nhanh.
"Xuống." Giọng hắn lạnh buốt, không chút nhiệt độ.
"Xoẹt!"
Hai lưỡi kiếm sáng quắc đột ngột đ.â.m xuyên qua rèm xe!
Tiêu Cẩn Uyên thậm chí không biến sắc. Hắn vươn tay chộp lấy cổ áo Tạ Vân Ca kéo xếch sang một bên, tay còn lại rút trường kiếm ra khỏi bao.
"Keng!"
Thanh kim loại vang lên ch.ói tai. Cửa xe bị hắn đạp tung. Tiêu Cẩn Uyên lướt ra ngoài như một bóng ma. Chỉ trong ba chiêu, hai kẻ bịt mặt đã ngã gục trong vũng m.á.u.
Một thị vệ áo đen – Phong Lăng – từ đầu ngõ lao tới, dứt khoát kết liễu kẻ còn lại.
