Người Trong Thiên Mệnh, Ta Trong Hồng Trần - Chương 4

Cập nhật lúc: 28/07/2026 14:01

Sáng hôm sau. Tiền sảnh Tấn Vương phủ.

Tạ Thượng thư dẫn theo Lâm thị vội vã xông vào. Nhận được tin con gái bỏ trốn đang ở đây, ông ta giận đến mức mặt mày xám xịt, sợ Trịnh gia nổi giận hủy bỏ liên minh.

Vừa thấy Tạ Vân Ca ngồi thản nhiên uống trà ở ghế phụ, Tạ Thượng thư đã chỉ tay quát lớn:

"Nghiệt nữ! Đêm qua ngươi dám bỏ trốn theo trai, làm mất sạch mặt mũi Tạ gia!"

Lâm thị giả vờ chấm nước mắt: "Vân Ca à, con có bất mãn gì thì về nhà nói với mẫu thân, sao lại làm chuyện đồi phong bại tục thế này..."

"Xoảng."

Tiêu Cẩn Uyên đặt chén trà xuống bàn. Tiếng sứ va chạm không lớn nhưng khiến cả phòng khách lập tức câm nín.

Ánh mắt hắn lạnh lùng lướt qua Tạ Thượng thư:

"Tạ Thượng thư đang chất vấn người của bổn vương, hay đang dạy đời trong Tấn Vương phủ?"

Tạ Thượng thư đổ mồ hôi hột, vội hạ giọng: "Vương gia bớt giận... Chỉ là Vân Ca chưa xuất giá, ở lại phủ nam nhân qua đêm sẽ hỏng mất thanh danh. Mẹ nó đã định sẵn hôn sự tốt cho nó rồi..."

"Hôn sự tốt?" Tạ Vân Ca mỉm cười, rút từ trong tay áo ra bản canh thiếp tối qua trộm được đặt lên bàn. "Là ép ta gả cho Trịnh Minh Khang?"

Tiêu Cẩn Uyên liếc qua tên trên canh thiếp, giọng nói không chút gợn sóng:

"Trịnh Minh Khang? Kẻ vừa đ.á.n.h c.h.ế.t hai gia đinh tháng trước, khiến ba nha hoàn m.a.n.g t.h.a.i rồi gả đi làm thiếp?"

Mặt Tạ Thượng thư tái bệch: "Chỉ... chỉ là lời đồn..."

"Nàng đang chữa bệnh cho bổn vương." Tiêu Cẩn Uyên ngắt lời, cất giọng uy nghiêm áp đảo toàn bộ căn phòng. "Ai muốn mang nàng đi, trước tiên hỏi bổn vương có đồng ý hay không."

Tạ Thượng thư nghẹn lời, chỉ biết hừ một tiếng rồi kéo Lâm thị hầm hừ lui ra ngoài trong nhục nhã.

Chưa đầy một buổi sáng, tin đồn đã lan khắp các trà lâu kinh thành.

"Đích nữ Tạ gia bị Nhị hoàng t.ử bỏ rơi, đêm trốn sang phủ Tấn Vương!"

"Một kẻ bị nhà mẹ đẻ vứt bỏ, một kẻ bệnh nặng sắp c.h.ế.t, đúng là trời sinh một đôi!"

Tại Tạ phủ, Tạ Vân Nhu lau nước mắt trước mặt Nhị hoàng t.ử Mộ Dung Dịch:

"Đều tại Nhu nhi... Nếu Nhu nhi không đính hôn với điện hạ, tỷ tỷ đã không bốc đồng trốn sang Tấn Vương phủ như thế..."

Mộ Dung Dịch ôm lấy nàng ta, ánh mắt khinh bỉ: "Nàng ta cố ý làm trò để thu hút sự chú ý của ta thôi. Để xem một nữ nhân mất hết thanh danh như nàng ta có thể trụ được bao lâu trong Tấn Vương phủ!"

Cùng lúc đó, tại Tấn Vương phủ.

Phong Lăng báo lại những lời đàm tiếu bên ngoài. Tạ Vân Ca vừa uống trà vừa dửng dưng nghe.

"Người muốn hại ta dùng thanh danh làm dây thừng." Nàng thản nhiên đáp. "Ta không tự quấn nó lên cổ thì họ siết thế nào?"

Tiêu Cẩn Uyên đứng bên cửa sổ nhìn nàng, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Hắn xoay người:

"Phong Lăng, chuẩn bị xe vào cung."

Ngự thư phòng. Hoàng cung.

Hoàng đế ngồi trên long án, ánh mắt sắc lẹm nhìn Tạ Thượng thư, Mộ Dung Dịch, Tiêu Cẩn Uyên và Tạ Vân Ca đang đứng bên dưới.

"Tạ Thượng thư, chuyện ép gả này là thế nào?" Hoàng đế cất giọng gõ thước.

Tạ Thượng thư vội quỳ xuống: "Bệ hạ minh giám, thần chỉ muốn tìm chốn nương tựa cho đứa con gái sống xa nhà mười mười sáu năm..."

Tạ Vân Ca bình tĩnh bước lên một bước: "Thần nữ chưa từng đồng ý, cũng chưa từng được hỏi qua."

Mộ Dung Dịch đứng bên cạnh khuyên lăm lăm: "Vân Ca, dù sao cũng là cha ngươi, ngươi có bất mãn sao không tìm ta giải quyết mà lại làm lớn chuyện thế này?"

Tạ Vân Ca xoay người, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào mặt hắn:

"Nhị điện hạ đã chọn muội muội của thần nữ. Vậy xin đừng tiếp tục dùng thân phận người cũ để dạy thần nữ nên sống thế nào."

Mộ Dung Dịch nghẹn lời, sắc mặt tím tái như gan heo.

Hoàng đế quay sang nhìn Tiêu Cẩn Uyên: "Cẩn Uyên, ngươi giữ nàng lại làm gì?"

"Nàng có thể chữa bệnh cho thần." Tiêu Cẩn Uyên đáp ngắn gọn.

Hoàng đế kinh ngạc nhìn Tạ Vân Ca. Nàng dập đầu: "Thần nữ không dám hứa chắc, chỉ có thể thử áp chế trong ba tháng."

Nhìn cô gái bình tĩnh trước mặt, rồi nhìn đứa em trai mang trong mình bạt ngàn độc tố, Hoàng đế trầm ngâm hồi lâu. Chuyện tin đồn đã làm ảnh hưởng hoàng thất, mà Tấn Vương phủ lại cần một người chăm sóc...

Bản thánh chỉ được ban xuống ngay buổi chiều hôm đó.

Hoàng đế gọi riêng Tạ Vân Ca vào nội điện: "Tấn Vương có thể chỉ còn sống vài tháng. Ngươi chắc chắn muốn gả?"

"Vài tháng làm người tự do." Tạ Vân Ca không chút do dự. "Vẫn tốt hơn cả đời sống trong tay người khác."

Hoàng đế bật cười, phất tay ban chỉ tứ hôn.

Hôn sự của Tạ Vân Ca và Trịnh Minh Khang chính thức bị hủy bỏ. Thánh chỉ ban hôn Tạ Vân Ca làm Tấn Vương phi, lệnh tổ chức cưới hỏi sau bảy ngày.

Tin tức truyền về Tạ phủ như một đòn giáng mạnh. Lâm thị đ.á.n.h rơi chén trà vỡ tan tành. Tạ Vân Nhu siết c.h.ặ.t tà áo, móng tay đ.â.m sâu vào lòng bàn tay đến bật m.á.u.

"Tấn Vương cũng chỉ sống được ba tháng nữa thôi!" Tạ Vân Nhu nghiến răng tự an ủi. "Để xem khi thành góa phụ, chị ta sống thế nào!"

Ba ngày trước hôn lễ, Tạ Vân Ca trở về Tạ phủ chuẩn bị xuất giá dưới sự giám sát của nữ quan do Hoàng cung phái tới.

Lâm thị tươi cười đón tiếp ở cổng chính, giả vờ xót xa: "Vân Ca à, mẫu thân nhớ con lắm..."

"Hôm qua ta vẫn là đứa con bất hiếu." Tạ Vân Ca cất giọng mỉm cười. "Hôm nay có thánh chỉ rồi, mẫu thân lại nhớ thương ta nhanh thật."

Lâm thị sượng sùng khựng lại.

Khi kiểm kê của hồi môn, Lâm thị lấy cớ tài sản của mẹ ruột Tạ Vân Ca đã dùng hết để nuôi nàng ở biệt trang. Tạ Vân Ca lập tức đề nghị ma ma trong cung niêm phong toàn bộ kho đồ đạc còn lại để chờ điều tra.

Tạ Vân Nhu giả vờ thân thiết mang đến tặng một đôi vòng ngọc cưới.

Tạ Vân Ca nhận lấy, lập tức nhận ra một chiếc trong đó giống hệt hoa văn trên kỷ vật của mẫu thân. Nàng không vạch trần ngay, chỉ lẳng lặng thu vào tay áo.

Trước khi rời đi, Phong Lăng trao cho nàng một tấm lệnh bài bằng đồng màu đen:

"Vương gia dặn, kẻ nào ngáng đường vương phi, dùng lệnh bài này điều động ám vệ xử lý."

Ngày đại hôn.

Kiệu hoa màu đỏ rực đi qua các con phố sầm uất. Người dân hai bên đường xúm lại bàn tán xôn xao.

"Nghe nói Tấn Vương sắp c.h.ế.t rồi, đây là cưới về xung hỉ đấy!"

"Để xem cô tiểu thư này làm vương phi được bao nhiêu ngày thì đeo tang!"

Tạ Vân Ca ngồi trong kiệu, ngón tay mân mê đồng tiền nứt.

Đến trước Tấn Vương phủ, Tiêu Cẩn Uyên mặc hỉ phục đỏ đen đích thân đứng ở cửa đón kiệu. Dù sắc mặt nhợt nhạt, nhưng aura lạnh lẽo áp đảo của hắn khiến đám đông vây xem lập tức câm nín.

Khi Tạ Vân Ca bước xuống kiệu, vạt áo nàng mắc vào bậc gỗ. Tiêu Cẩn Uyên vươn tay đỡ lấy eo nàng.

"Vương phi của bổn vương." Hắn liếc nhìn đám đông bằng ánh mắt c.h.ế.t ch.óc. "Chưa đến lượt người ngoài đem ra làm chuyện cười."

Lễ bái đường diễn ra nhanh ch.óng. Một vị quan khách vô tình mỉa mai chúc "sớm sinh quý t.ử", Tiêu Cẩn Uyên liền thản nhiên đáp: "Nếu vương gia quan tâm việc nối dõi của Tấn Vương phủ như vậy, ngày mai cứ việc tấu lên bệ hạ."

Tên quan khách tái mặt, cúi đầu lùi tợn.

Đêm tân hôn. Tân phòng rực rỡ nến hồng.

Tiêu Cẩn Uyên cho tất cả hỉ nương và nha hoàn lui ra. Tạ Vân Ca tự mình gỡ khăn che mặt, ngẩng đầu nhìn hắn.

"Nói trước ba điều." Nàng lấy từ trên giường xuống một chiếc gối ôm dài đặt chính giữa. "Ta chữa bệnh cho ngài, ngài bảo vệ ta. Không can thiệp bí mật của nhau. Và... không thực hiện nghĩa vụ phu thê khi chưa đồng ý."

Tiêu Cẩn Uyên nhìn chiếc gối ngăn ở giữa giường, gật đầu rất nhanh: "Được."

Hắn tự nhiên leo lên giường nằm xuống phía bên trong: "Bổn vương mang bệnh, không thể nằm trường kỷ lạnh."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.