Người Trong Thiên Mệnh, Ta Trong Hồng Trần - Chương 9

Cập nhật lúc: 28/07/2026 14:03

5.

Tạ Vân Ca vừa bước xuống xe ngựa, tay xách hộp kim châm, định đi thẳng về phía d.ư.ợ.c phòng.

Nàng cần ghi chép lại tình trạng của Tạ lão phu nhân và những manh mối liên quan đến túi gấm.

Tiêu Cẩn Uyên bước xuống ngay sau nàng. Áo choàng sẫm màu tung nhẹ, dáng đi vững vàng như núi, hoàn toàn không có lấy nửa điểm yếu ớt.

Phong Lăng lập tức tiến lên: "Điện hạ, Vương phi, trong phủ đã chuẩn bị kiệu mềm..."

"Không cần." Tạ Vân Ca xua tay. "Đoạn đường từ cổng đến d.ư.ợ.c phòng không xa, ta tự đi được."

Nàng mới bước được hai bước, cổ tay đã bị một bàn tay thô ráp giữ lại.

Tiêu Cẩn Uyên hạ giọng, nét mặt bình thản: "Bổn vương vừa vận công ở Tạ phủ để ổn định khí huyết. Hiện tại chân hơi mềm, cần nàng đỡ về viện."

Tạ Vân Ca quay đầu, nhìn hắn từ đầu đến chân. Nàng nhớ rất rõ lúc ở trên xe ngựa, hắn còn dùng một tay vén rèm nặng nề mà không hề thở dốc.

"Trong xe không yếu, vừa thấy thiếp muốn đi thì lập tức chân mềm?"

"Bệnh tình thay đổi khó lường." Tiêu Cẩn Uyên chớp mắt, đáp rất thản nhiên. "Chẳng phải chính nàng nói độc trong người bổn vương rất phức tạp sao?"

Phong Lăng đứng phía sau vô thức liếc nhìn xuống chân vương gia. Tối qua chính đôi chân "mềm" này đã đạp văng một chiếc ghế gỗ sồi cản đường.

"Để thiếp gọi Lục đại phu đến đỡ ngài." Tạ Vân Ca đề nghị.

"Lục đại phu tuổi cao, không thể làm việc nặng."

"Vậy Phong Lăng."

Tiêu Cẩn Uyên liếc mắt sang.

Phong Lăng lập tức cúi gập người, cất giọng tắp lốc: "Bẩm Vương phi, thần còn nhiều công vụ khẩn cấp chưa xử lý!"

Nói xong, hắn biến mất nhanh như một cơn gió.

Tạ Vân Ca câm nín nhìn Tiêu Cẩn Uyên. Nàng đưa tay ra: "Chỉ được vịn, không được đè toàn bộ trọng lượng lên vai thiếp."

"Được."

Tiêu Cẩn Uyên nắm lấy tay nàng. Bước chân hắn lập tức chậm lại rõ rệt, ép nàng phải điều chỉnh nhịp điệu theo hắn.

Gia nhân hai bên hành lang vội vã cúi đầu. Đáy mắt ai nấy đều hiện lên vẻ kinh ngạc tột cùng trước dáng vẻ "ngoan ngoãn" khác thường của vị chiến thần lừng lẫy.

"Điện hạ định về thư phòng hay nội viện?" Tạ Vân Ca hỏi.

Tiêu Cẩn Uyên dựa nhẹ vào vai nàng: "Yếu đến mức không thể quyết định. Vương phi đưa bổn vương đi đâu thì đi."

Vừa bước vào thư phòng nhỏ cạnh d.ư.ợ.c phòng, Tiêu Cẩn Uyên lập tức buông tay nàng ra, tự nhiên đi tới ghế gấm ngồi xuống, lưng thẳng tắp.

Tạ Vân Ca nhếch môi: "Hết mềm chân rồi?"

Chưa để Tiêu Cẩn Uyên đáp, bóng đen Thanh Thất đã đáp xuống trước cửa, chắp tay báo cáo:

"Vương phi, đêm qua Lâm thị bí mật gặp quản sự cũ từng quản lý biệt trang. Họ có nhắc đến cây hòe, chiếc hộp và di vật của phu nhân."

Tạ Vân Ca ngước mắt: "Hắn có đào đất không?"

"Chưa." Thanh Thất đáp. "Cây hòe bị c.h.ặ.t mười sáu năm trước, vị trí cũ đã bị gạch lát che phủ. Quản sự kia chỉ lén lút thăm dò rồi đi. Hiện tại Tạ phủ đã tăng cường người tuần tra quanh từ đường."

Tiêu Cẩn Uyên gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn: "Chỉ cần nàng muốn, bổn vương có thể san phẳng từ đường Tạ gia."

"Thiếp muốn tìm sự thật." Tạ Vân Ca gạt đi. "Không phải cho phụ thân thêm một cái cớ nói thiếp bất hiếu."

Nàng trải một tờ tuyên thành, cầm b.út vẽ lại sơ đồ Tạ phủ theo trí nhớ, đ.á.n.h dấu vị trí cây hòe dựa trên lời nha hoàn Thu Cúc.

"Để Lâm thị lo sợ." Tạ Vân Ca đặt b.út xuống. "Bà ta càng cuống, càng dễ tự lộ sơ hở."

Tiêu Cẩn Uyên dịch lại gần, vươn ngón tay dài chỉnh lại một góc bản đồ: "Chỗ này ba năm trước đã sửa thành hồ cá. Muốn giấu hộp, chỉ có thể ở phía tây bắc."

Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Tạ Vân Ca ngửi thấy mùi hương trầm quen thuộc trên người hắn, tim khẽ chệch một nhịp.

Buổi trưa. Quản gia dâng thiếp mời vào chính sảnh.

"Vương phi, Thiếu chủ Tế Thế Đường Cố Thanh Trạch xin gặp, nói muốn trao đổi về d.ư.ợ.c lý."

Tạ Vân Ca gật đầu: "Mời vào."

Tiêu Cẩn Uyên ngồi ở chủ vị nhấp trà, ánh mắt hơi trầm xuống: "Cố Thanh Trạch?"

"Người của y quán lớn nhất kinh thành." Tạ Vân Ca giải thích. "Hắn hiểu y thuật, thiếp muốn hỏi hắn về nguồn d.ư.ợ.c liệu."

Một thanh niên khoác trường bào xanh nhạt bước vào. Dung mạo Cố Thanh Trạch thanh tú, cử chỉ ôn hòa như ngọc.

Hắn hành lễ đúng quy củ: "Thảo dân bái kiến Tấn Vương, Tấn Vương phi."

"Cố công t.ử không cần đa lễ." Tạ Vân Ca ra hiệu cho gia nhân dâng trà.

Cố Thanh Trạch mỉm cười: "Người ngoài đều nói Vương phi dùng thuật pháp gọi hồn. Tại hạ lại nghĩ, thứ cứu lão phu nhân trước tiên là sự cẩn thận của người hành y."

Tạ Vân Ca mắt sáng lên: "Cố công t.ử nói chuyện dễ nghe hơn lời đồn ngoài phố nhiều."

Hai người nhanh ch.óng cuốn vào câu chuyện d.ư.ợ.c lý. Từ đặc tính của dạ giao đằng, hoa thụy hương đến cách nhận biết độc tính tích tụ, Tạ Vân Ca càng nói càng thấy hợp ý.

"Xoảng."

Tiêu Cẩn Uyên đặt mạnh chén trà xuống bàn trà.

Không khí trong sảnh đột nhiên hạ xuống vài độ. Phong Lăng đứng góc phòng khẽ run lên.

Tiêu Cẩn Uyên lạnh nhạt cất giọng: "Hai người định nói đến bao giờ?"

Cố Thanh Trạch lấy ra một hộp gỗ nhỏ: "Hôm nay tại hạ tới, thực ra còn vì một mẫu t.h.u.ố.c cũ Tấn Vương phủ từng gửi Tế Thế Đường ba năm trước."

Tạ Vân Ca lập tức đứng dậy: "Mang sang d.ư.ợ.c phòng kiểm tra."

Nàng vừa bước ra khỏi bàn một bước, Tiêu Cẩn Uyên phía sau đột nhiên nhíu c.h.ặ.t mày, tay ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c.

"Khụ..." Hắn khẽ ho một tiếng, sắc mặt có phần đè nén.

Tạ Vân Ca quay lại: "Độc phát?"

Cố Thanh Trạch theo bản năng nghề nghiệp tiến lên: "Để tại hạ bắt mạch giúp Vương gia..."

"Không cần." Tiêu Cẩn Uyên rụt tay lại, giọng lạnh như băng. "Bệnh của bổn vương chỉ để Vương phi xem."

Tạ Vân Ca bước tới nắm lấy cổ tay hắn.

Mạch tượng dũng mãnh, khí huyết lưu thông bình thường, thậm chí còn khỏe hơn cả lúc sáng.

Nàng nheo mắt: "Điện hạ đau ở đâu?"

Tiêu Cẩn Uyên chỉ tay vào l.ồ.ng n.g.ự.c bên phải: "Đau ở đây."

Tạ Vân Ca nhếch môi. Tim nằm bên trái.

"Vương phi." Tiêu Cẩn Uyên nhìn thẳng vào mắt nàng, nét mặt cực kỳ nghiêm túc. "Bổn vương đau tim."

Phong Lăng đứng bên cạnh nhịn không nổi, nhỏ giọng nhắc nhở: "Điện hạ... Mạch ngài sáng nay rất khỏe."

"Câm miệng." Tiêu Cẩn Uyên lạnh lùng quét mắt qua.

Cố Thanh Trạch che miệng ho nhẹ một tiếng để giấu đi nụ cười.

Tạ Vân Ca rút từ trong hộp ra một cây kim dài chừng nửa thước: "Đau tim sao? Để thiếp châm cho ngài một kim."

Tiêu Cẩn Uyên nhìn cây kim sáng quắc, bình thản thu tay về: "Đỡ hơn rồi."

"Đỡ rồi thì ngồi yên." Tạ Vân Ca lườm hắn một cái rồi quay sang Cố Thanh Trạch. "Chúng ta sang d.ư.ợ.c phòng."

Trong d.ư.ợ.c phòng, Cố Thanh Trạch mở hộp gỗ, để lộ một rễ cây khô và lớp bột màu trắng mịn.

Tạ Vân Ca dùng thìa bạc gạt nhẹ lớp bột: "Đây là gì?"

"Bạch dẫn căn." Cố Thanh Trạch giải thích. "Loại bột này bản thân không có độc, thậm chí giúp t.h.u.ố.c thấm nhanh hơn."

"Nhưng nếu người bệnh mang nhiệt độc ẩn sâu?" Tạ Vân Ca nhíu mày.

"Nó sẽ đẩy nhiệt độc vào tận xương tủy, làm độc tính hòa tan hoàn toàn vào kinh mạch, vĩnh viễn không thể giải." Cố Thanh Trạch trầm giọng.

Lục đại phu đứng cạnh kinh hãi: "Nhưng đơn t.h.u.ố.c của Vương phủ chưa từng có vị này!"

"Nghĩa là có kẻ đã âm thầm trộn nó vào d.ư.ợ.c liệu trước khi sắc." Tạ Vân Ca lạnh mặt.

Nàng lấy nước vôi nhỏ vào bột trắng. Bột lập tức đổi sang màu vàng nhạt.

"Lô t.h.u.ố.c này do đâu cung cấp?" Tiêu Cẩn Uyên cất giọng lạnh lẽo từ cửa bước vào.

Lục đại phu tra sổ tay: "Là... lô d.ư.ợ.c liệu quý do Nội vụ phủ cấp ba năm trước."

"Thứ này không g.i.ế.c ngài." Tạ Vân Ca ngẩng đầu nhìn Tiêu Cẩn Uyên. "Nó chỉ khiến độc trong người ngài ngày càng khó giải."

"Muốn bổn vương sống không bằng c.h.ế.t." Tiêu Cẩn Uyên nhếch môi cười khẩy.

Cố Thanh Trạch chắp tay: "Hoặc muốn điện hạ c.h.ế.t vào đúng thời điểm người đó cần."

Đột nhiên, Tiêu Cẩn Uyên biến sắc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Người Trong Thiên Mệnh, Ta Trong Hồng Trần - Chương 9: Chương 9 | MonkeyD