Người Về Cố Mộng - 6
Cập nhật lúc: 14/07/2026 11:02
Bất kể là loại đau khổ nào, đều đủ khiến ta khắc cốt ghi tâm suốt tam sinh tam thế.
Giờ phút này, phải lần nữa đối diện hắn, ngay cả linh hồn ta cũng như đang run rẩy.
Ngày diện kiến đế hậu, chỉ liếc mắt một cái, ta đã nhìn thấy trưởng tỷ gầy gò tiều tụy.
Bên cạnh trưởng tỷ là Thôi Quý phi kiều diễm động lòng người, thần thái tươi tắn như xuân sớm.
Rõ ràng ban đầu chỉ nói là đế hậu nam tuần mà thôi.
Nhưng Thôi Quý phi nhất quyết đòi đi theo.
Nàng ta dựa sát bên Chu Thần.
Còn trưởng tỷ một mình khoác phượng nghi, phong quang vô hạn nhưng cô độc đến lạnh lẽo.
Sau khi hành lễ xong, ta lập tức bước lên đỡ lấy trưởng tỷ.
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y tỷ ấy.
Mà tỷ ấy cũng dùng sức nắm lại tay ta.
Thôi Quý phi nhìn thấy, liền nhàn nhạt cười.
“Hoàng hậu thật có phúc, có được một muội muội tri kỷ như vậy.”
Ta nhìn nàng ta một cái, không đáp.
Mà ánh mắt Chu Thần lại như có như không lướt qua người ta.
Hắn quay sang Lý Ngôn Hề.
“Lý khanh đúng là có phúc. Lý phu nhân không chỉ phong hoa tuyệt đại, mà còn hiểu chuyện.”
Hắn cố ý nhấn mạnh ba chữ “hiểu chuyện”.
Sắc mặt trưởng tỷ lập tức trắng bệch.
Thì ra lần trước Chu Thần trọng thương, lúc hấp hối người hắn nhớ tới chính là trưởng tỷ.
Hắn cảm thấy tỷ ấy là người hắn không thể đ.á.n.h mất trong đời này.
Cho nên hắn mới bất chấp mọi lời dị nghị, lập tỷ ấy làm hậu.
Nhưng sau đó, hắn lại bắt đầu hối hận.
Hắn cảm thấy vì trưởng tỷ mà làm ra chuyện trái lẽ thường, giáng thê làm thiếp, khiến thiên hạ dị nghị.
Thế là hắn bắt đầu lạnh nhạt với tỷ ấy.
Hoàn cảnh hiện giờ của trưởng tỷ, giống hệt ta ở kiếp trước.
Những lời đàm tiếu ngoài kia càng ngày càng nhiều.
Người của Thôi gia vốn có liên hệ lợi ích chằng chịt khắp triều đình, nay ngôi hậu lại rơi vào tay nhà họ Lạc, bọn họ sao có thể cam lòng?
Nhưng Chu Thần ngay cả đạo lý đơn giản ấy cũng không hiểu.
Hắn chỉ biết trút giận lên trưởng tỷ.
Chẳng trách mấy năm gần đây, triều dã trên dưới đều có lời oán trách hắn.
Kiếp trước sống trong hậu cung, ta chẳng hề cảm nhận được chuyện triều chính.
Kiếp này tới địa phương rồi, ta mới thấy rõ rất nhiều chuyện.
Đều bởi những quyết sách sai lầm của Chu Thần mà khiến dân sinh khốn đốn.
Giờ đây trưởng tỷ đang chịu những đau khổ mà kiếp trước ta từng chịu.
Ta đương nhiên cảm nhận sâu sắc hơn bất cứ ai.
Đợi đến khi chỉ còn hai tỷ muội, ta khẽ nói với tỷ ấy:
“Tỷ tỷ, bỏ trốn đi. Tiêu Thái phó vẫn đang đợi tỷ.”
“Nhưng Cảnh Nhi còn nhỏ.”
“Đưa thằng bé đi cùng. Nếu tiếp tục ở lại trong cung, chưa chắc đã giữ nổi mạng.”
Thôi gia dã tâm bừng bừng.
Kiếp trước vì ta chen ngang, nên bọn họ không có cơ hội.
Nhưng kiếp này, nhất định bọn họ sẽ lợi dụng Thôi Quý phi để thao túng triều chính.
Đến lúc đó, tính mạng của trưởng tỷ và Cảnh Nhi đều khó giữ.
Trưởng tỷ kinh ngạc nhìn ta.
“Ta thật sự có thể đi sao?”
“Thái phó nhất định sẽ có cách.”
Tỷ ấy cúi đầu suy nghĩ rất lâu.
Cuối cùng, tỷ ấy vẫn kiên định lắc đầu.
“Ta không thể đi. Cảnh Nhi còn quá nhỏ. Nếu ta đi rồi, một mình nó trong cung sẽ không sống nổi.”
“Nếu mang nó đi, cung cấm canh phòng nghiêm ngặt như vậy, ta không dám đem mạng sống của Cảnh Nhi ra đ.á.n.h cược.”
Lúc nói những lời ấy, ánh mắt tỷ ấy sáng rực mà kiên định.
Trưởng tỷ từ nhỏ đã là người có chủ kiến.
Hẳn là tỷ ấy đã nghĩ ra cách phá cục.
Lần nam tuần này, vốn dĩ Chu Thần muốn nhân cơ hội hòa hoãn với trưởng tỷ, nên mới đưa tỷ ấy ra ngoài giải sầu.
Nào ngờ vì sự xuất hiện của Thôi Quý phi, quan hệ giữa hai người chẳng những không dịu lại, mà còn càng thêm căng thẳng.
Cho đến một ngày, Chu Thần cùng Quý phi đi du hồ.
Hai người đồng thời rơi xuống nước.
Mà trưởng tỷ chỉ lạnh lùng đứng nhìn bên bờ.
Tỷ ấy chỉ sai cung nữ đi gọi người cứu.
Chu Thần trong nước nhìn chằm chằm vào trưởng tỷ.
Trong mắt hắn có phẫn nộ, có đau lòng, còn có cả vẻ không thể hiểu nổi.
Sau khi được cứu lên bờ, trước lúc hôn mê, hắn vẫn cố hỏi:
“Hoàng hậu, vì sao nàng không cứu trẫm?”
Trưởng tỷ chỉ nhàn nhạt đáp:
“Thần thiếp không biết nên cứu bệ hạ trước, hay nên cứu Quý phi trước.”
Sau khi tỉnh lại, Chu Thần lại cho triệu kiến ta.
“Phỉ Ngoãn, kiếp trước nàng giận trẫm, cho nên mới cố ý tránh mặt trẫm sao?”
Chu Thần cũng đã trọng sinh.
Ta không còn đường lui, cũng không phủ nhận chuyện mình trọng sinh, chỉ ngẩng đầu nhìn hắn.
“Chính miệng bệ hạ từng nói chỉ mong kiếp sau vĩnh viễn không gặp lại. Thần phụ nào dám trái thánh ý?”
Thần sắc hắn thoáng hiện vẻ đau thương.
“Trẫm chẳng qua chỉ trách nàng vài câu, nàng lại coi là thật sao? Trong lòng trẫm vốn luôn có nàng.”
Ta chỉ cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c nghẹn lại đến mức khó thở.
“Thần phụ tư chất tầm thường, thật không dám tới làm chướng mắt bệ hạ.”
Chu Thần không nói thêm nữa.
Hắn chỉ dùng một ánh mắt khiến sống lưng ta lạnh toát nhìn ta chằm chằm.
Trong mắt hắn tràn ngập d.ụ.c vọng chiếm hữu.
Rất lâu sau, hắn mới phất tay cho ta lui xuống.
Ngay lúc ta xoay người rời đi, phía sau bỗng truyền tới giọng nói trầm thấp của hắn:
“Trẫm nhất định sẽ đưa nàng trở về bên cạnh trẫm.”
Bước chân ta lập tức khựng lại.
Tim hoảng loạn đến mức suýt ngã.
May mà trưởng tỷ kịp thời đỡ lấy ta.
Ta vừa đối diện ánh mắt của tỷ ấy, nước mắt đã lập tức tuôn rơi.
Trưởng tỷ ghé sát bên tai ta, khẽ nói:
“Đừng sợ.”
“Muội sẽ không quay lại bên cạnh hắn đâu.”
Từ ngày đó trở đi, trưởng tỷ như biến thành một người khác.
Ngày ngày tỷ ấy mặc những bộ y phục rực rỡ nhất.
