Người Vợ Câm Giá Trên Trời: Phu Nhân Mang Thai Bỏ Trốn! - Chương 4
Cập nhật lúc: 11/04/2026 03:03
Đợi Quá Lâu, Cô Tiện Tay Hoàn Thành Luôn Vài Công Việc Khác, Bên Phía Thang Máy Chuyên Dụng Của Tổng Tài Mới Rốt Cuộc Có Động Tĩnh.
Giọng nói sấm rền gió cuốn của Tô Tân Thần vang lên: “Toàn bộ tài liệu hôm nay mang đến phòng làm việc, một tiếng sau, mở cuộc họp cấp cao tại phòng họp tầng mười chín.”
Lạc San mang theo sự hưng phấn thầm kín, như muốn dâng vật báu mà định chạy ra ngoài. Vừa mở cửa phòng tiếp khách, liền nghe thấy giọng nói mềm mại nũng nịu của Mạnh Nhan An.
“Lần sau đi tiếp khách em không đi cùng anh nữa đâu, trước đây bọn họ đâu dám chuốc rượu anh, lần này mượn danh nghĩa của em, hại anh phải uống bao nhiêu là rượu.”
Bóng dáng cao ngất của Tô Tân Thần sượt qua vai cô, thân hình Mạnh Nhan An hơi nghiêng sang một bên, vừa vặn che khuất Lạc San. Hai người đi qua, Mạnh Nhan An mới hơi liếc mắt nhìn lại, đáy mắt tràn ngập sự khiêu khích.
Cánh cửa phòng làm việc của tổng tài từ từ khép lại trước mặt Lạc San. Hình ảnh cuối cùng, cô tận mắt nhìn thấy Tô Tân Thần chủ động ôm lấy vòng eo thon thả của Mạnh Nhan An.
Cùng lúc đó, trong phòng làm việc.
Tô Tân Thần buông eo Mạnh Nhan An ra, giọng điệu nhàn nhạt: “Lần sau đi đứng chú ý t.h.ả.m trải sàn.”
“Chẳng phải vì em quá muốn lúc nào cũng được nhìn thấy anh, nên mới suýt chút nữa trượt chân ngã sao?”
Ngồi về ghế của mình, Tô Tân Thần nới lỏng cà vạt, nheo mắt lại: “Người uống nhiều là anh hay là em?”
Cô ta thuận thế ngồi lên tay vịn ghế, đầu ngón tay lướt qua yết hầu của anh, giọng điệu hờn dỗi: “Còn không phải đều tại anh sao. Sống sờ sờ lạnh nhạt với em cả một tuần, hại em mắc bệnh tương tư.
Miệng thì nói là ở nhà cùng cô vợ câm bé bỏng của anh, nói cho cùng còn không phải vì em nói muốn kết hôn với anh, nên anh cố tình lạnh nhạt với em sao.”
Tô Tân Thần nắm lấy tay cô ta: “Đừng gọi cô ấy như vậy.”
Đáy mắt Mạnh Nhan An xẹt qua sự không vui, nhưng ngoài miệng vẫn ngoan ngoãn nghe lời. Ngoan ngoãn gật đầu, lại như một con rắn quấn lấy, tủi thân ôm lấy anh.
“Đừng không để ý đến em có được không? Sau này em sẽ ngoan ngoãn nghe lời, sẽ không ép anh ly hôn nữa, tha thứ cho em có được không? Em thực sự biết lỗi rồi!”
Bàn tay Tô Tân Thần nhẹ nhàng bóp gáy cô ta, đáy mắt tràn ngập sự dung túng. “Không có lần sau. Chỉ cần em nghe lời, em muốn gì, anh đều có thể cho em.”
Mạnh Nhan An đã từng chịu thiệt, biết phàm chuyện gì cũng không thể vội. Ngoài miệng cô ta vẫn ngọt ngào làm nũng: “Nói là cho em mọi thứ, nhưng vẫn không ngăn được việc em bị c.h.ử.i mắng. Trách em là kẻ thứ ba không ra gì, đáng đời em bị vạn người c.h.ử.i rủa, vạn người nhổ nước bọt.”
Tô Tân Thần khẽ nhíu mày: “Nói năng kiểu gì vậy?”
“Chẳng lẽ em nói sai sao? Rõ ràng em là người quen anh sớm nhất, em còn là bạn gái của anh. Bây giờ người khác đều nói anh bắt cá hai tay ngoại tình với em, em là kẻ thứ ba kinh tởm.”
Cô ta làm nũng, “Em phải chịu những tổn thất tinh thần này, anh không phải nên bồi thường cho em đàng hoàng sao?”
Tô Tân Thần bật cười, tùy ý tựa lưng vào ghế, cởi hai cúc áo sơ mi, giọng điệu lười biếng: “Được, em muốn gì, cứ việc nói.”
Mạnh Nhan An cẩn thận quan sát cảm xúc của anh, trước tiên dè dặt đưa ra yêu cầu: “Em nhắm trúng một chiếc xe thể thao Mercedes đời mới, trong nước còn chưa mở bán, nhưng em thực sự rất thích.”
Tô Tân Thần không chớp mắt lấy một cái: “Vậy thì mua.”
Sự vui mừng xẹt qua đáy mắt, cô ta to gan mở miệng lần nữa: “Còn cả túi Birkin của Hermes nữa. Nói đắt thì cũng không đắt lắm, nhưng mà còn phải mua kèm bao nhiêu là đồ, em cảm thấy không đáng, cho nên vẫn luôn...”
“Thích thì lấy hết. Một kiểu ít quá, em có thể mang toàn bộ hàng mới về nhà.” Anh hờ hững lên tiếng.
Mạnh Nhan An vui sướng đến mức chỉ hận không thể xoay vòng vòng trong phòng làm việc. Trực tiếp ôm lấy Tô Tân Thần, hôn chụt một cái rõ kêu lên mặt anh: “Thân yêu, em biết ngay là anh thương em nhất mà!”
Đáy mắt anh không nhìn ra được cảm xúc, giọng điệu vẫn bình tĩnh: “Tuần sau là sinh nhật em, những thứ này coi như là quà sinh nhật của em.”
Mạnh Nhan An hờn dỗi hừ nhẹ một tiếng: “Hứ, anh còn biết tuần sau là sinh nhật em cơ à? Vậy mà anh còn trốn lâu như vậy không gặp em? Phạt anh tuần sau không được về nhà gặp cô ta, chỉ được phép ở bên cạnh một mình em thôi!”
Tô Tân Thần lại không đáp lời, đôi mắt hẹp dài hơi nheo lại. Anh đột nhiên nhớ ra, hình như Lạc San chưa bao giờ đòi hỏi anh bất cứ thứ gì.
Trong phòng nghỉ, nhìn qua ô cửa sổ bên hông, có thể thấy được một chút cảnh tượng trong phòng làm việc. Cô giống như một kẻ không nhà để về, rình coi niềm vui của người khác. Lại còn là của chồng mình và người phụ nữ khác. Nước mắt vô thanh tuôn rơi, cô thầm thất vọng.
Đúng lúc này, một tin nhắn WeChat nhảy ra. Bạn thân kiêm đồng nghiệp Khương Đình gửi tin nhắn đến: [Cục cưng, tối nay có buổi tụ tập, cậu bận xong thì mau đến nhé!]
Ngay sau đó cô ấy gửi tới một bức ảnh chụp chung, là mấy đồng nghiệp từng làm việc cùng cô trước đây. Trên mặt mỗi người trong ảnh đều nở nụ cười nhiệt tình rạng rỡ, vô cùng vui vẻ.
Lạc San không kìm được nhếch môi, nhẹ nhàng gõ xuống một chữ: [Được.]
Đợi đến khi cô tới quán bar nơi tụ tập, tìm một vòng theo vị trí Khương Đình gửi, cô vẫn không tìm thấy người đâu. Đang phân vân không biết có nên đi hỏi thăm hay không, một giọng nói trầm thấp vang lên.
“Em đang tìm ai?”
Lạc San quay đầu lại, đập vào mắt là một đôi mắt sâu thẳm. Đối phương cao phải trên một mét chín, làn da màu lúa mì khỏe khoắn, ngũ quan lập thể sâu sắc, vô cùng anh tuấn. Chính là anh ruột của Khương Đình, Khương Cảnh Ngữ.
