Người Vợ Đoản Mệnh Của Nhân Vật Phản Diện - Chương 24: Xoa Bóp
Cập nhật lúc: 24/03/2026 14:09
Đại Mãn tuy không hỏi gì thêm, nhưng vừa nhìn thấy Tề Kiệt là cậu biết ngay vụ này có hy vọng! Ai mà chẳng biết thanh niên trí thức Tề có quan hệ rộng trên thành phố, đường đi nước bước của cậu ta hơn đứt mấy người trong đội sản xuất này.
Bốn người họ tranh thủ lúc trời còn tối mờ để bắt chạch và cá nheo. Nhờ Tề Kiệt có đồng hồ đeo tay nên canh giờ rất chuẩn, gần 6 giờ sáng cả nhóm mới kết thúc công việc, ai nấy đều mang chiến lợi phẩm về nhà.
Lâm Thư vừa làm xong bữa sáng thì Cố Quân cũng vừa về đến nơi. Anh đổ cả giỏ cá vào chậu, Lâm Thư nhìn đống cá tôm đầy gần nửa chậu mà thốt lên kinh ngạc: "Nhiều thế này cơ á?!"
Cố Quân giải thích: "Không phải mình anh bắt hết đâu, còn có phần của Tề Kiệt và một thanh niên trí thức nữa. Ở điểm thanh niên trí thức đông người, không tiện cất đồ nên họ gửi nhờ ở nhà mình."
Nghe anh nói, tâm trạng Lâm Thư bỗng trở nên phức tạp. Xem ra hiện giờ nam chính vẫn rất tin tưởng Cố Quân. Nếu không phải vì thiết lập đối đầu trong truyện và cái tai họa tù tội sau này, thì thực ra cứ đi theo một nam chính có nhiều tài nguyên như vậy cũng đủ để hưởng sái chút béo bở. Thế nhưng, đi kèm với tài nguyên không chỉ là cơ hội mà còn là hiểm họa khôn lường.
Cô vẫn chưa yên tâm nên truy vấn lần nữa: "Anh chắc chắn giấy tờ mua bán kia không có vấn đề gì chứ?"
Cố Quân nhìn cô với vẻ khó hiểu: "Em thấy Tề Kiệt không đáng tin à?" Trước đây cô vốn rất coi trọng Tề Kiệt cơ mà, đáng lẽ không nên có suy nghĩ đó mới phải.
Lâm Thư lắc đầu: "Không phải thế, nhưng ngay cả thanh niên trí thức Tề cũng có lúc bị người ta lừa, nên mình cứ phải cẩn thận, xác minh đi xác minh lại cho chắc."
Cố Quân thầm nghĩ quả đúng là như vậy, nhưng anh vẫn nghiêm túc cân nhắc rồi mới bảo: "Được rồi, sáng mai lúc đi bắt cá anh sẽ hỏi kỹ lại Tề Kiệt một lần nữa."
Lâm Thư "vâng" một tiếng rồi giục: "Thôi ăn sáng đã anh."
Bữa sáng hôm nay vẫn là bánh ngô. Càng gần đến ngày phát lương, Lâm Thư càng phải tiết kiệm. Buổi sáng cô chỉ cho ăn bánh ngô, không nấu cháo để dành gạo nấu bữa trưa. Bữa trưa là quan trọng nhất, phải ăn no thì buổi chiều mới có sức mà làm việc.
Ăn xong, hai người cùng đi ra chỗ gốc đa cổ thụ tập trung. Trên đường đi, Cố Quân bảo cô: "Sáng nay anh hỏi Đại Mãn rồi, cậu ấy bày cho anh mấy cách làm giảm chuột rút."
Lâm Thư tò mò: "Cách gì thế anh?"
Cố Quân đáp: "Buổi tối phải chườm nóng rồi massage chân." Anh ngập ngừng một lát rồi nói tiếp: "Trưa nay lúc nghỉ anh sẽ nhờ Đại Mãn dạy cách xoa bóp, tối về... anh làm cho em."
Lâm Thư nghe ra sự ngập ngừng trong giọng nói của anh, cô liền đáp ngay: "Vâng, cứ làm theo cách anh nói đi, miễn là hiệu quả là được."
Trong cái thời đại bảo thủ này, sự đụng chạm đó được coi là rất thân mật, nhưng với một người hiện đại như Lâm Thư thì cô chẳng thấy có gì phải ngại.
Thứ nhất là do quan niệm khác biệt, thứ hai là cơn đau tối qua quá kinh khủng, cô không muốn cứ dăm bữa nửa tháng lại bị một trận như thế, cực hình lắm.
Cô đồng ý dứt khoát đến mức Cố Quân còn tưởng cô nghe nhầm.
Anh phải lặp lại lần nữa: "Là giống như tối qua, anh bóp bắp chân cho em đấy, em không thấy phiền chứ?"
Lâm Thư lắc đầu lia lịa: "Phiền gì mà phiền? Tối qua em đau muốn c.h.ế.t đi được, cứ tưởng có ai dùng d.a.o cắt gân chân mình không bằng."
Cố Quân đã hiểu, cô vì sợ đau nên mới không để tâm mấy chuyện lễ nghi đó. Hai người vừa đi vừa chuyện trò, chẳng mấy chốc đã đến chỗ gốc đa.
Khi mọi người đã tập trung đông đủ, đại đội trưởng cầm loa thông báo: "Có đơn vị trên thành phố muốn thu mua cá nheo và cá chạch, bà con ai rảnh thì đi bắt thêm. Một con cá nheo đổi được một viên kẹo, hai con cá chạch đổi một viên kẹo. Lưu ý là cá bé quá thì không lấy nhé."
Nghe thấy dùng kẹo để đổi, đám đông bắt đầu bàn tán: "Thịt với đường cái nào giá trị hơn chúng tôi đều biết cả. Đổi bằng kẹo thế này thì đơn vị kia có keo kiệt quá không?"
Đại đội trưởng giải thích: "Số kẹo này là trích từ quỹ chung của đội ra trả trước. Lãnh đạo trên kia bảo sẽ dùng phiếu và nhu yếu phẩm để trao đổi với đội mình, số đó sẽ được thu vào kho công, đến cuối năm chia cho mọi người sau."
Trong đám đông có người xì xào: "Nói đi cũng phải nói lại, đồ đạc thì chưa thấy đâu. Với lại mấy con cá nhớt nháp này khó bắt bỏ xừ, còn phải đi làm công cho đội nữa chứ, nếu cứ mải mê bắt cá thì công điểm tính thế nào?"
Người lớn thì thấy không bõ công, nhưng lũ trẻ con đi làm cùng ba mẹ vốn chẳng được mấy công điểm thì lại rất hào hứng khi nghe thấy được đổi kẹo. Cá nheo, cá chạch thì lâu lâu vẫn được ăn, mà nhà lại chẳng sẵn dầu mỡ, nấu nướng vụng về nên toàn mùi bùn tanh, chẳng ngon lành gì.
So với cá mú, chúng thèm những viên kẹo ngọt ngào hơn nhiều. Cả năm trời, trẻ con nông thôn chắc chỉ đến Tết mới được nếm một hai viên kẹo, nên đối với chúng, kẹo là thứ vô cùng quý giá.
Đại Mãn nghe đại đội trưởng nói xong thì nhìn về phía Cố Quân. Cậu đã lờ mờ đoán ra vấn đề. Việc sáng nay anh Quân rủ cậu tđi bắt cá là đã xin phép đại đội trưởng, nghĩa là làm việc công khai, không phải buôn lậu, cùng lắm là anh em kiếm chút tiền chênh lệch thôi.
Mà chút tiền chênh lệch đó đối với một người chỉ biết cắm mặt vào kiếm công điểm như cậu thì cũng là một khoản khá khẩm rồi.
Cố Quân tình cờ chạm mắt với Đại Mãn. Thấy Đại Mãn nhìn mình với ánh mắt đầy vẻ cảm kích, anh chỉ lặng lẽ dời mắt đi, không muốn đáp lại cái vẻ nịnh nọt đó.
Sau một ngày bận rộn, khi mặt trời lặn cũng là lúc tan làm. Cố Quân và Đại Mãn rủ nhau ra bờ sông rửa sạch bùn đất trên tay chân. Cố Quân bảo Đại Mãn: "Lát nữa anh qua nhà chú, chú dạy lại cho anh lần nữa nhé."
Đại Mãn nhăn nhó: "Anh Quân ơi, thực ra em cũng chỉ bóp theo cảm giác thôi, miễn là vợ em thấy thoải mái là được mà."
Cố Quân im lặng vài giây rồi mới nói: "Anh muốn mượn chú để luyện tay nghề thôi, nhỡ đâu lúc bóp cho cô ấy anh lại không biết nặng nhẹ thì hỏng."
Đại Mãn đứng hình... Té ra vợ anh là báu vật cần nâng niu, còn em thì là cỏ rác để anh muốn giày vò thế nào cũng được à?
Thấy Đại Mãn có vẻ kháng cự, Cố Quân liền nhìn chằm chằm vào cậu ta, dùng tình anh em để ép buộc: "Chú còn coi anh là anh không? Có gì tốt anh cũng chỉ nghĩ đến chú đầu tiên, chú thấy anh có rủ ai khác trong đội đi bắt cá cùng không?"
Đại Mãn cứng họng, thế này thì còn từ chối sao được nữa.
Khi Cố Quân từ nhà Đại Mãn về đến nhà thì trời đã sập tối. Lâm Thư đã nấu cơm tối xong từ lâu, đợi hơn nửa tiếng mới thấy anh về, liền hỏi: "Anh chưa cấy xong mạ hay sao mà phải làm thêm giờ thế?"
Cố Quân thành thật đáp: "Anh qua nhà Đại Mãn, mượn cậu ấy luyện tay nghề tí."
Lâm Thư chưa kịp phản ứng: "Luyện cái gì cơ?"
Cố Quân liếc nhìn xuống chân cô, lúc này cô mới hiểu ra vấn đề.
Cô không nhịn được cười: "Anh có thể hỏi thẳng em mà, anh quên là trước đây anh đau vai mỏi cổ toàn là em bóp cho à?"
Cố Quân đúng là đã quên khuấy mất, anh chỉ mải nhớ chuyện Đại Mãn kể về vợ cậu ta thôi. "Thế tối nay nếu anh bóp chưa chuẩn thì em dạy lại anh."
Lâm Thư cười đáp: "Được thôi."
Đến đêm, tầm 8 giờ, Cố Quân dùng vải bọc mấy viên đá cuội đã nung nóng rồi mang vào phòng, đặt lên ghế. Lâm Thư ngồi trên mép giường, gác bắp chân lên bọc đá, nếu thấy nóng quá cô lại nhấc chân lên một chút.
Chườm nóng được khoảng sáu bảy phút, khi đá đã nguội bớt, Cố Quân lại xuống bếp thay lượt đá khác. Cô chườm tổng cộng hai lần, sau đó mới giẫm lên đá để chườm gan bàn chân.
Chườm xong, dù mồ hôi vã ra như tắm nhưng Lâm Thư thấy hai chân nhẹ nhõm hẳn đi, không còn cảm giác căng cứng như trước. Cố Quân mang đá đi ngâm nước, một lúc sau mới quay lại phòng cô, ngồi xuống phía trước. Lâm Thư khẽ nói: "Làm phiền anh nhé," rồi đặt chân lên đùi anh.
Chân vừa chạm vào, sống lưng Cố Quân bỗng thẳng tắp như cán chổi. Lâm Thư thầm cười: "Cũng ngây thơ gớm."
Cố Quân đặt tay lên bắp chân cô, giọng nói cũng căng thẳng thấy rõ: "Nếu đau thì em bảo nhé."
"Em biết rồi."
Cố Quân bắt đầu nắn bóp bắp chân cô một cách chậm rãi. Mặt anh không chút biểu cảm, lông mày nhíu c.h.ặ.t, trông cứ như đang đối mặt với kẻ thù trên chiến trường vậy.
Rõ ràng chỉ là bóp chân thôi, nhưng cái vẻ nghiêm túc thái quá của anh khiến Lâm Thư có cảm giác như anh đang làm một đại sự gì đó ghê gớm lắm.
Anh khống chế lực đạo rất tốt, xoa bóp qua lớp vải quần. Có lẽ vì đang dồn hết tâm trí vào việc điều khiển đôi tay nên anh chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi lung tung.
Thấy anh quá căng thẳng, Lâm Thư bảo: "Anh không cần phải gồng thế đâu, thả lỏng ra chút cũng được mà." Cô là người được phục vụ mà còn phải quay sang khuyên người phục vụ thả lỏng.
"Đừng nói chuyện nữa." Cố Quân không ngẩng đầu lên, dồn toàn bộ sự tập trung vào đôi bàn chân.
Lâm Thư tịt ngòi: "Thôi được rồi, tại em làm phiền anh."
Cố Quân bóp rất đúng chỗ, Lâm Thư vẫn thấy hơi đau nhưng cô chịu được. So với cái đau tối qua thì chút đau này chẳng thấm vào đâu.
Thời gian trôi đi, anh bóp từ bắp chân xuống đến bàn chân, cảm giác vừa đau vừa sướng khiến cô bắt đầu thấy buồn ngủ.
Lâm Thư ngáp một cái, kéo gối lại gần: "Ngồi mỏi quá, em nằm một lát nhé."
Cố Quân "ừ" một tiếng. Anh đã bắt đầu quen tay, biết dùng lực bao nhiêu là vừa đủ, chắc là ngày mai sẽ thạo thôi. Cảm thấy đã ổn, anh dừng tay hỏi cô: "Em thấy thế nào rồi?"
Không thấy tiếng đáp lại, Cố Quân ngẩng đầu nhìn thì thấy cô đã nhắm mắt ngủ thiếp đi từ lúc nào. Anh không nỡ đ.á.n.h thức cô, chỉ nhẹ nhàng đặt chân cô lên giường rồi kéo chăn đắp ngang bụng.
Ánh mắt anh dừng lại trên cái bụng cao ngất của cô, nhìn một hồi lâu. Thật khó tin là bên trong đó đang có một sinh linh bé bỏng đang lớn dần.
Khóe môi Cố Quân khẽ cong lên, anh định tắt đèn đi về phòng thì thấy Lâm Thư bất thình lình hất tung cái chăn sang một bên. Cố Quân im lặng một lúc rồi lại kiên nhẫn kéo chăn đắp lại cho cô.
Lâm Thư tuy đang ngủ say nhưng vẫn thấy nóng phát điên. Trời thì nóng, đã không có điều hòa quạt máy thì thôi, lại cứ có người liên tục đắp chăn cho mình, cô bực mình lắm mà không sao tỉnh dậy nổi.
Cô lại hất chăn ra lần nữa, chân mày nhíu lại, lầm bầm: "Nóng quá..." Mãi đến khi không thấy ai đắp chăn cho nữa, lại có từng đợt gió mát rượi thổi vào, cô mới dần giãn cơ mặt ra.
Cố Quân đứng quạt cho cô thêm mười phút nữa mới thở phào, đặt quạt xuống rồi đi về phòng mình. Anh nhẹ tay khép cửa phòng cô lại, vừa đi vừa xoay xoay hai bả vai đang mỏi nhừ.
Có lẽ do lúc nãy gồng mình bóp chân cho cô quá nên giờ mới bị thế này. Anh tự nhủ tối mai phải thả lỏng hơn mới được, không thì mai đi làm mệt lắm.
--
Đêm đó, nhờ được Cố Quân chườm nóng và xoa bóp mà Lâm Thư ngủ một mạch đến tận 5 rưỡi sáng. Cả đêm cô ngủ rất ngon, không bị chuột rút mà cũng chẳng phải dậy đi vệ sinh đêm lần nào. Đúng là hai cách này có hiệu quả thật.
Tỉnh dậy, Lâm Thư nằm nán lại trên giường một lát mới dậy. Bước ra khỏi phòng, cô thấy cửa phòng đối diện đang mở toang. Nhìn vào trong thì thấy giường chiếu đã trống trơn. Ngoài sân cũng im ắng, thùng nước và d.a.o bổ củi vẫn còn đó nhưng cái giỏ treo trên tường đã biến mất, cô thừa biết Cố Quân đã đi đâu rồi.
Mãi đến 6 giờ, Cố Quân mới từ ngoài đồng về, mang theo một giỏ cá tôm cũng xấp xỉ hôm qua. Cộng dồn cả hai ngày chắc cũng phải được mười cân. Lâm Thư lại gần xem thì thấy lẫn trong đám cá có mấy con lươn.
Lươn nhìn còn giống rắn hơn cả chạch, cô thấy da đầu tê rần, vội vàng lùi lại mấy bước, không dám nhìn thêm lần nào nữa.
Cố Quân rửa tay rồi bảo: "Để tối anh về làm lươn cho, món này để anh nấu." Anh thầm nghĩ, chạch cô còn sợ thì lươn chắc chắn cô không dám động vào rồi.
Lâm Thư đứng từ xa nói vọng lại: "Anh muốn làm gì thì làm, nấu cháo hay nấu canh cũng được, nhưng đừng để em thấy miếng thịt nào là được."
Trước đây cô sẽ dứt khoát không ăn, nhưng giờ đang lúc cần bổ sung canxi và chất dinh dưỡng, cô chỉ còn cách nhắm mắt đưa chân. Cứ ăn thôi, miễn là không nhìn thấy hình dạng của nó là cô nuốt trôi hết.
Cố Quân dặn: "Thế chiều em cứ cắm cơm trước đi, anh về sẽ làm thức ăn."
Lâm Thư gật đầu, nhưng rồi cô cũng tò mò hỏi: "Sao dạo này tay nghề nấu nướng của anh tiến bộ thần tốc thế? Đều là do chồng chị Xuân Phân dạy à?"
