Người Vợ Đoản Mệnh Của Nhân Vật Phản Diện - Chương 97: Đến Dương Thành

Cập nhật lúc: 26/03/2026 09:05

Sáng sớm thứ Ba, Cố Quân quay về Quảng Khang.

Đến thứ Tư đi làm, anh tìm gặp Tổ trưởng Dương để xin nghỉ việc, thưa chuyện muốn chuyển tới Dương Thành. Nghe tin này, Tổ trưởng Dương chỉ thoáng kinh ngạc một chút rồi nhanh ch.óng lấy lại vẻ bình tĩnh.

“Lúc trước tôi đã nghĩ tới khả năng này rồi, chỉ là không ngờ lại nhanh đến thế.”

Ở nhà máy, Cố Quân nổi tiếng là người yêu chiều vợ. Suốt hai năm làm việc ở đây, hồi vợ còn ở đội sản xuất, dù cách xa một giờ đi đường anh vẫn chẳng quản ngại mệt nhọc mà về nhà mỗi ngày.

Còn bây giờ, để gia đình được đoàn tụ, anh sẵn sàng bỏ ra hai phần ba lương chỉ để trả tiền xe đi lại mỗi tháng. Mọi người đều đoán sớm muộn gì anh cũng tìm cách đi Dương Thành, chỉ là không ngờ vợ đi học đại học chưa đầy nửa năm, anh đã quyết định đi ngay.

“Công việc bên Dương Thành thu xếp ổn thỏa rồi chứ?” Tổ trưởng Dương hỏi.

Cố Quân gật đầu, không nói gì thêm.

Tổ trưởng Dương trầm ngâm một lát rồi bảo: “Vậy còn suất làm việc này, cậu định tìm người thế chỗ hay tính sao? Nói trước nhé, đầu bếp nhà bếp là phải có tay nghề thực thụ mới được.”

Cố Quân hoàn toàn có thể thôi việc để nhà máy tự tìm người. Nhưng vì anh chưa từng vi phạm kỷ luật, nên khi rút khỏi biên chế chính thức, anh có quyền ưu tiên đề cử người thay thế. Thông thường, vị trí này sẽ được nhượng lại cho người do người cũ tiến cử. Nói trắng ra, đây là dịp để người ta bỏ tiền hoặc hiện vật ra đổi lấy một công việc ổn định, chuyện này ai cũng hiểu nhưng không ai nói toạc ra.

Trước khi về, Cố Quân đã bàn bạc kỹ với vợ nên anh thẳng thắn luôn: “Chỗ tôi cũng không có ai quen biết phù hợp. Nếu Tổ trưởng có người nào tin cậy thì cứ giới thiệu ạ.”

Tổ trưởng Dương nhướng mày: “Nếu nói người muốn làm thì nhiều vô kể.”

Hồi Cố Quân còn là nhân viên thời vụ, vị trí này đã là niềm mơ ước của bao người, chỉ là phải có lãnh đạo nhà máy đề cử mới xong.

“Cậu có yêu cầu gì không, ví dụ như muốn trao đổi vật chất thế nào?”

Cố Quân đáp: “Vợ chồng tôi bàn rồi, chỉ cần 150 tệ, 50 cân phiếu gạo và 2 cân phiếu thịt thôi ạ.”

Hai vợ chồng anh tất nhiên không thể cho không, nhưng cũng thống nhất không được "hét giá" trên trời, chỉ lấy một chút gọi là có chút vốn dắt lưng.

150 tệ cùng lắm là nửa năm tiền lương, 50 cân gạo chưa đủ cho một người ăn hai tháng, những thứ này đều rất dễ thu xếp. Còn 2 cân phiếu thịt thì dù một nhà không có đủ, đi gom góp chỗ này chỗ kia cũng xong. Với cái giá rẻ như cho này, chắc chắn suất làm việc của anh sẽ có người tiếp quản ngay lập tức.

Tổ trưởng Dương ngẩn người: “Chỉ cần 150 tệ, 50 cân phiếu gạo với 2 cân phiếu thịt thôi sao?”

Không trách ông kinh ngạc, vì một suất công nhân chính thức thế này, có khi bảy tám trăm tệ người ta vẫn tranh nhau làm.

Cố Quân gật đầu xác nhận. Chủ yếu là vì Lâm Thư dặn anh rằng công việc này anh làm chưa bao lâu, lại sắp chuyển sang thành phố khác. Gia đình Tề Kiệt đã giúp anh tìm việc, nếu anh tham lam mà bị sờ gáy thì rất dễ liên lụy đến họ.

Tổ trưởng Dương cân nhắc rồi bảo: “Được, để tôi hỏi giúp cậu. Thế bao giờ cậu đi Dương Thành?”

“Vâng, trong vòng nửa tháng tới.”

...

Việc bàn giao công việc của Cố Quân diễn ra vô cùng thuận lợi, chỉ một tuần là xong hết thủ tục. Anh dọn dẹp đồ đạc, đóng gói chăn nệm, quần áo và một số đồ dùng sinh hoạt để gửi bưu điện tới Dương Thành. Số nội thất còn lại, anh nhờ ông Lý đạp xe ba gác chở về đội sản xuất.

Thấy Cố Quân đạp xe dẫn đường cho chiếc xe thồ đầy đồ đạc về làng, bà con trong đội đều hết sức ngạc nhiên.

Đại Mãn nghe tin liền quẳng luôn công việc đang làm, chạy vội về tìm anh.

Đến nhà Cố Quân, thấy anh đang bê đồ vào sân, Đại Mãn liền xắn tay vào phụ một tay khiêng tủ.

Anh hỏi: “Có chuyện gì thế này, không ở trên phố nữa à?”

Cố Quân cười đáp: “Tối nay sang nhà anh ăn cơm, anh sẽ kể chi tiết cho chú nghe.”

“Được, quyết định thế nhé.” Đại Mãn gật đầu rồi quay lại làm nốt việc.

Khi hoàng hôn buông xuống, dòng người tan làm lững thững trở về trong ánh chiều tà. Đại Mãn về nhà rửa tay xong liền dắt theo cu Hổ, nói với vợ: “Anh đưa cu Hổ sang nhà anh Quân ăn cơm, mẹ con em cứ ăn trước đi.”

Xuân Phân dặn với theo: “Anh nhớ hỏi kỹ xem thế nào nhé, sao đang đi làm mà lại dọn sạch đồ đạc về thế kia. Cả chiều nay mọi người cứ đồn là anh ấy mất việc, nhưng em thấy anh Quân làm việc chắc chắn, tính tình lại kiên định, chắc không phải thế đâu.”

Đại Mãn đồng tình: “Anh cũng nghĩ vậy, lúc chiều gặp thấy sắc mặt anh ấy vẫn bình thường, không có vẻ gì là buồn bã cả.”

Dặn dò vợ vài câu, Đại Mãn dắt con sang nhà Cố Quân. Đến nơi mới thấy Đại đội trưởng và ông bảy cũng đã có mặt. Cố Quân đã chuẩn bị sẵn rượu thịt, vui vẻ mời mọi người ngồi vào bàn.

Đại đội trưởng sốt ruột: “Có chuyện gì thì nói đi chứ, cứ lấp lửng mãi.”

Đại Mãn và ông bảy cũng tò mò không kém.

Cố Quân cười bảo: “Cháu không làm việc ở thành phố nữa.”

Đại Mãn giật mình: “Sao thế, mất việc à? Bị ai cướp chỗ à?”

Cố Quân dở khóc dở cười: “Mọi người nghe cháu nói hết đã. Cháu không làm ở Quảng Khang nữa mà chuyển sang Dương Thành làm việc.”

Cả hội ngẩn người ra một lúc. Cố Quân giải thích thật lòng: “Vì kỳ thi đại học đã khôi phục, để sau này sắp xếp việc làm cho sinh viên tốt hơn, nhà nước bắt đầu xây dựng thêm các xí nghiệp vừa và nhỏ, nên cũng có thêm chỉ tiêu tuyển dụng.”

Đại Mãn thở phào: “Làm em cứ tưởng anh mất việc, lo hão cả buổi chiều.”

Đại đội trưởng gật gù: “Đi Dương Thành cũng tốt, dù sao vợ cháu cũng ở bên đó. Làm việc ở đâu mà chẳng là cống hiến, nhưng nhớ là phải thường xuyên về thăm đội sản xuất đấy nhé.”

Cố Quân đáp: “Chắc chắn rồi ạ. Lâm Thư và cháu, rồi cả con bé Bồng Bồng nữa, cứ nghỉ hè hay lễ Tết là sẽ về thăm làng.”

Đại đội trưởng cảm thán: “Mọi người đều hướng tới cuộc sống tốt đẹp hơn, thế là tốt rồi.”

Cố Quân nói thêm: “Cháu tuy không hiểu rõ thời thế, nhưng nghe Tề Kiệt bảo quốc gia đã khôi phục thi đại học, nhiều chính sách sai lầm trước đây sẽ được sửa đổi.”

“Sai lầm gì cơ?” Đại Mãn thắc mắc.

“Chuyện này thì khó nói hết, đại loại là mọi thứ sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.”

Ông Bảy nhấp một ngụm rượu nhạt, khà một tiếng: “Mặc kệ chính sách gì, miễn sao dân đen chúng ta được ăn no mặc ấm là mừng rồi.”

“Đúng là như thế ạ.” Đại Mãn tán thành.

Đại đội trưởng hỏi: “Thế bao giờ cháu đi Dương Thành?”

“Cháu ở lại đội vài ngày nữa rồi mới đi ạ.”

Đại Mãn trêu: “Em cứ tưởng anh phải sốt sắng đi gặp vợ ngay chứ.”

Cố Quân cười thật thà: “Tuần trước anh vừa mới sang đó xong, nên cũng không gấp lắm.”

“Chà, hèn gì!” Đại Mãn cười lớn.

Cu Hổ sắp lên năm tuổi nhìn Cố Quân hỏi: “Bác ơi, bao giờ cháu mới được gặp thím với em Bồng Bồng?”

Hồi bé bọn trẻ hay gọi nhầm là cô, giờ lớn hơn mới sửa miệng gọi đúng theo vai vế.

“Hơn một tháng nữa là gặp được rồi.” Cố Quân đáp.

“Hơn một tháng là bao lâu ạ?”

Đại Mãn nhét miếng thịt vào mồm con: “Lo ăn đi, bao giờ họ về là thấy ngay. Cái thằng bé này, suốt ngày cứ thím thím không ngừng, không lấp mồm nó lại là nó hỏi cả đêm đấy.”

Cố Quân cũng góp chuyện: “Bồng Bồng nhà anh cũng thế, nói chưa sõi mà cái gì cũng hỏi tại sao.”

Trẻ con nói nhiều thật, nhưng thường chỉ có người chăm sóc gần gũi mới hiểu được chúng đang nói gì.

Mấy người họ hàn huyên từ lúc mặt trời lặn cho đến khi trăng lên cao mới giải tán.

Trước lúc về, Cố Quân kéo Đại Mãn lại, nói nhỏ: “Mai có muốn lên núi với anh không?”

Mắt Đại Mãn sáng rực lên: “Có chứ, có chứ!”

Đợi Đại đội trưởng dìu ông bảy đi xa, Đại Mãn mới thủ thỉ: “Từ ngày chị dâu đi học đại học, em đi săn một mình toàn hụt, mấy tháng rồi không được miếng thịt thỏ thịt gà rừng nào, thèm c.h.ế.t đi được.”

“Sáng mai đi sớm nhé, nhớ chưa?”

“Nhớ rồi!”

Tiễn Đại Mãn xong, Cố Quân mới khép cổng lại. Anh định săn mấy con gà rừng, thỏ rừng về hun khói, để dành mang sang Dương Thành. Một phần để nhà ăn, phần còn lại sẽ mang quà quê sang biếu nhà họ Tề làm lễ cảm tạ.

Ở thành phố không thiếu gì, chỉ có những thứ đặc sản núi rừng này là quý, tuy giá trị không quá lớn nhưng lại rất được lòng người.

Thứ Bảy, Cố Quân lên đường tới Dương Thành.

Anh không báo trước với Lâm Thư để tạo bất ngờ. Thế nên khi Lâm Thư tan học về nhà, thấy chiếc xe đạp quen thuộc dựng trong sân, cô đoán ra ngay, vội vàng đẩy cửa phòng vào.

Cố Quân vừa từ trên giường bước xuống, Lâm Thư đã chạy tới nhảy tót lên người anh, gương mặt không giấu nổi sự vui mừng khôn xiết.

Cô hôn anh mấy cái rồi cười hỏi: “Việc ở Quảng Khang giải quyết xong hết rồi hả anh?”

Cố Quân mỉm cười gật đầu: “Xong hết rồi em. Nói chuyện với Tổ trưởng Dương vài ngày là có người đến thế chỗ ngay.”

Những suất làm việc chính thức thế này luôn là món hời, dù phải trả tiền người ta vẫn tranh nhau sứt đầu mẻ trán.

“Từ giờ trở đi, anh có thể ở Dương Thành chăm sóc em và con rồi.”

“Em vui lắm!” Lâm Thư nâng mặt anh lên hôn thêm mấy cái nữa.

Cố Quân suýt nữa thì đờ người ra vì sự nhiệt tình của vợ, khóe môi không tự chủ được mà cong lên. Anh luôn thấy vợ mình giống như một viên kẹo ngọt ngào, lúc nào cũng dạt dào tình cảm khiến lòng anh thấy ấm áp lạ thường.

“Sao anh mang được cả xe đạp sang đây thế?” Cô tò mò hỏi.

“Anh đem lên tàu hỏa thôi, đợt này không phải lễ Tết nên tàu cũng vắng, mang theo không khó lắm.”

Lâm Thư tuột xuống khỏi người anh, hỏi tiếp: “Thế tiền và phiếu mượn suất làm việc đâu anh?”

Cố Quân đưa sổ tiết kiệm và xấp phiếu cho vợ.

Lâm Thư kiểm tra con số rồi bảo: “Tuy số tiền nhượng lại hơi ít một chút, nhưng làm thế này cho an tâm.”

Ngoài việc sợ liên lụy đến nhà họ Tề, cô còn biết rõ sắp tới sẽ có đợt cải cách và làn sóng mất việc làm, nếu lấy nhiều tiền của người ta quá thì lương tâm cô không yên.

Cô nhìn xấp phiếu thịt và phiếu gạo rồi sắp xếp: “Phiếu thịt mình cứ để dành dùng dần, nếu ăn không hết thì mang đi đổi thứ khác. Còn phiếu gạo thì đổi hết ra lương thực đi, từ giờ bà nội với Bồng Bồng không cần đợi em mang cơm ở căn tin về nữa.”

Tuy ở căn tin có thể mua thêm cơm nhưng vẫn mất phiếu gạo, chi bằng tự nấu ở nhà, có khi còn được nhiều hơn mà lại không tốn thêm than vì đằng nào cũng dùng chung bếp với bà Tào.

Cố Quân nói: “Thực ra công việc xong từ tuần trước rồi, nhưng anh nán lại đội sản xuất mấy ngày để cùng Đại Mãn lên núi săn ít thỏ với gà rừng về hun khói mang sang đây.”

“Được bao nhiêu hả anh?” Mắt Lâm Thư sáng lên.

“Anh biếu ông bảy với Tổ trưởng Dương một ít, còn mang sang đây hai con thỏ, hai con gà rừng với hơn chục quả trứng gà rừng để tẩm bổ cho bà với con. Nhà mình giữ lại một đôi gà thỏ, còn lại mang biếu nhà họ Tề. Anh còn đổi thêm ít trứng gà, măng khô với nấm rừng nữa.”

“Hay quá, cứ làm theo ý anh đi.”

Lâm Thư nhìn quanh phòng một lượt, thấy chiếc sọt sau cánh cửa. Cô cúi xuống xem, măng khô và nấm rừng được đựng trong túi lưới lớn, mỗi loại chắc cũng phải hai ba cân. Những thứ đồ khô này trông thì ít nhưng mỗi lần nấu chỉ cần một nắm là đủ cả nhà ăn.

“Thịt gà với thỏ hun khói anh treo ở phòng bà nội rồi.” Cố Quân nói thêm.

Lâm Thư gật đầu nhẩm tính: “Chỗ này chắc đủ cho nhà mình ăn đến tận kỳ nghỉ hè của em mất.”

Cảm giác giàu có đột ngột này khiến cô vui không tả xiết.

Lâm Thư nghĩ ngợi rồi bảo: “Tối nay nấu cơm anh làm nhiều hơn một chút nhé, mời cả bác Tào ăn cùng nữa. Bình thường con cái bác gửi đồ ngon gì về bác cũng chia cho Bồng Bồng, con bé nhà mình ăn ké của bác ấy không ít đồ tốt đâu.”

“Được, để tối nay anh trổ tài.”

Bữa tối hôm đó, Cố Quân làm canh trứng và măng khô hầm gà rừng. Mùi thơm nồng nàn lan tỏa khắp sân. Nấu xong, anh gọi bà Tào sang ăn cùng. Bà Tào ngại ngùng không chịu sang, mãi đến khi bé Bồng Bồng vừa khóc vừa kéo tay bà mới chịu nể mặt.

Ngồi vào bàn ăn, bà Tào cười nói: “Từ khi gia đình cháu chuyển đến, cái sân này nhộn nhịp hẳn lên.”

Lâm Thư gắp thịt cho bà, cười đáp: “Bác đừng chê nhà cháu ồn ào là được ạ.”

“Bác chỉ mong được náo nhiệt thế này thôi, sao mà chê được.”

Nói rồi bà nhấp một miếng thịt, hương vị thơm ngon khiến bà ngất ngây, không ngớt lời khen ngợi: “Tay nghề của cháu Cố đúng là tuyệt vời, ngon không chỗ nào chê được!”

Bà nội cũng khuyên: “Ngon thì bà cứ ăn nhiều vào nhé.”

Một lúc sau, bà Tào hỏi Cố Quân: “Thế bao giờ cháu bắt đầu đi làm?”

“Dạ, thứ Hai cháu ra báo danh ạ.” Cố Quân đáp. Nghỉ ngơi mấy ngày thế này là đủ rồi, anh cũng không quen ngồi không.

Sau bữa cơm no nê, trời đã sập tối. Mọi người ngồi dưới gốc cây tán gẫu một lúc thì bé Bồng Bồng buồn ngủ, ngủ gục luôn trong lòng ba. Cố Quân bế con vào phòng bà nội rồi đi tắm rửa.

Khi anh quay lại phòng, vợ anh đã diện bộ đồ ngủ mát mẻ chờ sẵn. Nhưng khi chuẩn bị lâm trận, hai người mới phát hiện hộp sắt đựng đồ bảo hộ đã trống trơn.

Cả hai đều im lặng. Số đồ đó là mang từ Quảng Khang sang, mà cả tháng nay họ mới gần gũi một lần nên chẳng ai để ý là đã hết. Lâm Thư vốn ưa sạch sẽ, trong khi thời đó nhiều người còn giặt đi dùng lại thì cô nhất quyết chỉ dùng một lần.

Sau một hồi im lặng, Lâm Thư nhìn Cố Quân rồi giơ tay lên: “Hay là... dùng tay?”

Mặt Cố Quân lập tức đỏ bừng, lan tận ra cả mang tai.

Anh lặng lẽ nắm lấy tay cô.

Lâm Thư lườm anh một cái, thầm nghĩ đúng là đồ giả vờ đứng đắn.

...

Lâm Thư rửa tay xong, lau khô rồi leo lên giường nằm gọn trong lòng chồng. Cố Quân nhìn đăm đăm vào ánh đèn vàng vọt, siết c.h.ặ.t vòng tay ôm vợ, giọng hơi khàn: “Mai mình sang nhà họ Tề nhé.”

Lâm Thư ngáp một cái: “Em nghe anh, nhưng trước khi sang đó, em nghĩ anh nên ghé qua bệnh viện một chuyến.”

“Ừm.” Cố Quân đáp khẽ.

Sáng sớm hôm sau, Cố Quân đã có mặt ở bệnh viện. Khi trở về, túi quần anh hơi phồng lên.

Thấy anh dắt xe vào sân, bà nội hỏi: “Sáng sớm cháu đi đâu đấy?”

Cố Quân hơi chột dạ, đáp đại: “Cháu đi dạo quanh Dương Thành cho quen đường xá ạ.”

Bé Bồng Bồng đang húp cháo ngẩng lên, bĩu môi: “Ba đi chơi không cho Bồng Bồng đi cùng.”

“Lần sau ba đưa con đi nhé.”

Cất xe xong, anh không vội ăn sáng mà lẻn vào phòng, nhét mấy món đồ mới mua vào hộp sắt. Lâm Thư vẫn đang ngủ nướng, hé mắt nhìn thấy hành động của chồng liền lầm bầm: “Anh đúng là sốt sắng thật đấy, sáng sớm đã đi mua về rồi.”

Cố Quân ho khẽ mấy tiếng, không đáp lời. Từ lúc vợ ôn thi đến khi vào đại học, nửa năm nay số lần hai người gần gũi chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Anh đang tuổi thanh niên sức dài vai rộng, giờ được nằm cạnh vợ mỗi ngày, sao mà nhịn cho nổi?

Thấy anh định cất hộp sắt vào ngăn kéo, Lâm Thư nhắc nhở: “Anh cất cho kỹ vào, đừng để con gái mình lấy ra thổi làm bong bóng, lúc đó thì hai đứa mình chỉ có nước độn thổ.”

Cố Quân sững người: “Chắc không đến mức đấy chứ?”

“Sao lại không? Trong ngõ mình có nhà kia kìa, hai đứa con trai lấy đồ của ba mẹ thổi thành bóng bay chạy khắp ngõ, giờ cả nhà họ thành trò cười cho cả xóm. Bình thường thấy mọi người tụ tập là họ chẳng dám lại gần vì sợ bị trêu.”

Nghe vậy, Cố Quân lẳng lặng lấy hộp sắt ra khỏi ngăn kéo, đặt lên tận đỉnh tủ. Với chiều cao này, chắc phải 4-5 năm nữa con bé mới có thể với tới, kể cả có đứng lên ghế.

Cất đồ xong, anh hỏi: “Thế hai đứa con trai nhà đó có bị trận đòn nào không?”

“Chứ còn gì nữa, nghịch như quỷ sứ thế không ăn đòn mới lạ.”

Nói rồi Lâm Thư cảm thán: “Cũng may nhà mình là một cô con gái dịu dàng, ngoan ngoãn.”

Cố Quân nhớ lại mấy nhà có con trai ở đội sản xuất, không trèo cây lấy trứng chim thì cũng lội sông bắt cá, ngày nào cũng bị đuổi đ.á.n.h mà vẫn lì lợm không chừa. Đã thế lúc nào người ngợm cũng bẩn thỉu. Nếu anh mà có đứa con như thế chắc cũng đau đầu c.h.ế.t mất. Chẳng bù cho con gái anh, vừa ngoan vừa sạch sẽ lại biết thương bố mẹ, đúng là mát lòng mát dạ.

Cất đồ xong xuôi, Cố Quân nhắc: “10 giờ mình phải sang nhà họ Tề rồi, em vẫn chưa định dậy à?”

Lâm Thư đang định nhắm mắt lại, hỏi: “Mấy giờ rồi anh?”

Cố Quân nhìn đồng hồ: “Gần 9 rưỡi rồi. Đêm qua anh có làm gì em đâu mà sao em mệt thế?”

Lâm Thư ngồi dậy, đờ người ra một lát mới vươn vai: “Còn tháng rưỡi nữa là thi cuối kỳ rồi, cả khoa em ai cũng học ngày học đêm. Trong cái không khí ấy, em không thể không học theo được.”

Nền tảng của Lâm Thư vốn tốt hơn nhiều người, nhất là môn tiếng Anh cô có thể chấp cả khoa, nhưng vì bị cuốn vào phong trào học tập nên cô cũng không dám lơ là. Sáng nào cũng 5 giờ dậy, 9 giờ tối tắt đèn nhưng mọi người vẫn thắp nến học tiếp đến tận 11 giờ đêm, không mệt mới là lạ.

Chỉ những khi về nhà ở thế này cô mới dám thả lỏng một chút.

Cố Quân nhíu mày khuyên: “Học thì học nhưng đừng để kiệt sức, giữ gìn sức khỏe vẫn là quan trọng nhất.”

“Em biết mà, thế nên cuối tuần em mới phải về đây xả hơi đây.”

Cô cũng chẳng biết các bạn khác có trụ vững không. Phòng ký túc xá của cô có Lưu Phương là "con mọt sách" chính hiệu, nhờ sự dẫn dắt của Lưu Phương mà mấy cô gái khác cũng chẳng ai dám lười biếng. Lâm Thư sở dĩ thong thả hơn là vì trình độ tiếng Anh của cô đã vượt xa chương trình học rồi.

Tán gẫu một lát, Lâm Thư cũng dậy vệ sinh cá nhân.

Ăn sáng xong, cô xếp đồ vào giỏ, phủ lên trên một lớp rau xanh rồi cả nhà cùng sang nhà họ Tề. Vì bố mẹ Tề Kiệt làm cán bộ nên phải giữ kẽ, họ chỉ dám biếu những món đồ quê dân dã, không quá giá trị. Họ cũng chẳng có đồ quý giá để tặng, mà tặng đồ đắt tiền quá chỉ làm người ta khó xử, thậm chí là làm rạn nứt mối quan hệ.

Cả nhà bắt xe buýt đến nhà họ Tề. Chỉ có ba mẹ Tề ở nhà, còn Tề Kiệt đã đưa bạn gái đi xem phim, hẹn trưa mới về ăn cơm. Lâm Thư xách giỏ vào bếp cùng mẹ Tề.

Vừa nhìn thấy đồ trong giỏ, bà đã xua tay: “Các cháu khách khí quá, chỗ nấm rừng lần trước vẫn còn chưa ăn hết đây này.”

Lâm Thư cười: “Đồ khô để lâu không hỏng đâu bác, bác cứ giữ lại dùng dần hoặc đem biếu cũng được. Bác mà không nhận là vợ chồng cháu không yên tâm đâu.”

Nhìn mấy con thỏ, gà rừng hun khói, mẹ Tề cũng khó xử.

Lâm Thư gợi ý: “Hay trưa nay bác nấu luôn đi, để cả nhà cùng thưởng thức. Vừa hay bạn gái Tề Kiệt sắp sang chơi, mình làm bữa cơm thịnh soạn một chút.”

Mẹ Tề không dám tự quyết: “Để bác hỏi ý kiến ba Tề Kiệt đã nhé.”

Bà vào phòng nói chuyện với chồng.

Ba Tề bảo: “Toàn là đồ quê dân dã thôi, không phải quà cáp gì to tát, cứ nhận cho các cháu vui lòng. Tí nữa con trai về, bà bảo nó ra cửa hàng bách hóa mua ít đồ để lúc nhà Cố Quân về thì tặng lại cho họ.”

Có lời của chồng, mẹ Tề mới yên tâm nhận quà.

Đến trưa, Tề Kiệt cùng bạn gái về đến cổng đã ngửi thấy mùi thơm quen thuộc.

Anh cười bảo: “Chắc chắn là anh Quân đến rồi!”

Bạn gái anh là Thiến Quân phì cười: “Anh mới ngửi mùi mà đã biết ai đến rồi cơ à?”

Tề Kiệt đắc ý: “Hồi ở đội sản xuất anh toàn sang ăn chực nhà anh ấy mà, không sai được đâu. Hay mình cá cược đi, nếu đúng là anh Quân thì tuần sau em lại đi xem phim với anh nhé?”

Thấy anh chàng tự tin như vậy, Thiến Quân mỉm cười: “Anh mà không chắc chắn thì đã chẳng dám cá, em không mắc bẫy đâu.”

Tề Kiệt tặc lưỡi tiếc rẻ.

Vào đến sân, tuy chưa thấy Cố Quân nhưng đã thấy bé Bồng Bồng. Bồng Bồng ở đây thì chắc chắn bố con bé cũng ở đây rồi.

Tề Kiệt ngồi xuống, dang tay gọi: “Bồng Bồng ơi, ra anh bế nào!”

Con bé thấy người quen liền lạch bạch chạy tới, nhưng lại chạy vụt qua anh mà nhào thẳng vào lòng Thiến Quân.

Tề Kiệt đứng dậy, b.úng nhẹ vào mũi con bé: “Cái đồ nhỏ mọn này, uổng công anh thương em như thế.”

Bồng Bồng rúc đầu vào lòng Thiến Quân, giọng ngọt xớt: “Chị ơi, thơm quá!”

Cố Quân vừa từ bếp bước ra, chứng kiến cảnh tượng quen thuộc này, anh bỗng nhớ lại hồi Bồng Bồng chưa ra đời, con trai Đại Mãn cũng từng rúc vào lòng vợ anh và nói những lời y hệt như thế.

Cố Quân mỉm cười lắc đầu.

Thời gian trôi nhanh thật, loáng một cái đã gần ba năm trôi qua rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.