Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 124:"

Cập nhật lúc: 26/04/2026 01:01

Lâm Thư thầm nghĩ mẹ chồng của Xuân Phân đúng là người cởi mở, sáng suốt.

Nhưng chuyện này cô cũng chẳng thể nào hâm mộ được. Trước tiên là Cố Quân đã không còn mẹ ruột, chỉ còn lại một bà mẹ kế luôn thích dùng lông gà làm lệnh tiễn.

Bây giờ nhà họ Cố và nhà họ Vương đều đã yên ắng cả rồi, tạm thời sẽ không có kẻ cực phẩm nào đến quấy rầy nữa, cuộc sống của gia đình nhỏ của họ cũng có thể trôi qua một cách thoải mái.

Sự thoải mái đến mức có thể trở nên bình lặng.

Nhưng Lâm Thư một chút cũng không phiền lòng vì sự bình lặng đó.

Sống bình lặng êm đềm, ngày ba bữa cơm ấm áp, những tháng ngày này mới là điều khó cầu mong nhất. Bây giờ ấy à, cô chỉ mong được sống bình yên qua ngày, chờ đợi đến khi kỳ thi đại học được khôi phục, vào đại học học vài năm. Sau đó lại chờ cơn gió xuân của cuộc cải cách mở cửa thổi tới, kiếm một khoản vốn liếng đủ để cả gia đình sống sung túc không lo cái ăn cái mặc.

Sáng sớm Chủ nhật, Lâm Thư vẫn chưa tỉnh giấc thì Cố Quân đã dậy ra vườn chăm rau.

Bà cụ nấu xong bữa sáng, hé mở cửa phòng họ để xem đứa trẻ đã dậy chưa. Chắt ngoại nhỏ xíu vừa thấy có người mở cửa, đã lồm cồm bò dậy, đôi mắt cong tít, cái miệng nhỏ nhoẻn cười thật ngọt ngào nũng nịu, khiến ai nhìn thấy cũng phải tan chảy cả cõi lòng.

Bà cụ đã chăm bẵm con bé được mấy tháng, tình cảm hai bà cháu giờ đã vô cùng sâu đậm. Cái đêm con trai và con dâu tới làm ầm ĩ đòi đón bà về, vì sợ sau này khó gặp lại cháu gái và chắt ngoại, bà cụ đã lén gạt nước mắt suốt đêm.

Cũng may là cuối cùng bà vẫn được ở lại. Mấy tháng sống ở đây là khoảng thời gian bà cụ cảm thấy thoải mái, thảnh thơi nhất trong hai ba năm qua.

Bà cụ cười rạng rỡ bước vào phòng, hạ giọng trò chuyện với cô chắt nhỏ.

"Cục cưng ngoan của bà dậy từ lúc nào thế nhỉ?"

Cô nhóc phấn khích rướn rướn cái người nhỏ xíu lên. Chắc hẳn con bé đã thức dậy từ lâu nhưng mẹ nó chẳng thèm để ý. Bây giờ có người để ý đến mình rồi nên con bé mừng rỡ vô cùng.

Bà cụ thay tã cho con bé, trêu chọc một lúc, Bồng Bồng cười phá lên thật to, ấy thế mà người mẹ ruột vẫn đang say giấc nồng kia lại chẳng mảy may bị đ.á.n.h thức chút nào.

Bà cụ bế đứa bé lên, gọi cháu gái: "Không phải nói là hôm nay lên thành phố chụp ảnh sao, sao cháu còn chưa dậy thế?"

Lâm Thư vẫn nhắm nghiền hai mắt hỏi: "Mấy giờ rồi ạ?" Làm việc ngoài đồng mệt mỏi quá, hiếm hoi mới có một ngày nghỉ, tất nhiên phải ngủ nướng cho đã đời rồi.

Bà cụ cầm chiếc đồng hồ trên bàn lên xem, nói: "Sắp bảy rưỡi rồi, đ.á.n.h răng rửa mặt ăn sáng xong là đến giờ đi đấy."

Lâm Thư lẩm bẩm: "Vẫn kịp vẫn kịp ạ, cháu ngủ đến tám giờ, lúc đó bà vào gọi cháu nhé."

Bà cụ thấy dáng vẻ uể oải của cô cũng xót xa, bèn nói: "Vậy cháu ngủ thêm một lát đi, lát nữa bà lại vào gọi."

Bà cụ bế đứa bé ra ngoài, đút cho con bé chút cháo nấu nhừ. Đang đút cháo thì cháu rể từ ngoài về.

Anh rửa tay rồi hỏi: "A Tuyết đâu bà?"

Bà cụ đáp: "Vẫn còn đang ngủ."

Cố Quân gật đầu, nói: "Vậy cứ để cô ấy ngủ thêm chút nữa, bữa sáng chúng ta có thể mang theo ăn trên đường, hoặc lên thành phố mua bánh bao cũng được ạ."

Bà cụ nghe thế liền cười bảo: "Cháu cũng chiều chuộng con bé quá rồi đấy."

Cố Quân bước vào gian nhà chính, đưa tay xoa nhẹ đầu con gái, nói: "Không phải là chiều chuộng đâu bà, đây là những gì cô ấy xứng đáng được nhận vì những nỗ lực làm việc vất vả mà. Chút vốn liếng trong nhà này cũng có phần công sức của cô ấy đóng góp vào, đó là điều cô ấy đáng được hưởng ạ."

Bồng Bồng lại là đứa vô cùng tâm huyết với việc ăn uống, nên hoàn toàn chẳng màng đến xung quanh, đôi mắt to tròn vẫn cứ dán c.h.ặ.t vào chiếc thìa trên tay bà cố.

Cố Quân xoa đầu con gái một cái rồi bước vào phòng.

Bà cụ nghe những lời cháu rể nói, khóe miệng không sao khép lại được.

Cố Quân vào phòng thay bộ quần áo tươm tất, ngồi bên mép giường ngắm vợ ngủ một lúc. Thấy thời gian cũng xấp xỉ rồi, anh cầm đồng hồ lên xem giờ mới cúi xuống ghé sát tai cô thì thầm: "Dậy thôi em ơi, chúng ta phải đi lên thành phố chụp ảnh rồi."

Lâm Thư vừa quay đầu lại thì bắt gặp ngay Cố Quân đang định cúi xuống hôn, cô liền giật mình tỉnh ngủ, vội đưa tay bịt miệng lại, thế là anh chỉ hôn được lên mu bàn tay cô.

Lâm Thư dở khóc dở cười nói: "Chưa đ.á.n.h răng mà, hôn hít cái gì."

Cố Quân cười đáp: "Anh không chê em đâu."

Lâm Thư đẩy anh ra, ngồi dậy, vươn vai thư giãn một cái rồi bảo: "Anh không chê em, nhưng em lại chê anh đấy. Chưa đ.á.n.h răng mà đã đòi hôn, mất vệ sinh lắm."

Lâm Thư rời giường, buộc lại mái tóc đuôi ngựa thấp thường ngày lên cao hơn, thay bộ quần áo sạch sẽ rồi ra ngoài đ.á.n.h răng rửa mặt. Xong xuôi, cô húp bát cháo, rồi cả nhà cùng nhau xuất phát lên thành phố để chụp ảnh.

Cả thành phố chỉ có duy nhất một tiệm chụp ảnh. Vừa đặt chân đến thành phố, họ liền đi thẳng đến đó. Thời điểm này ảnh màu chưa phổ biến, mà thành phố Quảng An cũng không phải là nơi sầm uất cho lắm, nên máy ảnh của tiệm vẫn là loại chụp ảnh đen trắng.

Lâm Thư và Cố Quân tiến đến hỏi giá chụp.

Một tấm ảnh có giá một đồng. Mức giá của một bức ảnh này ngang bằng cả ngày lương hiện tại của Cố Quân.

Lâm Thư kéo Cố Quân lại, bàn bạc: "Hai vợ chồng mình chụp chung một tấm, rồi cả nhà chụp một tấm, bà nội và Bồng Bồng mỗi người chụp một tấm riêng, anh thấy thế nào?"

Cố Quân nhìn cô: "Hay là em chụp thêm một tấm riêng nữa nhé?"

Lâm Thư cười đáp: "Chỉ cần có ảnh hai đứa mình chụp chung là đủ rồi. Từ giờ trở đi, năm nào chúng ta cũng sẽ lên chụp ảnh một lần."

Bàn bạc xong xuôi, mọi người bắt đầu chụp ảnh. Bà cụ cả đời chưa từng chụp một bức ảnh nào nên vô cùng rụt rè bối rối, chẳng biết phải tạo dáng thế nào, vẻ mặt cũng cứng đờ.

Ngay cả Cố Quân cũng thế, thân hình anh vốn thẳng tắp cứng cáp, nên lúng túng không biết phải đứng ra sao.

Bình tĩnh và tự nhiên nhất chỉ có Lâm Thư và Tiểu Bồng Bồng.

Thợ chụp ảnh vừa định lên tiếng hướng dẫn thì Lâm Thư đã nhanh nhảu sắp xếp mọi thứ: "Bà nội ngồi lên ghế nhé, rồi để Bồng Bồng ngồi trên đùi bà, nhìn thẳng vào máy ảnh."

"Vợ chồng cháu sẽ đứng phía sau."

Lâm Thư đỡ bà nội ngồi xuống, điều chỉnh tư thế cho bà. "Bà không cần phải cười gượng gạo quá đâu ạ, cứ thả lỏng người ra, hơi mỉm cười nhẹ là đẹp rồi." Vừa nói cô vừa đặt Bồng Bồng lên đùi bà cụ.

Tiếp đến là Cố Quân. Cô để anh đứng bên trái phía sau. Nhìn thấy dáng người anh cứng ngắc nghiêm nghị, tuy cũng chẳng có gì không ổn, cô không phàn nàn gì, chỉ dặn dò: "Anh cũng cười nhẹ một cái xem nào, ai không biết lại tưởng anh bị ép chụp ảnh cùng em đấy."

Cố Quân nghe vậy, lập tức rặn ra một nụ cười cực kỳ khiên cưỡng.

Lâm Thư: "..."

Thà không cười còn hơn. Lúc nãy giống như không tình nguyện chụp ảnh, thì bây giờ trông cứ như đang bị ai đó kề d.a.o vào cổ ép cười vậy.

Chút nữa cô sẽ xử lý anh sau.

Lâm Thư quay đầu lấy món đồ chơi nhỏ của Bồng Bồng đi về phía người thợ học việc, nhờ vả: "Lát nữa lúc chụp ảnh, phiền anh giúp tôi một việc nhỏ với ạ. Anh đứng cạnh nhiếp ảnh gia, cầm món đồ chơi này trêu con bé nhà tôi một chút nhé, tôi cảm ơn anh trước."

Nhiếp ảnh gia thấy cô sắp xếp đâu ra đấy liền hỏi: "Đồng chí trông có vẻ nhiều kinh nghiệm chụp ảnh quá nhỉ, đã từng học qua nhiếp ảnh rồi à?"

Lâm Thư khiêm tốn cười đáp: "Làm gì có kinh nghiệm nào đâu anh, tôi chỉ làm theo cảm giác thôi."

Nhiếp ảnh gia ngạc nhiên: "Thế thì đồng chí có năng khiếu bẩm sinh rồi." Nói xong, anh quay sang dặn dò thợ học việc bên cạnh: "Cậu học hỏi đồng chí ấy đi, chỉ dựa vào cảm giác mà sắp xếp ổn thỏa như vậy đấy."

Thợ học việc không dám hó hé nửa lời, trông có vẻ khá hậm hực.

Tự dưng làm người khác bị mắng lây, Lâm Thư cũng cảm thấy hơi ngại ngùng.

Thực ra cũng không thể trách nhiếp ảnh gia nói vậy, bởi ở thời đại này máy ảnh là thứ xa xỉ, chi phí chụp cũng cao nên với nhiều người, việc chụp ảnh là một điều vô cùng xa lạ. Không biết cách tạo dáng hay kiểm soát biểu cảm, lúc này rất cần sự hỗ trợ của thợ chụp ảnh.

Lâm Thư đi về chỗ cũ, đứng cạnh Cố Quân, vòng tay khoác lấy cánh tay anh.

Cố Quân hơi giật mình, lo lắng liếc nhìn thợ chụp ảnh, thế nhưng người kia dường như chẳng mảy may để ý.

Thừa lúc nhiếp ảnh gia đang loay hoay với chiếc máy ảnh, Lâm Thư kéo kéo nhẹ tay áo Cố Quân. Anh quay đầu nhìn cô. Lâm Thư đưa ngón tay ngoắc ngoắc, Cố Quân cúi đầu xuống, cô ghé sát tai anh thì thầm: "Em thích nhìn anh cười lắm đấy. Đợi lúc ảnh được rửa ra, thấy anh cười rạng rỡ, anh bảo em có càng ngày càng yêu anh nhiều hơn không nào?"

Dù đã là vợ chồng chung chăn chung gối được một thời gian, nhưng khi nghe những lời đường mật ngọt ngào ấy, tim Cố Quân vẫn đập liên hồi.

Đến lúc bấm máy, nhiếp ảnh gia không khỏi ngạc nhiên. Người đàn ông lúc nãy cười cứng đờ như gỗ, bây giờ lại cười vô cùng tự nhiên, thậm chí ánh mắt còn toát lên vẻ hạnh phúc đong đầy. Anh thầm thắc mắc không biết nữ đồng chí kia đã nói gì mà có thể thay đổi thái độ người đàn ông này nhanh đến vậy.

Cậu thợ học việc bên cạnh nhiếp ảnh gia cất tiếng gọi "Em bé ơi", rồi bắt đầu vẫy vẫy món đồ chơi của Bồng Bồng.

Tiểu Bồng Bồng nghe tiếng liền nhìn sang, vừa thấy món đồ chơi yêu thích của mình, sự chú ý của con bé lập tức bị thu hút, đôi mắt cong tít lại, nở nụ cười rạng rỡ như ánh nắng.

Khung hình được ghi lại đúng vào khoảnh khắc tuyệt vời ấy.

Đây là bức ảnh đầu tiên của gia đình họ trong cuộc đời này.

Chụp xong bức ảnh gia đình, tiếp theo là ảnh cưới của Lâm Thư và Cố Quân.

Nghe họ nói là đến chụp bù ảnh cưới, nhiếp ảnh gia liền bảo cậu thợ học việc lấy ra hai bông hoa cài n.g.ự.c cùng hai chiếc áo khoác màu đỏ được ủi phẳng phiu, rồi giải thích: "Ảnh cưới sẽ thu thêm hai hào. Nếu chụp như ảnh bình thường thì không có mấy thứ này, cũng không mất thêm tiền."

Lâm Thư cười bảo: "Vậy tính thêm hai hào ạ."

Cô và Cố Quân khoác thêm áo ngoài, cài hoa lên n.g.ự.c. Quả nhiên, trông ra dáng một bức ảnh cưới thực thụ rồi. Khóe miệng Cố Quân càng lúc càng cong lên, có thể thấy anh vô cùng coi trọng và để tâm đến bức ảnh này.

Việc chụp ảnh cũng diễn ra nhanh gọn, chụp một lần là xong.

Thực ra không muốn một lần xong cũng không được, phim chụp rất đắt tiền.

Tiếp đến là bức ảnh cá nhân của Bồng Bồng. Cô nhóc ngồi trên chiếc ghế đẩu, nhìn mẹ đang làm mặt quỷ chọc ghẹo đằng sau máy ảnh, cười nắc nẻ.

Đã lâu lắm rồi nhiếp ảnh gia mới gặp được khách hàng nào dễ chụp đến thế, gần như chẳng phải chỉnh sửa gì nhiều, chắc trong vòng mười phút là có thể chụp xong mấy tấm ảnh này. Còn bình thường, phải mất đến bảy tám phút mới xong được một tấm.

Chụp xong cho Bồng Bồng, đến lượt bức ảnh cá nhân của bà cụ.

Vừa nghe mình cũng có phần, bà cụ vội vàng xua tay lia lịa: "Bà chụp chung với gia đình một tấm là đủ rồi. Bà già cả rồi, chụp riêng một mình làm cái gì nữa, chỉ tổ lãng phí tiền bạc."

Lâm Thư kéo tay bà đến chỗ ghế ngồi chụp, dỗ dành: "Tiền đã nộp rồi bà ạ, không trả lại được đâu."

Bà cụ ngập ngừng: "Thế thì để cháu chụp... Ấy da, bà thật sự không cần mà."

Dẫu thế, cuối cùng bà cụ vẫn bị cháu gái lôi ra trước ống kính để hoàn thành bức chân dung cá nhân.

Những bức ảnh này phải đợi đến tuần sau mới lấy được, tổng chi phí hết bốn đồng hai hào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.