Người Vợ Ngọt Ngào Tn60 - Chương 166
Cập nhật lúc: 13/01/2026 16:04
“Tiểu Điền, lát nữa ghé qua xưởng thịt tìm Dương Hữu Lộc, nếu Hồng Kỳ qua đó tìm anh ta, bất kể cô ấy đưa ra yêu cầu gì cũng phải đồng ý hết cho tôi.”
“Vâng, tôi hiểu rồi.” Làm tài xế cho lãnh đạo, trước tiên phải quan sát nhạy bén, thứ hai là phải biết giữ mồm giữ miệng.
Tiểu Điền sớm đã chú ý tới vị đại thư ký nhà mình cứ nhìn chằm chằm vào cô gái bên đường kia, hơn nữa đợt trước Dương Hữu Lộc cũng có hỏi thăm anh về suy nghĩ của thư ký đối với cô gái tên Tống Hồng Kỳ kia, anh mạnh dạn đoán cô gái này chắc chính là Hồng Kỳ đó, không khỏi nhìn thêm mấy cái qua gương chiếu hậu, thấy thư ký lại quay đầu nhìn theo, trong lòng đã rõ mười mươi.
Hóa ra thư ký thích kiểu này, vừa trắng vừa kiều diễm, trông tuổi tác còn nhỏ, hèn chi trước đây người ta giới thiệu kiểu gì cũng không vừa mắt.
Cái này chắc là bố già muốn chiều chuộng con gái đây.
Tiểu Điền đưa Nghiêm Triều Tông về nơi ở của ông, rồi quay đầu đi thẳng đến xưởng thịt.
Dương Hữu Lộc đang vì lần trước tự tiện quyết định sắp xếp cho Tống Ân Lễ mà bị Nghiêm Triều Tông phê bình nên trong lòng thấp thỏm không yên, nghe Tiểu Điền truyền đạt lại nguyên văn, lập tức lòng dạ này mới thấy yên tâm, nhưng anh vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, khéo léo đưa một điếu t.h.u.ố.c Trung Hoa cho Tiểu Điền: “Đồng chí Điền, anh hàng ngày ở bên cạnh Nghiêm thư ký chắc chắn hiểu thư ký hơn bọn tôi, anh nói xem rốt cuộc ông ấy là muốn hay không muốn? Trong lòng tôi cứ thấy m.ô.n.g lung quá.”
Tài xế của lãnh đạo chính là lãnh đạo trong mắt cấp dưới, Tiểu Điền rất tự nhiên châm điếu Trung Hoa, ngậm trong miệng: “Thư ký nhà chúng ta đã ở vậy bao nhiêu năm nay rồi, anh nói xem ông ấy có muốn không? Đều là đàn ông cả mà.”
Dương Hữu Lộc nghe xong thì hắc hắc cười rộ lên, trông rất bỉ ổi.
Tiểu Điền đi chưa được bao lâu, Tống Ân Lễ quả nhiên dẫn Dương Siêu Anh đến xưởng thịt.
Để cho tiện, cô trực tiếp đưa Dương Siêu Anh đến bệnh viện xưởng thịt xử lý vết thương, bệnh viện xưởng thịt cách khu vực nhà xưởng cũng chỉ vài trăm mét, đi vài bước là tới.
Bảo vệ Tiểu Lâm liếc mắt cái là nhận ra cô gái từng khiến anh ta bị Nghiêm thư ký phê bình này, nhưng nghĩ tới lời dặn dò kỹ lưỡng của xưởng trưởng Dương, anh ta không dám gây khó dễ, thậm chí nói chuyện rất khách khí: “Đồng chí Lôi Phong sống tới rồi, xưởng trưởng chúng tôi luôn mong cháu tới gia nhập xưởng để làm gương cho mọi người, bảo tôi lúc nào cũng phải ở đây đón cháu đấy!”
“Cảm ơn anh.” Tuy rằng lần trước thái độ của anh chàng này chẳng ra làm sao, nhưng nể mặt việc sắp trở thành đồng nghiệp, Tống Ân Lễ vẫn mỉm cười với anh ta.
Cô nhớ tới chuyện giúp Dương Siêu Anh tìm việc làm, tiện miệng hỏi thêm một câu: “Anh ơi em hỏi thăm một chút, anh có biết chỗ nào đang tuyển công nhân không ạ?”
“Tuyển công nhân á? Xưởng mình đây chứ đâu! Trong xưởng còn định tuyển thêm hai nữ công nhân tuyến đầu nữa, nhưng phải qua sát hạch, ai năng lực tốt thì được nhận, chính là mấy ngày nay thôi.”
“Thế thì tuyệt quá rồi.” Tống Ân Lễ quay sang nói với Dương Siêu Anh: “May mà hôm nay chúng ta tới hỏi, không thì lỡ mất rồi, thực sự cảm ơn người anh này quá.”
Dương Siêu Anh nghe thấy công việc của mình có hy vọng, cũng vội vàng cảm ơn: “Cảm ơn anh ạ.”
Hai tiếng "anh" liên tiếp khiến Tiểu Lâm sướng rơn cả người, đỏ mặt gãi đầu: “Khách sáo gì chứ, biết đâu sau này lại là đồng nghiệp đấy.”
“Đúng rồi.” Tống Ân Lễ nhớ tới Nghiêm thư ký, lại hỏi Tiểu Lâm: “Cái chú đi cùng anh lần trước là người thế nào ạ?”
Chính văn chương 142 Công việc ở xưởng thịt
Tiểu Lâm nghĩ ngợi: “Ồ, cháu nói Nghiêm thư ký à? Ông ấy là Thư ký Đảng ủy Công ty Thực phẩm tỉnh, xưởng thịt mình chính là thuộc Công ty Thực phẩm tỉnh đấy.”
Tống Ân Lễ sửng sốt.
Người đàn ông đó là Thư ký Đảng ủy Công ty Thực phẩm tỉnh sao?
Cô còn tưởng cùng lắm cũng chỉ là thư ký Đảng ủy của một xưởng nào đó thôi, không ngờ lai lịch của người ta lại lớn đến vậy!
Dân dĩ thực vi thiên (Dân coi miếng ăn là trời), nhất là ở cái thời buổi đói kém này, công ty thực phẩm tương đương với mạch m.á.u dân sinh, không hề phóng đại khi nói quyền lực của một Thư ký Đảng ủy Công ty Thực phẩm tỉnh còn lớn hơn Thư ký Tỉnh ủy, thậm chí lớn hơn rất nhiều.
Hơn nữa thời buổi này toàn là doanh nghiệp nhà nước, Đảng quyết định hết, Thư ký Đảng ủy thường kiêm luôn chức Chủ tịch Hội đồng quản trị của mấy chục năm sau, chính là người phụ trách cao nhất của doanh nghiệp. Người đàn ông đó trông cũng chỉ khoảng ba mươi bốn mươi tuổi, tầm tuổi đó mà ngồi vào vị trí này, có thể tưởng tượng được bối cảnh và năng lực của ông ta.
Từ phòng bảo vệ đi ra, Tống Ân Lễ và Dương Siêu Anh dưới sự dẫn dắt của Tiểu Lâm đi về phía văn phòng xưởng trưởng.
Tiểu Lâm rất nhiệt tình giới thiệu một phần tình hình của xưởng thịt cho hai người: “Tình hình xưởng mình so với các xưởng khác thì đỡ phức tạp hơn một chút, tuy Công đoàn và Ban quản lý xưởng không hòa thuận lắm nhưng cũng chỉ giới hạn ở những việc nhỏ thôi, việc lớn vẫn phải nghe ý kiến của xưởng trưởng Dương, xưởng trưởng Dương kiêm luôn Thư ký Đảng ủy, đồng chí Tống quen rồi là sẽ thấy ổn thôi.”
Tống Ân Lễ nhận ra điều gì đó: “Chẳng lẽ tôi vào Công đoàn hoặc Ban quản lý xưởng sao?”
“Đúng vậy, công nhân chính thức của Ban quản lý xưởng, chuyện này cả xưởng chúng tôi đều biết, xưởng trưởng Dương nói rồi, cháu vừa biết chữa bệnh cho người ta lại vừa nhiệt tình, chắc chắn là người có học, đúng lúc công việc ở Ban quản lý xưởng cần một nền tảng văn hóa nhất định, đồng chí Tống là thích hợp nhất.”
Tống Ân Lễ lại một lần nữa sửng sốt.
Cô vốn đã chuẩn bị tâm lý làm nữ công nhân rồi cơ mà, sao cái vèo một phát đã đẩy cô vào văn phòng rồi!
Nhưng may quá may quá, cô đúng là thích ngồi văn phòng.
Tiểu Lâm đưa cô tới tận cửa văn phòng xưởng trưởng rồi giúp cô gõ cửa, Dương Hữu Lộc từ sau khi nghe Tiểu Điền nói Tống Ân Lễ có thể mấy ngày tới sẽ đến thì ngay cả cửa cũng không dám ra, luôn túc trực trong văn phòng chờ đợi. Khi Tiểu Lâm dẫn người vào, anh lập tức sáng mắt lên!
Hừ, đúng là cái vẻ yêu tinh thế kia, hèn chi khiến Nghiêm thư ký mê đến mức không còn phương hướng!
Cái ông Nghiêm thư ký kia ngày thường trông rất nho nhã trầm ổn, không ngờ tận trong xương tủy cũng là kẻ phong lưu ngầm, thích chọn kiểu nhỏ tuổi mà chơi.
“Đồng chí Tống phải không, tới đây tới đây, mời ngồi mời ngồi.” Dương Hữu Lộc đích thân đón người vào ngồi trên ghế sofa, rót cho hai người hai ly nước.
Anh càng nhìn càng thấy đúng là như vậy.
Hai cô gái ngồi trước mặt tuy tuổi tác không chênh lệch nhiều, cô gái kia trông cũng khá ổn, mặt tròn mắt lớn, nhưng nhìn qua là thấy không có sức quyến rũ như cô họ Tống kia, vóc dáng và dung mạo đó, trước n.g.ự.c nhô cao cứ như thể mỗi bên nhét hai cái bánh bao lớn vậy, làn da trắng đến mức tỏa sáng.
Tống Ân Lễ làm sao mà nghĩ được đằng sau cái vẻ đạo mạo của xưởng trưởng Dương lại ẩn chứa những tư tưởng dơ bẩn đến thế, cô lịch sự nói: “Cháu cũng là khi về tỉnh thành mới biết bác đã lên đơn vị tìm cháu, đúng lúc mấy ngày đó quê cháu bị lũ lụt nên cháu về quê, thế nên cháu đặc biệt đến đây để trực tiếp cảm ơn bác.”
