Người Vợ Ngọt Ngào Tn60 - Chương 170
Cập nhật lúc: 13/01/2026 16:05
“Bây giờ chị có thể nhường công việc ở xưởng thịt cho cháu được rồi chứ? Em trai cháu gọi chị một tiếng mẹ thì không thể gọi không được!” Cao Đại Ni tuy không hiểu rốt cuộc là chuyện gì nhưng rõ ràng nói chuyện có khí thế hơn hẳn.
Tống Ân Lễ bị làm phiền đến mức bực bội, đúng lúc nhìn thấy Cao Quốc Khánh được Tiểu Giang hớt hải dẫn vào sân, cô lạnh lùng quát xuống dưới lầu một câu: “Tôi nói này đồng chí Cao, nhà các người giáo d.ụ.c con cái kiểu gì thế, trong nhà không có bố mẹ hay sao mà cứ phải lên nhà chúng tôi nhận vơ người thân thế hả! Các người không cần mặt mũi nhưng tôi thì cần, mau mang nó đi ngay cho tôi!”
Cao Quốc Khánh sững người một lát, sau đó phản ứng lại, tiện tay vớ lấy một cái gậy định xông lên lối cầu thang, dọa cho hai chị em Cao Đại Ni chạy biến vào phòng khóa trái cửa lại.
Chỉ có điều khi anh ta đi lướt qua Trịnh Mỹ Lệ, đột nhiên bị bà ta lao đến vật ngã xuống đất: “Hay cho thằng họ Cao nhà anh, dám ăn mảnh tiền phụ cấp của chị tôi, hôm nay anh mà không nộp tiền ra đây thì tôi không để yên cho anh đâu!”
Mụ đàn bà nhà quê ngang ngược không biết xấu hổ, càng không biết nhìn hoàn cảnh, chỉ biết mục đích đến hôm nay là đòi tiền thì dù thế nào cũng phải lấy được tiền!
Nhất thời, cảnh tượng anh rể bị em vợ đè dưới thân cũng trở thành trò cười cho cả bộ tư lệnh sư đoàn.
Chuyện này Trần Đại Mai không hòa giải được, đành phải đi tìm Hà Ngọc Trân tới.
Nhưng dù Hà Ngọc Trân có tới thì Trịnh Mỹ Lệ vẫn túm c.h.ặ.t lấy Cao Quốc Khánh nhất quyết không buông, cứ khăng khăng đòi anh ta giao tiền ra.
Chuyện đã náo loạn đến mức này rồi, Cao Quốc Khánh mà giao tiền ra thì đúng là ngu, chi bằng cứ khăng khăng là tiền đã gửi về quê rồi thì còn giữ được chút mặt mũi, vả lại nếu lần này giao tiền ra đồng nghĩa với việc sau này mỗi tháng đều phải nuôi lũ sói mắt trắng này.
Cũng may cả khu ký túc xá đều biết Cao Quốc Khánh tháng nào cũng gửi tiền về quê và nhà vợ, mọi người cùng xông vào thay nhau khuyên nhủ Trịnh Mỹ Lệ: “Có khi là bưu điện gửi chậm thôi, thỉnh thoảng cũng có lúc như vậy, cô cứ buông anh rể cô ra đã, đợi lát nữa đ.á.n.h điện về quê hỏi xem, vạn nhất tiền gửi về rồi chẳng phải là oan uổng cho anh rể cô sao, anh rể cô đã nuôi nhà cô bao nhiêu năm nay rồi sao có thể nói không quản là không quản được.”
Phải nói là đông người sức mạnh lớn, các bà quân tẩu lại đều là những tay lão luyện trong việc làm công tác tư tưởng, Trịnh Mỹ Lệ nghe thấy có vẻ đúng là như vậy thật, lúc này mới buông Cao Quốc Khánh ra.
Đợi khi Cao Quốc Khánh nhếch nhác hớt hải chạy đến hội trường thì đại hội biểu dương đã bắt đầu từ lâu.
Dù sau đó được nhận huân chương chiến công hạng nhì nhưng vì đã mất mặt quá lớn nên anh ta chẳng cảm thấy vui vẻ chút nào.
Ngược lại, Tiêu Hòa Bình chẳng nhận được gì lại với tâm trạng vui vẻ quay về ký túc xá.
Trò hề dưới lầu đã kết thúc, Trịnh Diễm Lệ dưới sự sắp xếp của Hà Ngọc Trân tạm thời dẫn Trịnh Mỹ Lệ đến nhà khách quân đội ở, Tống Ân Lễ vốn định đến nhà khách nên ý định đó cũng bị dập tắt, lúc này đang thong dong ngồi trong phòng ăn sủi cảo áp chảo mang từ nhà đi buổi sáng kèm với đồ hộp trái cây.
Vốn dĩ buổi trưa cô muốn ăn cơm cùng Dương Siêu Anh nhưng Dương Siêu Anh đã từ chối, chắc là cô gái đó sợ ăn của cô nhiều quá mà bản thân tạm thời chưa có khả năng mời lại.
Tiêu Hòa Bình vừa bước vào cửa, Tống Ân Lễ lập tức bỏ đồ ăn trên bàn xuống chạy lại ôm anh: “Thế nào rồi anh hùng của em, cho em xem huy chương anh hùng của anh đi.”
Trước đây trong ngăn kéo của Tiêu Hòa Bình có rất nhiều huy chương, chiến công đặc biệt, hạng nhất, hạng nhì... Tống Ân Lễ vừa thích vừa xót xa, coi như báu vật mà khâu rất nhiều túi vải nhỏ đựng từng cái một, chỉ sợ lỡ tay làm va quệt hay sứt mẻ gì.
“Làm gì có huy chương nào, tôi chỉ đi cho có lệ thôi.” Tiêu Hòa Bình cởi mũ quân phục đặt lên bàn, thay bằng một chiếc mũ giải phóng đội lên đầu.
Tống Ân Lễ theo phản xạ hỏi một câu “Tại sao”, hỏi xong liền thấy mình hỏi thừa.
Còn tại sao nữa, báo cáo xin kết hôn còn bị hỏng thì còn đòi làm anh hùng gì nữa?
Thực ra Tống Ân Lễ không hề biết, vốn dĩ cô vì chuyện ở đội vệ sinh mà được bình chọn là “Phần t.ử tích cực” nhưng vì chuyện này mà cũng bị hủy bỏ luôn rồi.
Tiêu Hòa Bình không nhắc đến, vì anh không để tâm, và anh thấy vợ mình chắc chắn cũng sẽ không để tâm.
“Thôi bỏ đi, có thì có không có thì thôi, chuyện nhỏ ấy mà.” Cô ấn Tiêu Hòa Bình ngồi xuống ghế, cười nịnh nọt: “Đói rồi phải không, ăn chút gì lót dạ đi đã, tối em làm món gì ngon cho anh ăn.”
“Trưa tôi ăn ở nhà ăn rồi.” Tiêu Hòa Bình đưa tay sờ thử hộp cơm, lập tức sa sầm mặt mày, chống gậy bưng hộp cơm lên: “Sao em lại ăn đồ nguội, tôi xuống lầu hâm nóng lại cho em.”
“Đừng mà, em ăn xong cả rồi.” Tống Ân Lễ lại ấn anh ngồi xuống: “Tiêu Hòa Bình, em có chuyện này muốn thương lượng với anh.”
“Em nói đi.”
Tống Ân Lễ đem chuyện định đến xưởng thịt làm việc kể vắn tắt cho anh nghe một lượt: “Em đến xưởng thịt xem rồi, ngồi văn phòng, lại còn có ký túc xá riêng, điều kiện các thứ đều tốt, lương cũng ổn...”
“Không được.”
“Tại sao?” Tuy rằng sự phản đối của Tiêu Hòa Bình cũng nằm trong dự tính của cô, nhưng Tống Ân Lễ vẫn cảm thấy trong lòng không vui.
Chính văn chương 145 Tranh vợ
Tiêu Hòa Bình biết ngay chuyện này không giấu được, chỉ là không ngờ cô hành động nhanh đến thế, chỉ sơ sẩy không để mắt tới một chút là cô đã đến xưởng thịt lo xong xuôi mọi chuyện rồi.
Trong lòng anh nén một cục tức, cảm thấy xưởng thịt đang tranh vợ với mình.
Nhưng thấy Tống Ân Lễ đột nhiên không vui, anh vẫn kiên nhẫn nói: “Tôi không muốn em vất vả như vậy, đợi thời gian nữa em m.a.n.g t.h.a.i thì làm việc kiểu gì, chi bằng ngay từ đầu đừng đi nữa.”
“Đợi anh làm em có t.h.a.i được rồi hãy nói.”
“Tống Hồng Kỳ!” Tiêu Hòa Bình dùng gậy chống cửa phòng lại, kéo cô vào lòng.
Cảm nhận được sự thay đổi bên dưới của anh, Tống Ân Lễ sợ tới mức vội vàng cười xòa làm hòa: “Em đùa thôi mà, em chỉ thấy báo cáo kết hôn của chúng ta nhất thời chưa phê xuống được, đến lúc chân anh khỏi rồi chúng ta phải xa nhau, em không muốn xa anh, nếu em đến xưởng thịt làm việc thì có thể danh chính ngôn thuận ở lại tỉnh thành bầu bạn với anh.”
Vài câu nói khiến Tiêu Hòa Bình thấy mủi lòng.
Tống Ân Lễ thấy anh im lặng, tưởng là có hy vọng, đang định tiếp tục dùng tình cảm để thuyết phục thì nghe thấy anh nghiêm túc nói: “Tôi sẽ làm em m.a.n.g t.h.a.i trong thời gian ngắn nhất.”
“...” Đúng là đàn gảy tai trâu.
Thôi bỏ đi, nói không thông, dù sao đến lúc không m.a.n.g t.h.a.i được anh tự khắc sẽ thỏa hiệp thôi.
