Người Vợ Ngọt Ngào Tn60 - Chương 284

Cập nhật lúc: 13/01/2026 16:22

"Em không cần quần áo, em chỉ muốn ở bên cạnh anh thôi."

"Nghe lời Hồng Kỳ, em là vợ quân nhân."

"Em không muốn."

Trong chuyện Tiêu Hòa Bình muốn trở về đơn vị, Tống Ân Lễ biểu hiện một sự bướng bỉnh khác thường.

Cô biết cô không hiểu chuyện, nhưng cô chính là muốn ở bên cạnh Tiêu Hòa Bình, cảm giác một phút cũng không muốn rời xa đó sẽ không ai có thể đồng cảm với cô.

Để Tiêu Hòa Bình phải thỏa hiệp, cô dứt khoát chiến tranh lạnh với anh, suốt một buổi sáng không thèm nói chuyện không thèm để ý đến anh, thậm chí ngay cả việc Tiêu Hòa Bình muốn lên tỉnh thăm Thịnh Lợi cô cũng không muốn cho đi.

Bởi vì chuyến đi này đồng nghĩa với việc sau này hai người không bao giờ có thể quấn quýt như hình với bóng suốt mấy tháng qua được nữa, cho dù sau này cô có theo quân, thì phần lớn thời gian Tiêu Hòa Bình cũng là dành cho công việc chứ không phải ở bên cô.

Buổi trưa Vương Tú Anh đi làm đồng về nấu cơm, vừa bước vào cửa đã cảm thấy bầu không khí không đúng lắm, bà vốn đã có kinh nghiệm liền lập tức gọi Tống Ân Lễ vào bếp bảo cô giúp mình nhóm lửa, tiện thể hỏi xem rốt cuộc là có chuyện gì.

Tống Ân Lễ không giấu bà: "Anh Tiêu muốn báo danh đi làm lại ở đơn vị, con bảo anh ấy qua năm rồi hẵng đi, cái chuyện gãy xương này dù lớn hay nhỏ thì cũng phải đợi nó lành hẳn rồi mới đi chứ, anh ấy không chịu."

Nghe nói con trai út muốn về đơn vị, lần này đến lượt Vương Tú Anh phản đối, bà quát Tiêu Hòa Bình một tiếng vào bếp: "Thằng Tư à, mẹ thấy hay là con cứ phục viên cho xong, tùy tiện lên công xã làm cái chức cán bộ gì đó nuôi vợ sinh con là tốt rồi, con xem con đã dốc sức vì quốc gia bao nhiêu năm rồi, cũng đủ rồi."

"Mẹ, con là một quân nhân." Điều Tiêu Hòa Bình không nói ra là, ngoài niềm đam mê với nghề nghiệp này, anh cũng cần khoản tiền lương này để nuôi gia đình, anh không muốn vợ mình lại lấy đồ từ nhà ngoại nữa, lòng tự trọng của một người đàn ông không cho phép, anh càng sợ bố vợ sẽ chê anh vô dụng mà không cho vợ ở bên anh.

Cho nên anh phải nỗ lực làm việc kiếm nhiều tiền, dùng năng lực của mình để vợ có cuộc sống tốt đẹp,

Nhưng chỉ một câu này thôi, đã khiến Vương Tú Anh và Tống Ân Lễ không còn lời nào để phản bác.

Đúng vậy, anh là quân nhân.

Ở nhà lâu rồi, đã quá lâu không thấy anh mặc quân phục, Tống Ân Lễ suýt chút nữa chỉ coi anh như một người chồng đơn thuần, một người đàn ông đơn thuần, nhưng nghề nghiệp của anh đã định sẵn anh không thể giống như những người đàn ông khác mỗi ngày ở nhà bầu bạn với cô.

"Anh hứa với em bất kể trong tình huống nào cũng phải ưu tiên bảo vệ tốt cho bản thân." Đây coi như là sự thỏa hiệp.

Tiêu Hòa Bình vội vàng đồng ý: "Chắc chắn rồi."

"Để em đi dọn hành lý cho anh." Tống Ân Lễ đứng dậy về phòng, Vương Tú Anh đẩy Tiêu Hòa Bình một cái, anh lại đuổi theo.

"Ngày mai em sẽ cùng anh lên tỉnh, anh không cần phải đưa em về đâu, đi đi về về cũng phiền lắm, em tự mình về được, khi nào có kỳ nghỉ thì anh về nhà thăm em." Nhiệt độ trên tỉnh cao hơn huyện Giang Nguyên một chút, nhưng chắc chắn cũng chẳng ấm áp gì cho cam, Tống Ân Lễ sợ Tiêu Hòa Bình bị lạnh, bèn xếp thêm một bộ quần áo thu và áo len còn lại cho anh.

Bộ quân phục anh mang về vẫn là đồ mùa hè, thời tiết này đã không mặc được nữa, Tống Ân Lễ lấy bộ đồ Trung Sơn bằng dạ cashmere màu đen chưa từng mặc ra bảo anh ngày mai mặc, dù sao đến đơn vị là có quân phục mùa đông rồi, những quần áo khác cô không để anh mang theo nhiều.

Chương 222 Vậy thì sinh hai đứa

Sắp đi tỉnh, thì phải chuẩn bị đồ ăn cho Tiêu Hòa Bình.

Gần đây anh ở nhà được ăn ngon mặc đẹp, Tống Ân Lễ chỉ lo anh về đơn vị ăn không quen, bèn đem hết số đồ ăn vặt còn sót lại mang từ Thượng Hải về xếp đầy vào hòm cho anh.

"Đừng có nói là để lại cho em, vốn dĩ em cũng chẳng thích ăn đồ vặt bằng anh đâu." Cô chặn họng lời Tiêu Hòa Bình định nói: "Mùa đông hanh khô, nhớ nhất định phải ăn nhiều hoa quả, ngày mai em lên cửa hàng thực phẩm phụ trên tỉnh xem có cung ứng gì thì mua hết về tích trữ cho anh, bản thân anh bình thường cũng phải năng đi mua, Tiểu Anh giờ làm ở nhà máy chế biến thịt rồi, em sẽ tìm cô ấy nghĩ cách kiếm ít thịt, dù sao thời tiết này treo bên ngoài một thời gian cũng không hỏng được, đỡ cho anh ngày nào cũng phải ăn thịt muối, thứ đó ăn nhiều không tốt cho sức khỏe đâu."

"Anh chỉ muốn nói là em xếp nhiều quá anh ăn không hết thôi." Vợ xót mình như thế, Tiêu Hòa Bình mãn nguyện không để đâu cho hết, nụ cười trên mặt không dứt.

"Ăn không hết thì cứ thong thả mà ăn, còn ăn không hết nữa thì chia cho người khác, chuyện của em anh không cần lo, nếu muốn ăn em sẽ mua được cũng làm được."

Tống Ân Lễ nghĩ một chút: "Lát nữa chúng ta về lại sân nhỏ dọn dẹp bộ chăn đệm mới kia mang lên tỉnh cho anh, chăn đệm ở ký túc xá của anh mỏng quá, nằm cứng ngắc lại không ấm."

"Anh không lạnh đâu, mùa đông trong ký túc xá có đốt lò, vả lại anh cường tráng thế này..."

"Đừng có hở ra là nói chuyện cường tráng, cường tráng thì không phải là người sao? Cường tráng thì có thể đao thương bất nhập gió sương không thấu chắc? Hơn nữa lò sưởi cũng đâu có bằng giường lò, ai chẳng muốn ngủ ấm áp thoải mái, đừng có cãi em nữa, đã bảo chuyện ăn mặc dùng cứ để em lo, anh còn cãi nữa là em mặc kệ anh luôn đấy."

Tiêu Hòa Bình thương lượng với cô: "Vậy hay là bộ này đưa cho anh, bộ này hơi mỏng một chút, cộng với bộ trong ký túc xá của anh là vừa khéo."

"Sao anh phiền thế không biết!" Tống Ân Lễ bỏ dở đống hành lý đang xếp được một nửa đẩy anh ra: "Đi ra đi ra, nếu anh rảnh quá thì giúp mẹ nhóm bếp đi, đừng có ở đây vướng chân vướng tay nữa."

Tiêu Hòa Bình đành phải cầm bảy tấm da thỏ đi tìm mẹ.

"Mẹ, sau này đợi Hồng Kỳ về mẹ nhất định phải nhớ sưởi giường lò cho cô ấy, con không có nhà một mình cô ấy chắc chắn ngủ không ấm đâu."

"Biết rồi biết rồi, mẹ còn không để tâm bằng con sao?" Vương Tú Anh rửa tay rồi lau khô vào cái tạp dề rách, sờ sờ vào tấm da thỏ: "Đến tỉnh rồi nhớ phải năng viết thư về, có thời gian thì về thăm nhà, lúc nào cần mềm mỏng thì phải mềm mỏng, vợ con tuổi còn nhỏ thích bám lấy con, ngàn vạn lần đừng có lại cứng đầu với cô ấy nghe chưa?"

Tiêu Hòa Bình lẳng lặng gật đầu.

Tống Ân Lễ cầm một chai Mao Đài đi vào: "Mẹ, làm thêm vài món ngon nhé, bảo bố và các anh tối nay uống một chầu ra trò."

Tiêu Hòa Bình ngạc nhiên.

Chẳng phải quý chai rượu này như vàng sao, sao lại đem ra thế này, lần trước hai người nướng cá trong phòng ăn anh còn không dám uống nhiều, chỉ sợ vợ mình xót của.

"Nhìn gì mà nhìn, tiệc tiễn anh đấy biết chưa?" Tống Ân Lễ nhét chai rượu vào lòng anh, mở nắp nồi ra xem, thấy bên trong chỉ hầm một nồi thịt muối dưa chua khoai tây, bèn đi ra cửa huýt sáo một tiếng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Người Vợ Ngọt Ngào Tn60 - Chương 281: Chương 284 | MonkeyD