Người Vợ Ngọt Ngào Tn60 - Chương 30: Bảo Cô Rời Đi
Cập nhật lúc: 12/01/2026 14:52
Trong nồi áp suất đang hầm canh, cô cũng không để rảnh tay.
Dù trong nhà đã có gà rừng, thịt lợn rừng muối và trứng, nhưng cô vừa từ chối kết hôn với Tiêu Hòa Bình, cô thấy áy náy nên muốn bù đắp chút ít về mặt ăn uống.
Tống Ân Lễ biết thượng nguồn sông có cá, cô c.h.ặ.t một cành cây tươi to bằng hai ngón tay dài khoảng một mét rưỡi đến gần hai mét, đem mười mấy sợi chỉ cotton dày ngâm dầu xoắn thành dây câu làm một cái cần câu đơn giản, lưỡi câu là một chiếc kim khâu uốn cong.
Sau đó lấy ra một chiếc cần câu chuyên nghiệp khác, ngồi ở một nơi kín đáo thượng nguồn sông buông cần, gió nhẹ thổi lá cây xào xạc, mặt sông yên ả thỉnh thoảng lan tỏa những gợn sóng lấp lánh.
Thực ra trong không gian có cá nước ngọt, mấy thùng xe tải chở đầy xô vận chuyển đấy, nhưng mùi vị nuôi nhốt chắc chắn không sánh được với đồ hoang dã nguyên sinh không ô nhiễm, kẻ ngốc cũng biết chọn cái sau.
Dù sao cũng là thượng nguồn tài nguyên nước và cá phong phú, mồi vừa thả xuống chưa lâu đã câu được một con cá mè trắng nặng ít nhất cũng ba bốn cân.
Tống Ân Lễ tìm một cái xô nhựa nuôi nó lên, rồi lần lượt câu được một con cá diếc, một con cá trắm cỏ và không ít tôm sông.
Cô cho tôm sông vào cái lọ thủy tinh vốn định đựng canh pín hươu, thu cần câu chuyên nghiệp và xô nhựa lại, dùng một sợi dây mây nhỏ xâu miệng ba con cá lại với nhau, tay trái xách cá tay phải cầm cần câu, trong lòng ôm một lọ tôm với tâm trạng vui vẻ đi về.
Lúc này ngoài đồng đã chẳng còn mấy người, đều đã tan làm về chuẩn bị bữa tối rồi, Tiêu Tiểu Xuyên đang ráo rết tìm cô, thấy tay cô cầm bao nhiêu là đồ, vội vàng chạy qua giúp cô một tay.
"Thím bốn ơi, đây là cá thím bắt được ạ!" Cậu nhóc nhất quyết đòi xách cá, tổng cộng phải đến sáu bảy cân chứ chẳng chơi, cá vẫn còn quẫy tưng bừng dưới tay cậu.
Tống Ân Lễ đắc ý giơ cần câu lên, hất cằm với cậu: "Thím câu đấy, lợi hại không?"
"Lợi hại ạ! Thím bốn thím ngày càng giỏi giang rồi!"
Tiêu Tiểu Xuyên vừa khen vừa nịnh, khiến cô phổng hết cả mũi.
Trong sân nhà họ Tiêu, Vương Tú Anh đang làm lông con gà rừng Tống Ân Lễ mang về chiều nay, năm nay mới bắt đầu mà đã là con gà thứ hai rồi, lão tứ cũng tranh thủ lúc rảnh là chạy về nhà, làm bà mừng rỡ khôn xiết, nụ cười trên mặt chẳng lúc nào ngớt.
Mấy đứa trẻ ngồi xổm bên cạnh hau háu nhìn, thấy hai người mang về nào cá nào tôm, lập tức ồ lên kinh ngạc: "Thím bốn! Thím bốn lấy cá ở đâu ra thế ạ!"
"Tống Hồng Kỳ cô qua đây." Tiêu Hòa Bình mở cửa phòng đi ra, thân hình cao lớn tinh nhuệ khiến gian phòng sau lưng anh trông vô cùng nhỏ hẹp.
Tống Ân Lễ giao hết đồ trên tay cho Vương Tú Anh, rửa tay rồi đi vào, trên khoảng đất trống ở cuối giường lò, một cái thùng tắm lớn cao nửa người lập tức thu hút sự chú ý của cô.
Hóa ra lúc nãy anh ra ngoài là để kiếm thứ này, cô còn tưởng anh giận rồi chứ.
"Sau này đừng có đi thượng nguồn sông nữa, nếu muốn ăn cá tôi sẽ đi kiếm cho cô." Tiêu Hòa Bình nói.
Tống Ân Lễ không nhịn được muốn lườm anh một cái.
Cô muốn ăn cá?
Cá trong không gian của cô nhiều đến mức có thể ăn thành mèo biến dị luôn được ấy chứ!
Đúng là đồ vô ơn!
Rồi nhìn thấy chồng chăn màn vuông vức như miếng đậu phụ trên giường của mình, cô lại một lần nữa cạn lời lườm một cái.
Làm gì mà phải gấp chăn cho cô chứ!
"Còn lợn rừng nữa, sau này thấy thì tránh xa ra một chút." Tiêu Hòa Bình không cho rằng việc Tống Ân Lễ đ.á.n.h c.h.ế.t lợn rừng là do cô giỏi giang gì, với cái vóc dáng mảnh khảnh yếu ớt này, vòng eo còn chẳng to bằng đùi anh, tối đa là do may mắn, ước chừng đ.á.n.h trúng vào t.ử huyệt thôi.
"..." Cô cũng muốn tránh lắm chứ, chẳng lẽ lại cứ đ.â.m đầu vào chỗ c.h.ế.t?
Tiêu Hòa Bình không biết cô đang thầm oán trách, tự mình kéo ghế ngồi xuống, đặt năm mươi đồng lên bàn: "Chuyện của bác cả cô tôi hỏi thăm rồi, tạm thời vẫn chưa có tin tức gì, hai năm nay mất mùa đói kém nhiều người bỏ xứ mà đi rồi, biết đâu bác cả cô cũng ở trong số đó."
Anh không nhắc tới, Tống Ân Lễ suýt nữa thì quên mất mình tới đây với cái cớ tìm bác cả, cô không khỏi lo lắng, vẻ bất an hiện rõ mồn một trên mặt.
Ý của Tiêu Hòa Bình có phải là bảo cô rời đi không? Dù sao chuyện kết hôn cũng đã đàm phán thất bại rồi, nhà họ Tiêu mắc mớ gì phải giữ một người không thân không thích lại?
