Người Vợ Ngọt Ngào Tn60 - Chương 426
Cập nhật lúc: 14/01/2026 03:12
Tam Nha nghe thấy vậy, lại như nghe thấy lời hoang đường nhất trần đời, khuôn mặt nhỏ nhắn viết đầy sự kinh ngạc, "Nhưng mẹ cháu nói phụ nữ nhất định phải sinh con trai!"
"Mấy lời ngu xuẩn của nó mà con cũng tin à? Bản thân nó ngu xuẩn thì thôi đi còn dạy hư con trẻ, được rồi, sau này đều không được phép nhắc đến người đó với bà nữa, nếu không thì không được ăn cơm tối!" Vương Tú Anh mất kiên nhẫn, bỏ mặc Tam Nha quay lại gian bếp bưng thức ăn.
Tam Nha lẩm bẩm một câu: "Chẳng phải mẹ cháu vì không sinh được em trai nên mới bị đuổi đi sao..."
Tống Ân Lễ cạn lời.
Người ta thường nói phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i sẽ khơi dậy bản năng làm mẹ, lòng dạ sẽ trở nên mềm yếu hơn, cô cũng không ngoại lệ, dạo trước cô còn đang nghĩ lúc đó đuổi Trần Chiêu Đệ đang m.a.n.g t.h.a.i về nhà ngoại liệu có phải là không phải đạo hay không, nên đợi cô ta sinh con xong rồi mới tính tiếp, nhưng hiện giờ xem ra làm vậy là quá đúng đắn, nếu không bốn đứa trẻ này không biết sẽ bị dạy lệch lạc đến mức nào, may mà giờ còn nhỏ, nếu có được sự dẫn dắt của một người lớn có tam quan đúng đắn thì muốn uốn nắn lại chắc không khó.
Xem ra trong nhà phải sớm tìm vợ cho anh hai thôi.
Trong nhà có Tiêu Hòa Bình và Tống Ân Lễ ở đây, món ăn luôn phong phú, hôm nay lại là ngày hấp thịt, riêng món thịt đã chuẩn bị mấy món, bày đầy một bàn.
La Lập Thu bị kinh ngạc một trận dữ dội.
Cô biết điều kiện gia đình Tiêu Hòa Bình không tệ, hai ngày trước cô ở nhà khách Vương Tú Anh đưa cơm cho cô hầu như bữa nào cũng có thịt cá, nhưng trước mắt lại là một bàn đầy món ngon!
Cá thịt trứng gà, đặt ở nhà cô thì đó là món ngon cả năm Tết nhất cũng chẳng được ăn!
Hôm nay mới có hai mươi sáu thôi đấy.
"Lập Thu à, đến đây đến đây lên bàn giường sưởi, bàn giường sưởi ấm áp hơn." Theo lệ thường, khách phải ngồi bàn giường sưởi.
La Lập Thu lập tức lắc đầu, cố gắng thu lại biểu cảm kinh ngạc trên mặt để mình trông không quá mất mặt, "Thím à, chân cẳng tôi không tiện cứ ngồi phía dưới thôi, vả lại tôi là phận con cháu chưa kết hôn ngồi bàn giường sưởi cũng không hợp."
La Lập Thu lớn lên ở một thành phố nào đó thuộc tỉnh Lỗ, nhưng ông bà các thứ đều ở quê, thỉnh thoảng cũng về, ở quê cũng có giường sưởi, nhưng cô lớn ngần này rồi đây là lần đầu tiên có người gọi cô lên bàn giường sưởi ăn cơm, khoảnh khắc vừa rồi cô thật sự cảm thấy Vương Tú Anh còn tốt với cô hơn cả cha mẹ đẻ, cha mẹ đẻ cô còn đuổi cô đi cơ mà.
Nhưng người nhà họ Tiêu khách sáo với cô, cô cảm thấy mình không được lấn lướt.
Vương Tú Anh nhìn bàn giường sưởi chật chội, cũng không cố chấp, "Thế cũng được, cô cứ tự nhiên là được, coi đây như nhà mình, ngàn vạn lần đừng khách sáo với thím."
Chu Quyên nghe thấy lời này của Vương Tú Anh, sắc mặt cuối cùng cũng dịu đi không ít.
Ngoài Tống Ân Lễ ra, họ trước khi cưới đều chưa từng đến nhà họ Tiêu ăn cơm, vào cửa là ngồi luôn bàn bát tiên, chưa bao giờ được ngồi bàn giường sưởi ăn cơm, mẹ chồng thiên vị Hồng Kỳ cô không có ý kiến gì, Hồng Kỳ có năng lực, còn mua giày da cho cô cô cũng thích, nhưng đối với La Lập Thu trông có vẻ tầm thường này Chu Quyên không hào phóng như vậy, cô cảm thấy bát nước này của mẹ chồng đối với đại phòng nhị phòng tam phòng phải bưng cho phẳng!
Đừng tưởng cô không nhìn ra, mẹ chồng dẫn cô gái này về nhà thực chất là có tính toán riêng đấy, nếu không vừa nãy đã không giữ riêng lão nhị lại rồi.
"Khụ khụ..." Tiêu Thiết Trụ đột nhiên khẽ ho một tiếng.
Mọi người đều ngẩng đầu nhìn về phía bàn giường sưởi, liền thấy Tiêu Hòa Bình đang gắp một miếng thịt cá đã được gỡ xương cẩn thận đưa đến bên miệng Tống Ân Lễ...
