Người Vợ Ngọt Ngào Tn60 - Chương 525
Cập nhật lúc: 14/01/2026 03:24
Thịnh Lợi nói đến đây, còn đặc biệt quay đầu tìm kiếm một vòng trong nhà ăn, quả nhiên không thấy Cao Quốc Khánh đâu, bấy giờ mới tiếp tục: "Cho nên tôi mới nói này, thỉnh thoảng cậu cũng phải nhường nhịn vợ một chút, đừng cậy cô ấy đối tốt với cậu mà làm mình làm mẩy..."
Tiêu Hòa Bình im lặng bóc trứng, đột nhiên nhét cả quả trứng vào miệng anh ta, "Nói xong chưa? Chưa xong cũng ngậm miệng vào cho tôi."
Cơn giận này của anh đến một cách khó hiểu, Thịnh Lợi bị cả quả trứng chặn họng nuốt không trôi, đôi mắt bị ép cho trợn ngược lên, trông rất buồn cười.
Rốt cuộc lại đắc tội gì với anh ta rồi chứ!
Vợ lão Cao một đêm không về chứ có phải vợ anh ta một đêm không về đâu, tự dưng nổi đóa cái gì?
Tiểu Chu quả thực một đêm không về.
Khó khăn lắm mới thoát khỏi tay Đại Mao Nhị Mao, cô ta làm sao dám dâng tận cửa để chúng nó dày vò nữa. Chưa nói đến việc này bị Cao Quốc Khánh bắt quả tang sẽ thế nào, chính cô ta nhìn hai đứa trẻ súc vật không bằng kia cũng thấy sợ hãi. Phía dưới đến bây giờ vẫn còn nứt ra, chảy cả m.á.u, đi lại hai chân run rẩy, trong đầu toàn là ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của hai đứa trẻ đó.
Cả ngày hôm qua cô ta đều trốn ở đội y tế không dám về. Sau khi kết hôn, ký túc xá đơn vị phân cho cô ta đã bị hủy rồi. Ban đầu cô ta còn định về nhà mẹ đẻ ở tạm vài ngày, kết quả chưa bước vào cửa đã nghe thấy mẹ và bố cô ta nói chuyện trong phòng, ý là nếu cô ta còn đòi ly hôn nữa thì sẽ không quản cô ta nữa, thà rằng trong nhà không có đứa con gái này còn hơn để cô ta làm mất mặt gia đình.
Lòng Tiểu Chu lạnh buốt một nửa.
Sau chuyện tối qua, ý định ly hôn của cô ta mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cao Quốc Khánh và mẹ ông ta là hai kẻ thần kinh, hễ chút là đ.ấ.m đá cô ta. Bắp chân cô ta hiện giờ vẫn còn quấn băng gạc, trên người càng nhiều vết thương lớn nhỏ không kể xiết, giờ còn phải chịu đựng hai đứa súc sinh kia, nếu không ly hôn cô ta không điên cũng sẽ bị giày vò cho đến c.h.ế.t!
Nhưng xui xẻo thay, nhà mẹ đẻ lại có thái độ như vậy, cô ta chẳng thể mở miệng nổi.
Cô ta loạng choạng chạy ra ngoài, muốn tìm người xin một tờ giấy giới thiệu để tạm lánh qua đêm ở nhà khách. Ngặt nỗi tiền lương và chút tiền riêng trên người đều bị mẹ Cao Quốc Khánh vơ vét sạch sành sanh rồi, không còn một xu dính túi, đành phải dày mặt sang nhà người bạn học thân thiết ở nhờ một đêm, vừa sáng sớm đã quay lại đội y tế.
Điều Tiểu Chu không ngờ tới là Cao Quốc Khánh đã đợi cô ta ở đội y tế từ sáng sớm, trong cơn hoảng loạn, cô ta liền vắt chân lên cổ chạy.
Hành động này trong mắt Cao Quốc Khánh tự nhiên là sự chột dạ sau khi ở ngoài qua đêm, trong lòng càng thêm khẳng định cô ta đã làm chuyện gì bẩn thỉu không dám để ai biết, nhất thời ngay cả thể diện vốn coi trọng nhất cũng không màng tới, rượt đuổi theo cô ta!
Một cô gái suốt ngày thong thả ở đội y tế làm sao chạy thoát được một người từng mấy lần ra vào chiến trường như Cao Quốc Khánh, cộng thêm trên người trên chân Tiểu Chu đều có thương tích, chưa chạy được mười mét đã bị tóm gọn.
"Không muốn nếm mùi đau khổ thì ngoan ngoãn theo tôi về nhà! Nếu không xem tôi có đ.á.n.h c.h.ế.t cô không!" Cao Quốc Khánh rốt cuộc vẫn cần sĩ diện, không thu xếp cô ta ở nơi công cộng, chỉ có điều vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác của ông ta khiến Tiểu Chu sợ đến mức toàn thân run rẩy. Đặc biệt là khi nhìn thấy thắt lưng quanh eo ông ta, Tiểu Chu dễ dàng nhớ lại hình ảnh nó hút m.á.u trên người mình!
Nếu đi theo Cao Quốc Khánh về nhà, ông ta chắc chắn sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t cô ta!
Cô ta chậm chạp đi phía trước ông ta, luôn tìm cơ hội để chạy trốn một lần nữa.
Không còn tâm trí lo cho sau này, lúc này giữ được cái mạng mới là quan trọng nhất!
Nhưng mãi cho đến khi vào sân khu tập thể vẫn không tìm được cách nào thoát thân. Cao Quốc Khánh luôn nhìn chằm chằm phía sau cô ta, đôi mắt như tẩm độc kia khiến sau lưng cô ta nóng rát như bị lửa đốt.
Tống Ân Lễ hẹn với Trần Đại Mai và mấy người khác đi mua đồ cung ứng, mấy người xuống lầu, Tiểu Chu và Cao Quốc Khánh vừa vặn lên lầu.
Nhìn thấy Tống Ân Lễ, mắt Tiểu Chu đột nhiên sáng lên!
Cô ta nhanh ch.óng lao tới ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay Tống Ân Lễ, sau cơn phản cảm theo bản năng, Tống Ân Lễ nhanh ch.óng nhận ra sự hoảng sợ của Tiểu Chu.
"Ái chà, có thể đừng gây gổ ở cầu thang không, tôi sợ đến mức bị di chứng rồi đây." Trần Đại Mai chỉ sợ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cùng Hạ Mai Phương nhanh ch.óng đứng chặn ở bậc thang dưới, vừa vặn ngăn cách Cao Quốc Khánh và Tiểu Chu.
Ngàn vạn lần không được để xảy ra án mạng nữa!
"Cứu tôi." Tiểu Chu nhanh ch.óng nói nhỏ vào tai Tống Ân Lễ.
Cao Quốc Khánh hung thần ác sát rượt Tiểu Chu về thế này, dùng ngón chân cái cũng nghĩ ra được là chuyện gì. Khả năng bạo lực gia đình của Cao Quốc Khánh dẫn đầu toàn bộ đơn vị đồn trú, thậm chí là cả tỉnh Yến Bắc.
Nhưng ở khu tập thể này có Trần Đại Mai là người quản lý, không thì còn có Hà Ngọc Trân, cần gì đến cô lo chuyện bao đồng?
Cũng đâu có quen thân gì.
Tống Ân Lễ không khách khí gỡ tay Tiểu Chu ra, "Tránh ra nào, chúng tôi đang vội đi mua thịt, nếu chậm trễ lát nữa hết thịt thì tính cho ai đây?"
Cô thì sao cũng được, chứ Trần Đại Mai và mấy người kia đều trông chờ vào số thịt hôm nay để ăn cho cả tháng đấy.
"Còn không biết điều một chút sao!" Nếu không có Trần Đại Mai chặn ở giữa, Cao Quốc Khánh chắc chắn đã xông lên xách tai Tiểu Chu rồi.
Tống Ân Lễ nhân cơ hội nói nhỏ vào tai Trần Đại Mai.
Tuy không ưa Tiểu Chu nhưng cô càng ghét bạo lực gia đình và những kẻ bạo hành hơn!
Cô bảo Trần Đại Mai ở lại xem tình hình thế nào, mình thì cầm lấy phiếu thịt và tiền của Trần Đại Mai giúp chị ấy đi cửa hàng thực phẩm mua hộ. Trần Đại Mai cũng ghét Tiểu Chu, cảm thấy cô ta là tự làm tự chịu, nhưng duy trì sự yên bình của khu tập thể, điều hòa mâu thuẫn vợ chồng là một trong những trách nhiệm của chị ấy, vì vậy đã vui vẻ đồng ý.
