Người Vợ Ngọt Ngào Tn60 - Chương 675
Cập nhật lúc: 14/01/2026 06:08
"Được rồi, vậy nghe theo em, bao giờ em cảm thấy bố chấp nhận anh rồi thì anh mới đi." Tiêu Hòa Bình ôm con trai hôn lấy hôn để, tiện tay cũng kéo luôn cả cô vào lòng mình, cả lớn cả nhỏ đều ôm lên đầu gối, "Thế anh nhớ hai mẹ con em thì biết làm sao?"
Tống Ân Lễ cười cong cả mắt, ánh mắt nước mẻ nhốt cả người anh vào trong đó: "Anh ngốc quá, em có phải không quay lại đâu. Bất kể có điều giải được hay không, cứ ba năm ngày em nhất định sẽ quay lại một chuyến, nếu không người khác chắc chắn sẽ nghi ngờ. Cuối tháng chúng ta lại cùng nhau sắm Tết, lúc đó đưa mẹ về quê xong chúng ta sẽ về nhà ngoại ăn Tết. Nhưng công tác tư tưởng phía mẹ thì anh làm nhé, mẹ chắc chắn hy vọng Náo Náo có thể đón cái Tết đầu tiên ở nhà mình."
Chỉ cần được ở bên vợ và con trai, đi đâu ăn Tết Tiêu Hòa Bình cũng không phản đối, lập tức gật đầu: "Đều nghe theo em."
Trẻ con lớn nhanh, mới hai tháng đã to ra một vòng, quần áo lúc mới sinh đã bị chật. Tống Ân Lễ sợ làm nó khó chịu nên không mang theo, chỉ nhét vào túi bỉm sữa một ít bát thìa nhỏ và bình sữa những thứ đã dùng quen tay.
Về phương diện chăm sóc con cái Tiêu Hòa Bình còn thạo hơn cả cô, đặc biệt ghi lại những điểm mấu chốt mà anh và Vương Tú Anh cùng tổng kết vào một tờ giấy nhỏ, dạy lại cho cô không sót một chữ nào.
Tống Ân Lễ ngây người nhìn những dòng chữ trên đó: lúc nào ăn gì, lúc nào mặc gì, chính xác đến từng phút giây và từng gam từng màu. Lần đầu tiên cô biết hóa ra con trai cô ban ngày thích đắp chăn tơ tằm, ban đêm lại thích đắp chăn bông, nếu không sẽ mở to mắt quấy khóc hồi lâu. Lại càng lần đầu tiên biết hóa ra con trai cô thích màu xanh quân đội, nó đặc biệt thích chiếc áo len nhỏ màu xanh quân đội đó, mỗi lần mặc đều nhe cái miệng không răng ra cười hì hì.
Những chi tiết này đủ để nói lên rằng người làm bố như Tiêu Hòa Bình tận trách hơn cô nhiều. Nếu không phải toàn tâm toàn ý dồn vào thì ai mà chú ý đến những chuyện có cũng được không có cũng chẳng sao này.
Vốn dĩ định về nhà thuê một bà v.ú nuôi cùng chăm sóc con trai, nhưng sau khi xem tờ giấy này, Tống Ân Lễ lập tức dẹp bỏ ý định đó. Cho dù cô làm không tốt bằng Tiêu Hòa Bình, không tỉ mỉ bằng anh, cô cũng nhất định phải học cách tự mình làm, tuyệt đối không thể để anh vượt mặt.
Tống Ân Lễ vừa đi, nhà cửa lập tức lạnh lẽo hẳn lên. Không có "cục cưng" Náo Náo ở đây, Vương Tú Anh cảm thấy mình như mất cả trụ cột tinh thần. Hằng ngày vốn bận rộn bế cháu trai béo mạp giờ đây bà bỗng chốc có chút chân tay lúng túng, đành phải hằng ngày ru rú trong nhà đan áo len làm quần áo cho cháu nội yêu quý, bấm ngón tay mong sao cho hai mẹ con sớm quay về.
Ngược lại, ông nội Tống lại có trái tim lớn, chẳng thèm lo lắng cho cặp vợ chồng đang đòi ly hôn ở nhà một chút nào. Ông vui hớn hở đem những thứ mình trồng được đi chia cho mấy hộ gia đình đã nói trước từ sớm, còn kiên trì bảo Sư trưởng phái người đón cả Tiêu Thiết Trụ từ quê lên: "Hai chúng tôi đều là đồng chí cách mạng, nếu không có ông ấy kiên định niềm tin của tôi, luôn cổ vũ và ủng hộ tôi, một mình tôi không thể trồng ra được những loại rau củ tốt thế này!"
Sắp Tết rồi, kiểu gì cũng phải cùng nhau đi chơi khắp nơi chứ!
Chính văn chương 477: Lựa chọn
Những cái khác thì không nói, chứ lừa gạt người ta thì ông nội Tống là một tay cự phách. Tuy nhiên, chuyện tăng sản lượng lương thực như thế này, nếu không có chút bản lĩnh thật sự thì ông cũng chẳng dám tùy tiện lừa bịp bừa bãi.
Ngoài việc huy động quyết tâm tăng sản lượng của mọi người, ông còn tận tay dạy các xã viên dùng thân cây nông nghiệp và phân động vật để ủ phân hữu cơ. Phân hữu cơ có thể thay đổi tính chất đất từ bản chất, phối hợp sử dụng cùng phân hóa học, tuy rằng không thể trồng ra nông sản to như hạt giống lấy từ trong không gian, nhưng tăng thêm một chút sản lượng thì chắc chắn không thành vấn đề.
Tất nhiên rồi, cho dù lỡ có thất bại thật thì ông cũng có lời để nói: đó nhất định là do niềm tin cá nhân của anh không đủ kiên định. Thử nghĩ xem Hồng quân đi vạn dặm trường chinh còn có thể thành công kiên trì, thế mà anh ngay cả một chút hoa màu cũng trồng không xong, cái này trách được ai? Chỉ có thể trách chính bản thân anh thôi.
Thế mà hay thật, những người đó lại rất tin chiêu này. Chẳng mấy chốc, những tấm băng rôn mới đã được chăng lên, những chữ sơn đỏ to tướng viết đầy trên tường đất. Các xã viên hừng hực đấu chí, dưới sự dẫn dắt của các đội trưởng đội sản xuất, đã bắt đầu tiến hành thử nghiệm sơ bộ trên một số loại cây trồng chịu lạnh.
Chuyện này vừa được đăng trên báo, niềm vui trong thành phố cũng chẳng kém gì dưới nông thôn. Tầng lớp công nhân mặc dù không giúp được gì thiết thực nhưng cũng tích cực hưởng ứng lời kêu gọi, tích góp vỏ hạt dưa, xương cốt trong nhà, hằng ngày chủ động nộp lên xe thu gom nguyên liệu. Trên báo chẳng phải đã nói rồi sao, những thứ này đều có thể làm phân hữu cơ đấy!
Ai cũng mong sớm thoát khỏi những ngày đói kém ăn không đủ no này, nhưng do hạn chế của điều kiện sống, những thứ này dù sao cũng có hạn.
Sư trưởng cùng vài vị lãnh đạo trong tỉnh bàn bạc một hồi, quyết định lấy danh nghĩa Sư bộ thành lập nhà máy phân bón quốc doanh đầu tiên trong nước. Mà trang trại chăn nuôi của Công ty Thực phẩm tỉnh cùng vài nhà máy bánh kẹo cần dùng một lượng lớn hạt dưa lạc làm nguyên liệu cũng đã thiết lập quan hệ hợp tác với nhà máy. Cứ như vậy, nguồn nguyên liệu sơ bộ của nhà máy phân bón được đảm bảo, rác thải sản xuất và phế liệu của trang trại chăn nuôi và nhà máy bánh kẹo cũng có nơi xử lý tốt nhất, không cần phải mất công xử lý riêng nữa.
Loại chuyện tốt vẹn cả đôi đường này đương nhiên nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ từ phía trên. Thế là đại công thần Tống Bạng Thôi (biệt danh của ông nội Tống) chỉ sau một đêm đã trở thành người nổi tiếng khắp các ngõ ngách, còn được nhà máy phân bón mời làm cố vấn kỹ thuật đặc biệt, hưởng mức lương hành chính bậc chín, một tháng tròn một trăm đồng!
"Hai chúng ta thay phiên nhau đi làm, lương một tháng tôi năm mươi ông năm mươi, thế này chúng ta sẽ không bao giờ phải ngửa tay xin tiền cái lão keo kiệt Hồng Kỳ đó nữa." Ông nội Tống bàn bạc với Tiêu Thiết Trụ, khuôn mặt hồng hào rạng rỡ đầy vẻ đắc ý.
Sao ông lại thông minh thế nhỉ!
Có cái danh hiệu cố vấn kỹ thuật này, sau này ông có thể đường đường chính chính cầm thư giới thiệu chạy khắp nơi trên cả nước để chỉ đạo kỹ thuật. Lúc đó còn sợ không có cơ hội thu thập đồ cổ sao?
Cái bảo tàng cá nhân của ông ấy mà, chỉ cần những bộ sưu tập bên trong được ra mắt thì chắc chắn sẽ làm chấn động cả thế giới!
Phía ông nội Tống thì đang đắc ý, nhưng phía Tống Ân Lễ lại đang rầu rĩ cả mặt.
Thái độ đòi ly hôn của bố cô kiên định hơn nhiều so với cô tưởng tượng, căn bản không phải là sự dỗi hờn đe dọa như cô vẫn tưởng. Mặc cho cô đủ kiểu lấy lòng nịnh nọt cũng chẳng ích gì. Chỉ trong vòng hai tuần ngắn ngủi, mẹ cô không những gầy đi một vòng mà ngay cả chính cô cũng bị hành cho gầy rộc hẳn đi.
Bố Tống xót con gái rượu, hằng ngày đổi đủ kiểu bảo nhà bếp hầm đồ tẩm bổ, nhưng vẫn lén lút sai người gửi thỏa thuận ly hôn đến cho mẹ Tống.
Nhìn những khoản bồi thường khiến người ta động lòng trên thỏa thuận ly hôn, mẹ Tống lần đầu tiên thất thố trước mặt người làm, xấp tài liệu giấy dày cộm bị xé nát vụn: "Tôi sẽ không đồng ý ly hôn, con gái tôi cũng sẽ không đồng ý. Nếu ông ấy thực sự muốn ly hôn, vậy thì hãy ký lại thỏa thuận: từ nay về sau đoạn tuyệt quan hệ cha con với Tiểu Lễ của tôi, đảm bảo sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt hai mẹ con tôi nữa!"
