Người Vợ Thế Thân Hoàn Hảo Của Tổng Tài - Chương 25
Cập nhật lúc: 11/09/2026 09:04
Bước chân anh vô thức chậm lại khi tiến về phía nhà bếp.
Khói bếp mờ ảo cùng mùi thức ăn ấm áp khiến gương mặt lạnh lùng của anh có một khoảnh khắc mềm mại đi trông thấy.
“Em đang nấu ăn sao?”
Giọng anh trầm thấp, không còn sự tàn nhẫn hay điên cuồng của đêm qua, mà mang theo một chút kinh ngạc và dịu dàng khó tả.
Tô Thanh không quay đầu lại, cô tắt bếp, múc súp ra đĩa sứ trắng.
“Anh về rồi à? Rửa tay rồi vào ăn tối đi.”
Sự bình thản, thậm chí là có chút ngoan ngoãn của cô khiến Thẩm Mặc nhíu mày nghi ngại.
Anh tiến lại gần, đứng ngay sau lưng cô, hơi thở ấm nóng phả lên đỉnh đầu cô.
“Em không giận tôi sao?”
Tô Thanh xoay người lại, bưng đĩa súp đặt lên bàn ăn, đối diện với ánh mắt dò xét của anh.
Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười hoàn mỹ không một tì vết.
“Giận anh thì có ích gì không? Tôi chỉ là một kẻ thế thân thôi mà.”
“Nếu đã không thể rời đi, tôi chọn cách sống sao cho bản thân thoải mái nhất.”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, không hề có sự né tránh hay sợ hãi.
“Ăn tối thôi, Thẩm tổng. Thức ăn nguội sẽ không ngon đâu.”
Thẩm Mặc nhìn cô chăm chú một lúc lâu, như muốn nhìn thấu qua lớp mặt nạ bình thản này để xem cô đang mưu tính điều gì.
Nhưng gương mặt cô quá đỗi yên bình, giống như một mặt hồ không một chút gợn sóng.
Anh kéo ghế ngồi xuống, cầm thìa lên múc một muỗng súp đưa vào miệng.
Vị béo ngậy của kem hòa quyện cùng hương thơm đậm đà của nấm hương và cỏ xạ hương lan tỏa nơi đầu lưỡi.
Đồng t.ử Thẩm Mặc khẽ co rút lại.
Hương vị này... giống hệt món súp mà Mộc Miên từng nấu cho anh trước đây.
Không sai một chút nào.
Ngay cả lượng tiêu đen rắc phía trên cũng vừa vặn một cách hoàn hảo với khẩu vị của anh.
Anh ngước lên nhìn cô, bàn tay cầm thìa khẽ run nhẹ.
“Món súp này...”
“Sao thế? Không hợp khẩu vị của anh à?”
Tô Thanh thản nhiên cắt một miếng thịt bò, đưa vào miệng nhai chậm rãi.
“Rất ngon.”
Thẩm Mặc cúi đầu tiếp tục ăn, nhưng bầu không khí giữa hai người đã trở nên vô cùng kỳ quặc.
Nó ấm áp một cách giả tạo, giống như lớp băng mỏng bao phủ trên mặt hồ nước sâu không đáy.
“Hôm nay em ở nhà làm những gì?”
Anh hỏi, cố gắng phá vỡ sự im lặng ngột ngạt này.
“Đọc vài cuốn sách trong thư viện của anh. Có vài cuốn khá thú vị.”
Tô Thanh uống một ngụm nước lọc, giọng điệu nhẹ tênh.
“Tôi thấy có một cuốn sách thần kinh học có đề tặng chữ M.M. Đó là chữ viết của Lam Tâm Vũ sao?”
Cô cố tình nhắc đến cái tên đó để thử phản ứng của anh.
Nhưng lần này, Thẩm Mặc không nổi giận như đêm qua.
Anh chỉ đặt d.a.o nĩa xuống, nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm đầy ẩn ý.
“Không phải của cô ấy.”
“Vậy là của ai?”
“Của một người... đã từng rất quan trọng với tôi, nhưng cô ấy đã phản bội tôi.”
Giọng anh lạnh đi vài phần, những ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn đá cẩm thạch theo một nhịp điệu đều đặn đến đáng sợ.
Tô Thanh khẽ cười, không hỏi tiếp vì cả hai người đều ngầm hiểu ý đối phương rồi.
Bữa ăn trôi qua trong sự im lặng kéo dài.
Sau khi dùng bữa xong, người hầu bước vào dọn dẹp bát đĩa.
Quản gia mang lên một chiếc khay bạc, trên đó có một đĩa sứ nhỏ đựng những quả việt quất tươi mọng, tím sẫm dưới ánh đèn.
“Thẩm tổng, đây là trái cây tráng miệng hôm nay.”
Tô Thanh nhìn những quả việt quất tròn trịa, l.ồ.ng n.g.ự.c cô bỗng thắt lại một nhịp.
Quy tắc nghiêm ngặt trong hợp đồng kết hôn giả hiện lên trong đầu cô: “Tránh dị ứng việt quất.”
Cô thực sự dị ứng với thứ quả này, hay đây chỉ là một cái bẫy khác mà anh ta giăng ra để thử lòng cô?
Thẩm Mặc không nói gì, anh dùng chiếc nĩa nhỏ găm một quả việt quất, đưa đến trước mặt cô.
“Ăn thử đi.”
Ánh mắt anh sắc lạnh như chim ưng, chăm chú quan sát từng phản ứng nhỏ nhất trên gương mặt cô.
Tô Thanh nhìn quả việt quất mọng nước sát ngay bờ môi mình, cảm nhận được hơi thở nguy hiểm đang cận kề.
Cô biết, chỉ cần cô từ chối hoặc tỏ ra sợ hãi, anh sẽ ngay lập tức nghi ngờ sự bình thản giả tạo của cô suốt cả ngày hôm nay.
Nhưng nếu cô ăn nó, phản ứng dị ứng nghiêm trọng có thể sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t cô ngay lập tức.
Trong khoảnh khắc sinh t.ử ấy, cô khẽ nhếch môi, chủ động tiến tới, ngậm lấy quả việt quất từ chiếc nĩa của anh.
Vị chua ngọt thanh mát lan tỏa trong khoang miệng cô, đi kèm với đó là một cảm giác ngứa ngáy râm ran bắt đầu xuất hiện ở vùng cổ họng.
Cô nuốt xuống, gương mặt vẫn giữ nguyên nụ cười bình thản, nhưng bàn tay dưới gầm bàn đã siết c.h.ặ.t đến mức móng tay đ.â.m sâu vào lòng bàn tay rớm m.á.u.
Thẩm Mặc nhìn cô nuốt trôi quả việt quất, ánh mắt anh khẽ biến đổi, sự nghi ngờ trong mắt dường như giảm đi một chút.
“Ngon không?”
“Rất ngon. Cảm ơn Thẩm tổng.”
Tô Thanh đứng dậy, cúi đầu chào anh.
“Tôi hơi mệt, xin phép lên phòng nghỉ ngơi trước.”
Cô bước đi thật chậm rãi, cố gắng giữ cho dáng đi thẳng tắp và không run rẩy.
Nhưng ngay khi cánh cửa phòng ngủ chính đóng sầm lại sau lưng, cô lập tức lao vào phòng vệ sinh, quỳ sụp xuống bên bồn cầu và dùng ngón tay móc họng để nôn ra hết những gì vừa ăn.
Vì cô cảm giác hơi khó chịu, không hẳn là dị ứng.
Vậy có lẽ cô từng dị ứng thật nhưng bây giờ đã về mức đáng ngại, có thể xem như không dị ứng.
Hoặc là cô không hề dị ứng nặng đến mức mất mạng như Thẩm Mặc vẫn thường răn đe.
Hoặc là, ngay cả ký ức về thể trạng dị ứng này cũng là một phần trong kịch bản thao túng mà anh ta đã cấy vào đầu cô.
“Thẩm Mặc...”
Cô thầm gọi cái tên đó, hàm răng siết c.h.ặ.t.
Tiếng mở cửa phòng ngủ bên ngoài vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.
Nhịp chân trầm ổn, thong thả từng bước một tiến lại gần phòng tắm.
Là anh.
Tô Thanh nhanh ch.óng vặn vòi nước bồn rửa mặt, vốc một vốc nước lạnh lên mặt để xóa đi những dấu vết của sự hoảng loạn.
Cô dùng khăn lụa thấm khô nước, hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp tim.
Khi cô đẩy cửa bước ra, Thẩm Mặc đã đứng ngay sát lối đi.
Anh đã cởi bỏ chiếc áo vest bên ngoài, chỉ còn lại chiếc áo sơ mi trắng mở bung hai cúc cổ, để lộ xương quai xanh rắn rỏi.
Ánh mắt anh tối sầm, khóa c.h.ặ.t lấy từng biểu cảm trên gương mặt cô.
“Em ở trong đó hơi lâu.”
