Người Vợ Thế Thân Hoàn Hảo Của Tổng Tài - Chương 36
Cập nhật lúc: 11/09/2026 09:05
Nó có mùi nho lên men nồng nặc, pha lẫn mùi nước hoa đắt tiền, tạo nên một thứ hỗn hợp khiến cô buồn nôn.
Thẩm Mặc ngồi bên cạnh, gương mặt chìm trong bóng tối của khoang xe.
Ánh đèn đường lướt qua cửa sổ, lúc tỏ lúc mờ, khắc họa lên những đường nét góc cạnh, lạnh lùng như tượng tạc của anh.
“Em đã nói gì với bà ta?”
Giọng Thẩm Mặc đột ngột vang lên, phá vỡ sự im lặng đáng sợ.
Tô Thanh không quay đầu lại, mắt vẫn nhìn ra những vệt nước mưa loang lổ trên kính xe.
“Không nói gì cả.”
“Bà ấy chỉ hỏi thăm về vụ t.a.i n.ạ.n của tôi.”
“Tô Thanh.”
Thẩm Mặc xoay người sang, ngón tay thon dài nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với ánh mắt sắc lạnh của mình.
“Đừng nói dối tôi.”
“Tôi đã cảnh báo em, Nguyễn Minh Nhã không đơn giản như em nghĩ.”
“Bà ta có thể bỏ rơi con gái ruột của mình ở cô nhi viện hơn hai mươi năm để đổi lấy vinh hoa phú quý ở Trần gia.”
“Em nghĩ một người mẹ như thế sẽ thật lòng thương xót em sao?”
Lời nói của Thẩm Mặc như những nhát d.a.o, đ.â.m thẳng vào nỗi đau sâu kín trong lòng cô.
Cô nhi viện Tiểu Á.
Đó là nơi cô đã trải qua những năm tháng tuổi thơ đói rách và cô độc, trước khi bị kéo vào vòng xoáy điên cuồng này.
Nếu Nguyễn Minh Nhã thực sự là mẹ cô, tại sao bà ấy lại nhẫn tâm đến thế?
Nhưng nếu Thẩm Mặc đang nói thật, tại sao anh lại phải che giấu thân phận của cô dưới cái tên Tô Thanh?
Tại sao anh phải dùng kem che khuyết điểm để xóa đi nốt ruồi hình giọt nước của cô mỗi khi xuất hiện trước người ngoài?
Cô cảm thấy mình như một con tốt thí trên bàn cờ của hai thế lực khổng lồ, không ai thực sự coi cô là một con người.
“Tôi không nói dối.”
Tô Thanh nhìn thẳng vào mắt anh, cố giữ cho giọng nói của mình phẳng lặng như mặt hồ không gió.
“Tôi biết thân phận của mình.”
“Tôi chỉ là Tô Thanh, là thế thân mà anh mua về.”
“Tôi không có tư cách, cũng không có ý định nhận người thân.”
Thẩm Mặc nhìn sâu vào mắt cô, như muốn tìm kiếm một chút sơ hở.
Nhưng ánh mắt của cô quá đỗi bình lặng, sự bình lặng của kẻ đã c.h.ế.t tâm.
Lực tay của anh khẽ nới lỏng, nhưng hơi thở vẫn phả vào mặt cô đầy áp lực.
“Nhớ kỹ lời em nói hôm nay.”
“Nếu em dám phản bội tôi, tôi sẽ khiến em ước gì mình chưa từng được sinh ra.”
Xe dừng lại trước Biệt thự Thủy Tinh.
Cơn mưa ngoài kia đã nặng hạt hơn, tiếng sóng biển đập vào vách đá gầm rú dữ dội từ phía xa.
Tô Thanh mở cửa xe bước xuống, mặc cho những giọt mưa lạnh buốt táp thẳng vào mặt.
Cô bước nhanh lên lầu, đi thẳng vào phòng tắm của mình.
Cánh cửa phòng tắm khép lại, cô lập tức khóa c.h.ặ.t từ bên trong.
Tô Thanh đứng trước tấm gương lớn, run rẩy cởi bỏ chiếc váy xanh sapphire đã bị vẩn đục.
Cô mở vòi nước ấm, dùng chiếc khăn bông ướt chà xát thật mạnh lên vùng cổ và xương quai xanh.
Lớp kem che khuyết điểm chống nước dần trôi đi dưới làn nước ấm, lộ ra làn da trắng ngần.
Và ở đó, ngay phía trên xương quai xanh bên trái, nốt ruồi hình giọt nước nhỏ xíu, sẫm màu hiện ra rõ mồn một.
Nó nằm ngay cạnh những vệt đỏ tấy do ngón tay của Thẩm Mặc siết đêm qua.
Một dấu vết của quá khứ, và một dấu vết của hiện tại.
Cả hai đều đang găm c.h.ặ.t vào cơ thể cô, nhắc nhở cô về một sự thật tàn nhẫn.
Cô khuỵu gối xuống nền đá hoa cương lạnh ngắt, ôm lấy hai vai mình, nước mắt hòa lẫn với nước ấm chảy dài trên má.
Cô chợt nhận ra mình vẫn còn quá yếu ớt trong vòng vây rộng lớn này.
…
Cùng lúc đó, tại nhà chính Thẩm gia.
Ánh đèn trong phòng làm việc của Mộ Trầm Anh vẫn sáng mờ ảo.
Bà ta đứng bên chiếc bàn gỗ mun, trên bàn là một chiếc khay inox nhỏ đựng một sợi tóc dài đen nhánh.
Gã thám t.ử tư đứng đối diện, cung kính dâng lên một phong bì niêm phong màu nâu.
“Bà chủ, đây là kết quả xét nghiệm DNA khẩn cấp từ trung tâm giám định sinh học.”
“Mẫu tóc lấy từ cô gái ở biệt thự Thủy Tinh tối nay, đối chiếu với mẫu tế bào niêm mạc miệng của Nguyễn Minh Nhã mà chúng ta thu thập được tuần trước.”
Mộ Trầm Anh không nói gì, bà ta cầm lấy chiếc kéo bạc, dứt khoát cắt mở phong bì.
Bà ta rút tờ giấy kết quả ra.
Ánh mắt sắc lẹm lướt nhanh qua những dãy số ký hiệu chuyên môn phức tạp, rồi dừng lại ở dòng kết luận cuối cùng ở góc dưới trang giấy.
“Quan hệ huyết thống mẹ con: 99.99%.”
Bàn tay gầy guộc của Mộ Trầm Anh bỗng run lên bần bật.
Tờ giấy kết quả khẽ nhăn nhúm dưới lực siết của những ngón tay sơn móng đỏ thẫm.
“Là thật.”
Bà ta lẩm bẩm, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc nhưng ngay sau đó là một sự hưng phấn điên cuồng.
“Nó thực sự là Mộc Miên.”
“Con bé đó không c.h.ế.t.”
Gã thám t.ử cúi đầu.
“Bà chủ, chuyện này thật kỳ lạ.”
“Nếu cô ta là Mộc Miên thật, tại sao Thẩm Mặc lại phải tạo dựng lên một vở kịch phức tạp như thế?”
“Lại còn tạo hợp đồng thế thân mang tên Tô Thanh?”
Mộ Trầm Anh ngồi xuống chiếc ghế da, đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm.
Bà ta bắt đầu chắp vá những mảnh ghép hỗn loạn trong đầu.
Ba năm trước, Thẩm Dục - cháu trai bà ta yêu thương nhất đã tự tay sắp đặt vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi để tiêu diệt Mộc Miên, nhằm kích thích tinh thần Thẩm Mặc.
Ai cũng nghĩ con bé đã c.h.ế.t cháy trong vực sâu.
Nhưng Thẩm Mặc đã đi trước một bước.
Anh tìm thấy cô, cứu sống cô từ cõi c.h.ế.t.
Nhưng để bảo vệ cô khỏi sự truy sát tàn độc của Thẩm gia, và cũng để giữ cô hoàn toàn cho riêng mình, anh đã chơi một ván bài lật ngược thế cờ cực kỳ điên rồ.
Anh đã nương theo sự mất trí nhớ tạm thời của cô mà yêu cầu bác sĩ thêm vài loại t.h.u.ố.c kéo dài thời gian.
Anh rêu rao với cả thế giới rằng Mộc Miên đã c.h.ế.t, rồi giờ giả vờ để lộ tin tức Tô Thanh là thế thân, có gương mặt giống Mộc Miên nhờ d.a.o kéo.
Bằng cách đó, kẻ thù sẽ bị xoay vòng, bị rối vì trong mắt họ, cô chỉ là một món đồ chơi thay thế rẻ mạt.
Đồng thời, với tư cách là người giám hộ của một “Tô Thanh” không có gia thế, Thẩm Mặc hoàn toàn kiểm soát cô trong lòng bàn tay, biến cô thành một tờ giấy trắng để anh tùy ý vẽ lên.
“Giả trong thật, thật trong giả.”
Mộ Trầm Anh cười lạnh, tiếng cười khàn đặc vang lên trong căn phòng tối.
