Người Yêu Cũ Không Quay Lại - 4
Cập nhật lúc: 26/06/2026 10:01
Hồi nhỏ, tôi nhìn thấy bố mẹ của các bạn khác đến đón họ.
Họ sẽ hôn con mình.
Hoặc cho con một cái ôm thật lớn.
Nhưng bố mẹ tôi chưa từng làm vậy với tôi.
Họ chỉ để tôi đi theo phía sau.
Cứ như tôi là một cái đuôi phiền phức khiến người ta chán ghét.
Thậm chí họ thường xuyên quên đón tôi.
Rồi lại đổ trách nhiệm cho đối phương, cãi nhau một trận lớn.
Tôi còn nhớ năm vừa vào tiểu học, tôi nhập viện vì viêm ruột thừa.
Sau khi bố ký giấy đồng ý phẫu thuật, ông liền rời đi.
Tôi một mình được đẩy vào phòng mổ.
Lúc đó, tôi đã hy vọng bố mẹ có thể ở bên cạnh hôn tôi, ôm tôi biết bao.
Nhưng cho đến tận khi tôi xuất viện.
Họ vẫn không xuất hiện.
Không lâu sau, họ ly hôn.
Sau này tôi mới biết.
Những ngày tôi nằm viện.
Họ đang bận xử lý chuyện ly hôn.
Cả bố lẫn mẹ đều không muốn nhận tôi.
Cuối cùng vẫn là bà nội đón tôi về nhà bà ở.
Bà sẽ tết tóc cho tôi, cõng tôi lên cây hái táo.
Khi tôi thi được hạng nhất, bà sẽ vui đến mức bế bổng tôi lên.
Bố mẹ rất nhanh lại tái hôn, họ nói mình đã tìm được chân ái.
Nhưng tôi đã không còn để tâm nữa.
Tôi có bà nội đối xử tốt với tôi là đủ rồi.
Nhưng hai năm sau, bà nội qua đời vì bệnh.
Bố mẹ đành phải đón tôi về.
Để tôi ở nhà cha dượng một tháng, rồi ở nhà mẹ kế một tháng.
Họ đều đã có con riêng của mình.
Lúc ấy tôi mới biết, hóa ra bố mẹ tôi thật sự không yêu tôi.
Bố sẽ tết tóc cho em gái, cho con bé cưỡi ngựa trên lưng.
Mẹ sẽ cho em trai những nụ hôn ngọt ngào, những cái ôm ấm áp.
Bất kể ở nhà nào, tôi đều giống như người ngoài.
Tôi chỉ có thể đứng trong góc nhìn trộm sự ấm áp của gia đình ba người bọn họ.
Người luôn khao khát được bố mẹ hôn và ôm, chính là tôi.
Cho đến khi lên cấp ba, tôi xin ở ký túc xá.
Cũng chính vào lúc đó, tôi phát hiện mình mắc chứng thèm khát tiếp xúc da thịt.
Hôm ấy, Hứa Bùi chọc chọc vào má tôi.
Nụ cười của thiếu niên rực rỡ, giống như ánh mặt trời rải đầy mọi góc tối trong lòng tôi.
“Bạn học, có thể kéo ghế ra cho mình vào không?”
Hóa ra anh chính là bạn cùng bàn của tôi.
Sau này, anh mang bữa sáng cho tôi, giúp tôi trực nhật.
Cùng tôi làm bài tập, cùng tôi chạy tám trăm mét.
Sau kỳ thi đại học, chúng tôi đỗ vào cùng một trường.
Anh tỏ tình với tôi.
Chúng tôi ở bên nhau.
Sau khi biết tôi mắc chứng thèm khát tiếp xúc da thịt, anh thậm chí còn rất vui.
Càng không kiêng dè mà hôn tôi, ôm tôi.
“Thu Thu, chỉ có anh mới là t.h.u.ố.c giải của em.”
Anh hôn lên môi tôi, nhẹ nhàng véo mặt tôi.
Động tác dịu dàng, nhưng giọng điệu lại có chút bá đạo:
“Cho nên em không được tìm người đàn ông khác. Nếu không anh sẽ không cần em nữa.”
“Biết chưa?”
8
“Vậy nguyên nhân hai người chia tay thật sự là vì cô tìm người khác sao?”
Khi Cố Quân hỏi ra câu này, dường như anh đã do dự rất lâu.
Tôi nở với anh một nụ cười nhạt, ra hiệu anh không cần lo sẽ làm tổn thương tôi.
“Không phải.”
Tôi nhớ lại lúc đó, trong lòng có chút cảm khái.
“Sau khi tốt nghiệp, công việc của anh ấy ngày càng bận.”
“Tôi không muốn vì bệnh của mình mà làm lỡ thời gian của anh ấy, nên đã tìm bác sĩ tâm lý để điều trị chứng thèm khát tiếp xúc da thịt.”
“Vì vậy số lần tôi cần tiếp xúc da thịt với anh ấy càng ngày càng ít. Anh ấy bắt đầu cho rằng tôi không yêu anh ấy nữa.”
Cố Quân sờ sờ mũi.
“Chỉ vậy thôi?”
“Trong buổi họp lớp, kính áp tròng của tôi bị rơi. Lúc đó tôi nhìn thấy một bóng lưng rất giống anh ấy, rồi ôm nhầm người.”
“Không ngờ vừa hay bị Hứa Bùi nhìn thấy, anh ấy rất tức giận.”
Nhớ đến những lời anh nói lúc chia tay, trong lòng tôi vẫn có chút nghẹt thở.
“Thẩm Thu, tôi không ngờ em thật sự ai cũng không từ chối!”
“Uổng công tôi còn tưởng em thích tôi theo bản năng sinh lý. Không ngờ chỉ cần là đàn ông đều có thể khiến em không phát bệnh.”
Anh dùng sức nắm lấy vai tôi, hai mắt đỏ ngầu nhìn tôi:
“Mấy ngày nay không dính lấy tôi nữa, có phải sớm đã có người bên ngoài rồi không? Nói xem, em cắm cho tôi bao nhiêu cái sừng rồi?”
Tôi bị dáng vẻ cuồng loạn của anh chọc giận.
“Đúng vậy, anh tưởng anh là duy nhất của tôi sao? Buồn cười. Anh tưởng chỉ dựa vào mình anh đã có thể làm dịu chứng thèm khát da thịt của tôi à?”
“Vậy tôi còn sống nổi không?”
Sau khi chúng tôi cãi nhau một trận lớn, cứ thế chia tay.
Có lẽ khi đó anh đã sớm nghi ngờ tôi rồi.
Vì sao từ một ngày cần anh ôm mười lần.
Đến một ngày chỉ cần anh ôm ba lần.
Rồi đến một lần cũng không cần.
Tôi cứ tưởng những lời chúng tôi nói trong ngày chia tay đều chỉ là lời tức giận.
Không ngờ anh lại nghiêm túc.
Cố Quân lái xe đưa tôi đến dưới khu chung cư.
Anh quay đầu nhìn sâu vào tôi, giọng thành khẩn:
“Chuyện nghỉ việc, cô về suy nghĩ lại đi. Cô phải tin vào mắt nhìn của tôi. Mất đơn hàng này đối với công ty chúng ta chưa chắc đã là chuyện xấu.”
“Hơn nữa, cô cũng không cần vì một người qua đường trong đời mà từ bỏ tiền đồ của mình.”
“Cố Quân, tôi chỉ là một thư ký bình thường, đáng để anh tốn nhiều công sức giữ lại như vậy sao?”
Tôi không phải người chậm hiểu.
Trước đây luôn cảm thấy Cố Quân đối xử với tôi và những người khác đều giống nhau.
Nhưng những hành động của anh trong hai ngày nay.
Khiến tôi rất khó không nghĩ nhiều.
Cố Quân cong cong mày mắt.
“Sau khi cô chỉnh sửa bản cáo bạch niêm yết cho công ty chúng ta, toàn bộ văn bản gần như được nâng lên mấy tầm. Công ty chúng ta có thể niêm yết thành công, công lao của cô không nhỏ.”
“Còn những tài liệu công ty nộp cho cơ quan chính phủ, cũng vì cô viết tốt nên dự án của chúng ta mới tiến triển thuận lợi như vậy.”
Cố Quân có chút nghiêm túc nói:
“Công ty cần cô.”
Anh lại nhỏ giọng bổ sung:
“Tôi cũng vậy.”
Tôi hơi căng thẳng ấn nút dây an toàn.
Lại phát hiện thế nào cũng không mở được.
Bàn tay thon dài rõ khớp xương của Cố Quân vươn tới, nhẹ nhàng ấn một cái.
Dây an toàn nhanh ch.óng trượt khỏi người tôi.
Lúc này, khoang mũi tôi bị mùi hương cỏ cây nhàn nhạt trên người anh bao phủ.
Tôi có chút căng thẳng tạm biệt anh:
“Cảm ơn, tôi về trước đây.”
“Ngủ ngon.”
Cố Quân rất bình tĩnh.
Nếu như vành tai anh không đỏ lên.
Tôi vừa leo đến tầng bốn.
Liền nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
“Muộn vậy mới về?”
9
Hứa Bùi dựa vào tường, vẻ mặt dò xét nhìn tôi.
“Xe đỗ dưới lầu gần hai mươi phút rồi. Trong khoảng thời gian đó em và Cố Quân làm gì?”
“Liên quan gì đến anh.”
Tôi mở túi tìm chìa khóa mở cửa.
Hứa Bùi vẫn không chịu rời đi, giọng điệu cợt nhả:
“Anh ta chỉ có mười tám phút, thời gian ngắn như vậy có thỏa mãn được em không?”
Động tác vặn chìa khóa của tôi khựng lại.
Tôi quay đầu nhẹ nhàng liếc anh một cái:
“Sao anh biết hôm nay chúng tôi chỉ làm một lần? Mọi phương diện của anh ấy đều dài hơn anh.”
Nói xong, tôi vặn cửa chuẩn bị đi vào.
Không ngờ Hứa Bùi lại xông vào theo.
“Rầm” một tiếng, anh đóng cửa lại.
Hai tay Hứa Bùi mạnh mẽ ép tôi vào tường.
