Người Yêu Cũ Là Anh Trai Bạn Thân - Chương 5

Cập nhật lúc: 18/06/2026 17:05

"Em có biết nơi đó nguy hiểm thế nào không?" Giọng anh đột ngột cao lên mấy tông: "Nếu hôm nay anh đến muộn một bước, em có biết chuyện gì sẽ xảy ra không?"

Tôi bị anh làm cho giật mình, theo bản năng hơi lùi lại phía sau.

Anh chú ý tới động tác của tôi, liền hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải đè nén cơn giận xuống.

"Xin lỗi. Anh không phải đang mắng em, anh chỉ là... anh chỉ lo lắng thôi."

Giọng anh thấp hẳn xuống, có chút run rẩy.

"Thẩm Miên, em có biết khi nghĩ đến việc em một mình đến nơi như thế, anh đã sợ hãi đến mức nào không?"

"Em biết rồi, em..." Lời của tôi còn chưa dứt đã bị anh kéo mạnh vào lòng.

Cằm anh tựa trên vai tôi, tôi có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể anh đang khẽ run lên bần bật.

"Thẩm Miên, lần sau có chuyện gì, em có thể thông báo cho anh đầu tiên được không?"

Giọng anh khản đặc đến tội nghiệp: "Chứ không phải đợi đến khi anh gọi điện qua, mới phát hiện em đang ở một mình tại cái nơi rách nát đó."

Anh ôm tôi càng c.h.ặ.t hơn, vị luật sư vàng luôn bày mưu tính kế, nắm chắc mọi việc trong tay ngày thường, lúc này trong giọng điệu chỉ toàn là sự yếu đuối không thể che giấu.

"Lúc nãy trên đường lái xe đến quán bar, trong đầu anh chỉ toàn nghĩ đến việc vạn nhất em xảy ra chuyện... Thẩm Miên, em bảo sau này anh phải sống thế nào đây?"

Anh nới lỏng vòng tay một chút, hơi thở ấm nóng phả lên ch.óp mũi tôi, vành mắt anh vậy mà lại hơi hoen đỏ.

Giây tiếp theo, anh không cho tôi cơ hội lên tiếng, cúi đầu hung hăng hôn xuống.

Nụ hôn đó không còn là sự dò dẫm thử thách nữa, mà mang theo sự chiếm hữu đầy sợ hãi sau một phen hú vía.

Kết quả trực tiếp của nụ hôn đầy sợ hãi tối qua chính là Lục Nghiên Từ không thèm về nữa.

Sáng sớm hôm sau, tôi bị đ.á.n.h thức bởi tiếng thái thức ăn khe khẽ phát ra từ nhà bếp.

Tôi vừa dụi mắt vừa bước ra ngoài, nhìn thấy Lục Nghiên Từ đang mặc chiếc áo sơ mi trắng có chút nhăn nhúm từ ngày hôm qua, ống tay áo xắn lên đến cẳng tay, để lộ cổ tay săn chắc, đang đứng rán trứng.

Ánh nắng ban mai chan hòa trên người anh, khoảnh khắc đó, tôi thậm chí còn nảy sinh một thứ ảo giác rằng chúng tôi đã kết hôn với nhau nhiều năm rồi.

"Tỉnh rồi à? Đi vệ sinh cá nhân đi, năm phút nữa ăn sáng." Anh cũng chẳng thèm ngẩng đầu lên, giọng điệu tự nhiên như thể anh mới là chủ nhân của căn nhà này vậy.

Nhìn chiếc tạp dề vô cùng lạc quẻ trên người anh, tôi vừa giận vừa buồn cười: "Lục Nghiên Từ, sao anh vẫn chưa đi?"

Lục Nghiên Từ đặt chiếc muỗng nấu ăn xuống, quay người lại.

"Thẩm Miên, chuyện tối hôm qua đã chứng minh một điều, em sống một mình rất không an toàn."

Anh bước tới, dùng ngón tay còn chưa lau khô hẳn khẽ nhéo má tôi một cái: "Anh đã bảo trợ lý chuyển những đồ dùng sinh hoạt thường ngày của anh sang nhà bên cạnh rồi."

"Nhà bên cạnh?" Tôi kinh hãi thốt lên.

"Ừm, hợp đồng thuê nhà vừa mới ký chiều qua, ngay đối diện cửa nhà em." Khóe môi anh khẽ nhếch lên, trong ánh mắt tràn ngập vẻ đắc ý đầy mưu mô.

"Sau này, em không cần phải thông báo cho anh, anh cũng có thể nắm bắt được hành tung của em ngay từ bước đầu tiên."

Vừa ăn xong bữa sáng, cuộc gọi liên hoàn của Lục Tri Hạ đã ập đến.

Rõ ràng là cậu ấy đã tỉnh rượu, đang điên cuồng dò xét qua điện thoại: "Miên Miên! Tối qua anh tớ không làm gì cậu chứ? Tống Triết bảo lúc đó mặt anh ấy đen hơn cái đ.í.t nồi nữa..."

Tôi có tật giật mình liếc nhìn người đàn ông đang thanh lịch nhấp cà phê ở phía đối diện, nhỏ giọng đáp: "Không có gì đâu, anh ấy chỉ mắng Tống Triết một trận thôi."

"Vậy thì tốt quá! Làm tớ sợ c.h.ế.t khiếp."

Lục Tri Hạ thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó giọng điệu liền trở nên hóng hớt.

"Nhưng mà nói thật nhé, tối qua anh tớ lại tự thân vận động đưa cậu về nhà, thế mà lại không thèm xách tớ theo, đây chẳng giống phong cách của anh ấy chút nào. Không lẽ anh ấy... nhắm trúng cậu rồi đấy chứ?"

Tôi suýt chút nữa thì phun hết ngụm sữa trong miệng ra ngoài.

Lục Nghiên Từ nhướng mày, ngón tay thon dài đưa sang, trực tiếp bấm mở loa ngoài.

Lục Tri Hạ ở đầu dây bên kia chẳng hề hay biết gì, vẫn tiếp tục liến thoắng: "Miên Miên này, tuy anh tớ vừa đẹp trai vừa kiếm được nhiều tiền, nhưng con người anh ấy cổ hủ và m.á.u lạnh lắm, sinh hoạt quy củ cứ như một con rô-bốt vậy.”

“Nếu cậu mà ở bên anh ấy thật thì chẳng khác nào tự nhảy vào hố lửa! Nghe tớ đi, dạo này tớ mới quen một anh nhiếp ảnh gia, dịu dàng lắm..."

Nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm xuống điểm đóng băng.

Những ngón tay thon dài của Lục Nghiên Từ gõ nhẹ lên mặt bàn, anh thong thả lên tiếng: "Lục Tri Hạ, anh thấy em không muốn giữ lại cuốn sổ kết hôn kia nữa rồi."

Đầu dây bên kia im lặng như tờ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.