Người Yêu Cũ Là Anh Trai Bạn Thân - Chương 9

Cập nhật lúc: 18/06/2026 17:05

"Anh... anh rốt cuộc là ai?" Chân Lâm Húc đã nhũn ra từ lúc nào.

Lục Nghiên Từ thậm chí chẳng buồn thí cho anh ta thêm một ánh mắt, chỉ cúi đầu hỏi tôi: "Bộ màu xanh này em không thích à? Vậy thử bộ màu trắng kia đi, bộ đó hợp với em hơn."

Lâm Húc vắt chân lên cổ tháo chạy nhục nhã.

Lục Tri Hạ ở bên cạnh cười đến mức gập cả người: "Ha ha ha ha, đây chính là lực sát thương của luật sư đỉnh cấp sao? G.i.ế.c người không thấy m.á.u, lại còn tiện tay tra luôn cả thuế nhà người ta!"

Buổi tối sau khi về nhà, tôi chặn Lục Nghiên Từ ngay tại lối ra vào.

"Luật sư Lục, lúc nãy anh có tính là lợi dụng chức quyền để trả thù riêng không hả?"

Lục Nghiên Từ thuận thế ép mạnh tôi lên tường, hơi thở nóng bỏng: "Thẩm Miên, anh không chỉ trả thù riêng, anh còn muốn cho tất cả mọi người biết, em là của anh."

Anh cúi đầu hôn xuống, giọng lẩm bẩm: "Kẻ nào dám dòm ngó, anh sẽ khiến gã đó khuynh gia bại sản."

Sau khi hôn lễ của Lục Tri Hạ kết thúc, khách khứa đã giải tán đôi ngả, trong khu vườn của khách sạn chỉ còn lại những ánh đèn trang trí nhỏ lấp lánh, thưa thớt.

Cái thói nghịch ngợm của Lục Tri Hạ lại trỗi dậy, cậu ấy xách vạt váy cưới, lén lén lút lút tiến lại gần bên cạnh Lục Nghiên Từ đang đứng hút t.h.u.ố.c.

"Anh trai, m có phải là anh cực kỳ thích Miên Miên không?"

"Phải." Lục Nghiên Từ trả lời rất dứt khoát.

"Vậy khi nào thì anh cầu hôn?" Lục Tri Hạ hỏi dồn, trong mắt lấp lánh ánh sáng phấn khích.

"Lục Tri Hạ." Giọng Lục Nghiên Từ trầm xuống đầy cảnh cáo: "Hôm nay em nói hơi nhiều rồi đấy."

"Em đang quan tâm anh mà!" Lục Tri Hạ chu mỏ: "Anh cũng gần ba mươi tuổi rồi còn chưa kết hôn, em làm em gái sao có thể không lo lắng cho được!"

Lục Nghiên Từ quay đầu lại, nhìn cô em gái ruột đã mặc váy cưới chỉnh tề của mình, giọng điệu lạnh tanh: "Em mới hai mươi lăm tuổi đã kết hôn rồi. Anh còn chưa tính sổ với em vụ đó đâu."

Nụ cười trên mặt Lục Tri Hạ lập tức cứng đờ, cậu ấy rụt cổ lại, lập tức ngậm miệng không dám ho he.

Lục Nghiên Từ không thèm để ý đến một Lục Tri Hạ đang hóa đá tại chỗ nữa, anh nửa ôm nửa dắt tôi đi thẳng về phía bãi đỗ xe.

"Đi đâu thế anh?"

"Đến một nơi."

Xe chạy khoảng nửa tiếng đồng hồ thì dừng lại dưới một tòa chung cư cao tầng.

Lục Nghiên Từ đưa tôi vào thang máy, bấm nút lên tầng cao nhất.

"Đây là đâu vậy?" Tôi có chút tò mò.

"Đến nơi em sẽ biết."

Cửa thang máy mở ra, anh dẫn tôi đến trước một cánh cửa, rút chìa khóa mở cửa ra.

Đây là một căn căn hộ được trang trí vô cùng ấm cúng, cửa sổ sát đất của phòng khách đối diện thẳng với cảnh đêm của thành phố, ánh đèn rực rỡ, đẹp đẽ như một bức tranh.

Nhưng điều khiến tôi kinh ngạc hơn cả chính là cách bài trí của căn phòng.

Gối tựa trên ghế sofa có cùng một kiểu dáng với gối tựa ở nhà tôi.

Chiếc bình hoa trên bàn trà đang cắm những bông hoa hướng dương mà tôi yêu thích nhất.

Trên bệ bếp đặt một bộ dụng cụ làm bánh, chính là bộ đồ mà tôi từng nói rất muốn mua.

Ngay cả đôi dép lê dành cho nữ ở lối ra vào cũng là kiểu dáng mà tôi từng vô tình nhắc đến là mình thích.

"Cái này... đây là..." Tôi lắp bắp, không thốt nên lời.

Lục Nghiên Từ bước đến bên cạnh tôi, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi: "Đây là căn nhà anh mua từ ba tháng trước khi chúng ta chia tay."

"Vốn dĩ anh muốn đợi sửa sang xong xuôi mới dẫn em đến xem, rồi... cầu hôn em."

Vành mắt tôi bỗng chốc đỏ hoe.

"Nhưng anh đã làm hỏng bét cả rồi." Giọng anh hơi trầm xuống, tràn ngập sự tự trách: "Anh cứ ngỡ chỉ cần chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ thì em sẽ vui vẻ. Nhưng anh lại quên mất rằng, điều quan trọng nhất chính là phải sẻ chia và trao đổi với em."

"Vì thế, em mới hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của căn nhà này."

Anh nhìn tôi, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.

"Miên Miên, căn nhà này là dành riêng cho em. Từ phong cách thiết kế cho đến việc lựa chọn nội thất, từng chi tiết nhỏ nhặt nhất đều được làm theo sở thích của em."

Anh chỉ tay về phía ngăn kéo của bàn trà: "Trong ngăn kéo còn có một bất ngờ anh chuẩn bị cho em, em mở ra xem thử đi."

Tôi bước lại gần, đôi tay run rẩy kéo ngăn kéo ra.

Bên trong là một cuốn sổ hồng chứng nhận quyền sở hữu nhà đất, cùng một bản thỏa thuận.

Trên cuốn sổ hồng kia, rành rành tên của hai chúng tôi.

Còn tiêu đề của bản thỏa thuận lại đề mấy chữ: "Thỏa thuận tài sản tiền hôn nhân".

Tôi lật bản thỏa thuận ra, phát hiện nội dung bên trong cực kỳ đơn giản.

Lục Nghiên Từ tự nguyện chuyển nhượng toàn bộ bất động sản, xe cộ, tiền tiết kiệm đứng tên mình cùng thu nhập sau hôn nhân cho Thẩm Miên sở hữu cá nhân không bồi hoàn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.