Người Yêu Tôi Là Phản Diện - 3
Cập nhật lúc: 25/06/2026 15:04
Trong lúc tôi còn đang vắt óc suy nghĩ xem phải làm sao để kích thích ham muốn tiêu tiền của vị "thượng đế" này thêm chút nữa, thì người đàn ông đối diện cuối cùng cũng gõ gõ lên tay vịn ghế, kéo câu chuyện trở lại chính sự.
"Tôi muốn những thông tin có giá trị hơn..."
04
Thật ra ban đầu tôi cũng chẳng định nói nhiều đến thế đâu.
Nhưng biết sao giờ, người mua này chịu chi quá mà! Nhận ngay hai triệu tiền đặt cọc, đợi đến khi xác thực thông tin chính xác thì sẽ nhận thêm gấp ba lần số tiền dư nữa!!!
Mắt tôi sáng lên như hai cái đèn pha, có bao nhiêu bí mật biết được là tôi "xả láng" tuồn ra hết sạch.
Từ thói quen sinh hoạt, nơi ở riêng tư cho đến tình hình công ty của Nam Dục, tôi đều khai báo không sót một chữ.
Cuối cùng, tôi còn không quên gửi gắm một lời chúc cực kỳ thành tâm thành ý:
"Chúc ngài tâm tưởng sự thành, sớm ngày 'xoẹt' một phát tiễn anh ta lên đường, vì dân trừ hại nhé!"
Nghĩ mà xem, chịu bỏ ra một đống tiền lớn như vậy để mua thông tin thì chắc chắn là có thâm cừu đại hận với Nam Dục rồi.
Theo quan sát của tôi, vị huynh đài này cũng thuộc hàng m.á.u mặt đấy.
Ngoại trừ hai câu nói lúc đầu ra thì hầu như chỉ có mình tôi thao thao bất tuyệt, còn anh ta thì im lặng lắng nghe từ đầu đến cuối, kiệm lời đến mức cực đoan.
Nếu anh ta thực sự có thể đấu một trận sinh t.ử với Nam Dục, thì coi như tôi cũng tích được một chút công đức rồi.
Vừa dứt lời chúc, người đàn ông kia lại khẽ cười.
Anh ta đứng dậy, sải bước trầm ổn đi về phía lối ra ở bên kia, trước khi đi còn để lại một câu nói bằng giọng điệu có chút mỉa mai, châm chọc:
"Cảm ơn lời chúc của cô."
Tôi: "..."
Quái dị thật sự... Chẳng lẽ người giàu ai cũng có tính nết kỳ cục như vậy sao?!
Thôi kệ đi, việc quan trọng nhất bây giờ là phải gọi điện báo tin vui cho Bùi Di Khiêm cái đã!
Chắc là anh đang trong giờ nghỉ giải lao, điện thoại vừa đổ chuông một cái đã được kết nối ngay lập tức.
Đầu dây bên kia nghe có vẻ rất yên tĩnh.
"Bùi Di Khiêm ơi! Hôm nay em kiếm được tiền rồi nè!"
"Tối nay em sẽ bao anh ăn một bữa siêu, siêu, siêu to khổng lồ luôn!!!"
Đúng là so với cái gã đàn ông kỳ quặc vừa rồi, Bùi Di Khiêm nhà tôi chẳng khác nào một thiên sứ.
Anh thậm chí còn chẳng buồn gặng hỏi xem tôi kiếm tiền từ đâu, chỉ dịu dàng lên tiếng đáp ứng, rồi quay sang hỏi han xem tôi có mệt lắm không.
"Em không mệt tí nào hết. Còn anh thì sao? Hôm nay anh làm những gì rồi?"
Lúc này tôi đã hoàn toàn ra khỏi khu chợ giao dịch ngầm và đang đi bộ trên đường.
Ánh nắng gắt chiếu xuống mặt đường nhựa khét lẹt, khiến người ta có cảm giác uể oải, rệu rã hết cả chân tay.
Tôi lười biếng chờ đợi Bùi Di Khiêm giống như mọi ngày, nghiêm túc báo cáo xem mấy giờ ăn cơm, rửa được bao nhiêu chiếc xe, có nói chuyện với bạn nữ nào không.
Thế nhưng, đầu dây bên kia bỗng nhiên im bặt trong vài giây ngắn ngủi...
"G.i.ế.c người..."
"Sau đó, lại cùng người khác thảo luận xem nên g.i.ế.c chính mình như thế nào."
Cái gì cơ chứ?!
05
Đi kèm với câu trả lời của anh là một ngữ điệu nửa cười nửa không đầy bí hiểm.
Một luồng khí lạnh lẽo không rõ nguyên do bỗng dọc theo sống lưng tôi chạy thẳng lên đại não.
Tiếng lá cây xào xạc bên tai dường như bị bóp nghẹt và lùi xa dần, chỉ còn lại tiếng rè rè yếu ớt từ sóng điện thoại truyền đến, hoàn toàn không có một chút hơi ấm nào.
Giữa tiết trời mùa hè nóng nực thế này, mà tôi lại nổi hết cả da gà da vịt lên!
Nói thật lòng đấy. Cảm giác lúc đó của tôi là dường như anh đang nói thật!
Trong đầu tôi, cái vùng chịu trách nhiệm quản lý trực giác bỗng gào thét liên hồi, đưa ra một phán đoán vô cùng đáng sợ.
Nhưng chưa kịp để tôi suy nghĩ kỹ xem tại sao mình lại có cảm giác đó,
Bùi Di Khiêm đã kịp thời cắt ngang.
Giọng điệu anh trở nên uể oải, mang theo chút vui vẻ của kẻ vừa thực hiện được một trò đùa dai:
"Anh đùa em thôi mà, không lẽ em bị dọa sợ thật rồi đấy chứ?"
"Hôm nay anh ở suốt trong tiệm, rửa được mười ba chiếc xe liền, ông chủ còn bảo sẽ thưởng thêm tiền cho anh nữa kìa."
Tôi: "..."
Cái quái gì vậy hả?! Mang chuyện đó ra dọa người vui lắm à?!!!
Tôi cố đè nén cái cảm giác là lạ vừa rồi xuống, hứ một tiếng rõ to, bắt đầu lên giọng hờn dỗi với anh:
"Tối nay hủy tiệc! Anh không có phần ăn nữa đâu!!!"
*Cạch* một tiếng, tôi dứt khoát cúp máy, chẳng thèm nể nang Bùi Di Khiêm lấy một chút.
Nhưng tôi biết thừa là anh sẽ chẳng giận tôi đâu.
Nhớ hồi trước tôi hứng lên đóng vai làm đại vương đè đầu cưỡi cổ anh, anh còn chẳng thèm chấp nhặt nữa là.
Biết đâu tối nay anh lại dùng tiền thưởng để mua bánh ngọt nhỏ mang về dỗ dành tôi không chừng!
Tôi đắc ý nghĩ thầm, nhanh ch.óng ném cái khúc mắc nho nhỏ vừa rồi ra sau đầu.
Ngón tay lướt trên màn hình, tôi sướng rơn cả người đếm đi đếm lại mấy con số 0 vừa mới tăng lên trong tài khoản ngân hàng.
Sau đó, tôi tiện tay xóa hết đống tin nhắn rác rồi đút điện thoại vào túi quần, rảo bước đi về nhà.
Tôi hoàn toàn không hề hay biết rằng, ở góc khuất màn hình kia, một dòng tin nhắn lỗi hệ thống bị xóa bỏ lại bướng bỉnh nhảy ra một lần nữa.
[ Li h@ th&ng...%/ C@nh bo %$ Nguy hi@m //: Dang sua chua ]
Cùng lúc đó, vô số dòng bình luận dày đặc bỗng cuộn lên cuồn cuộn sau lưng tôi:
[ Ôi trời đất ơi! Lại... lại không nhìn thấy nữa rồi! Đây rõ ràng là thông báo chính thức từ hệ thống mà aaa!!! ]
