Người Yêu Tôi Là Phản Diện - 7
Cập nhật lúc: 25/06/2026 15:05
Mẹo nhỏ huấn cún con.
Hiệu quả thật đấy!
11
Dưới sự dẫn dắt từng bước của tôi, Nam Dục miễn cưỡng đồng ý thả Bùi Di Khiêm đi.
Anh ta còn hứa sẽ giúp anh giải quyết vấn đề hộ khẩu, đồng thời hỗ trợ tìm lại người thân ruột thịt.
“Cha mẹ ruột của cậu là người sáng lập tập đoàn Trí Năng Viễn Xuyên. Hiện giờ họ đang ở Hải Thị. Hai ngày nữa sẽ có người mang toàn bộ tư liệu đến tận nhà cho cậu, bao gồm cả những chuyện đã xảy ra năm đó.”
“Còn có muốn đi tìm họ hay không thì tự cậu quyết định.”
Bùi Di Khiêm lặng lẽ đi phía sau tôi.
Anh cúi đầu, không biết đã nghe lọt được bao nhiêu.
“Từ nay về sau nếu có vấn đề gì thì có thể gọi điện cho tôi.”
“Nếu không liên lạc được thì cũng có thể đến đây tìm tôi. Chuyện gì giúp được, tôi nhất định sẽ cố gắng giúp.”
Con đường nhỏ cuối cùng cũng đi đến điểm cuối.
Ngoài cổng lớn đã có chiếc xe thương vụ chờ sẵn để đưa anh rời đi.
Bên cạnh là đài phun nước trong vườn hoa.
Những cột nước trắng xóa rơi xuống, tạo thành màn sương mỏng phản chiếu một cầu vồng nhỏ xinh.
Bùi Di Khiêm đột nhiên dừng bước.
Anh ngẩng đầu lên.
Giữa tiếng nước chảy ào ào, anh nhìn tôi rất nghiêm túc.
Trong mắt còn mang theo một tia chờ mong khó giấu.
“Cô không đi cùng tôi sao?”
“Đi cùng tôi đi.”
???
Ngay lập tức, sống lưng tôi lạnh toát.
Một luồng khí nguy hiểm quen thuộc bám theo như hình với bóng.
Không cần quay đầu tôi cũng biết nguồn gốc của nó là ai.
[Hả?! Kịch bản này bắt đầu kỳ quái rồi đó!]
[Một tên bệnh kiều u ám, một đóa bạch liên hoa kiên cường, khó chọn quá đi!]
[Theo tôi thấy thì mức độ cố chấp của Bùi Di Khiêm với tình cảm cũng chẳng kém gì Nam Dục. Tôi có cảm giác chỉ cần muội bảo gật đầu một cái là anh ấy sẽ lập tức nhận lại gia đình, mang theo gia sản quay về đ.á.n.h nhau với Nam Dục!]
[Hay là hốt luôn cả hai đi! Tôi muốn xem np!]
[Hehehe, tưởng tượng cảnh muội bảo bị bắt nạt quá mức nên chạy đến tìm Bùi Di Khiêm che chở, sau đó Nam Dục đứng bên cạnh cười khẩy: Em nghĩ hắn là người tốt chắc?]
[Ngon quá, thơm quá, hấp dẫn quá...]
[Nam Dục, anh hối hận chưa? Trước đây ngày nào cũng khoe vợ mình tốt thế nào trước mặt Bùi Di Khiêm, kết quả người ta thật sự thích rồi thì anh lại không vui!]
[Loại người như Nam Dục chiếm vị trí chính thất bằng cahs không đường hoàng, nên canh phòng tiểu tam cực gắt. Người khác chỉ cần nói với vợ anh ta một câu thôi là anh ta đã coi như kẻ địch rồi. Hahaha!]
[Khoan đã... hình như có gì đó sai sai? Có ai còn nhớ mục tiêu ban đầu của chúng ta là khuyên em bé mau chạy trốn không?!]
[Haizz, lúc đầu ai cũng nghĩ phản diện sớm muộn sẽ mất kiểm soát. Kết quả giờ mới phát hiện em bé cực kỳ biết cách huấn cún.]
[Nam Dục đúng kiểu công cao thủ thấp. Bản thân thì thả thính hết bài này tới bài khác, nhưng chỉ cần muội bảo dùng chút thủ đoạn là hắn lập tức đứng hình. Hahaha!]
Bình luận thì đang mở tiệc ăn mừng.
Còn tôi lại rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Phía trước là nam chính đang tha thiết chờ đợi.
Phía sau là phản diện mặt đen như đáy nồi.
Rốt cuộc có ai quan tâm đến sự sống còn của tôi không vậy?!
“Không được, không được.”
“Ở đây tôi sống rất tốt.”
Trước khi mọi chuyện hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát, tôi lập tức nghĩa chính từ nghiêm từ chối Bùi Di Khiêm.
Sau đó vội vàng đẩy anh lên xe như đang chuyển phát nhanh.
Tôi còn gõ gõ cửa kính ghế lái, dặn tài xế:
“Bác tài, đừng có từ từ nữa, mau lái đi giúp cháu!”
12
Chiếc xe dần rời khỏi trang viên.
Bụi đất phía sau bị cuốn lên cao theo làn khói xe.
Tôi thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Sau đó quay người đi dỗ dành bình giấm chua cỡ lớn nào đó.
“Trước đây em với Bùi Di Khiêm vốn chẳng quen biết nhau. Anh ấy chắc chỉ khách sáo thôi, đùa một chút ấy mà.”
Nam Dục không nói là tin, cũng không nói là không tin.
Giọng anh ta nhàn nhạt, chẳng nghe ra cảm xúc gì.
“Không cần giải thích với tôi.”
À.
Được thôi~
Tôi xoay người định đi về nhà ăn bữa trưa sớm.
Ai ngờ vừa bước được vài bước đã nghe thấy bên cạnh vang lên một câu nói yếu ớt:
“Hắn là đối tượng công lược của em.”
Tôi: ...
“Bây giờ không phải nữa rồi.”
“Chỉ cần anh ngoan ngoãn, đừng gây chuyện, em và anh ấy sẽ không còn bất cứ quan hệ gì nữa.”
Đó chính là kết quả mà tôi và thợ sửa chữa hệ thống kia thức trắng đêm thương lượng mới có được.
Sau khi cân nhắc đủ mọi mặt, mọi người đều thống nhất rằng mức độ phá hoại của Nam Dục quá cao.
Chỉ cần ổn định được anh thì chuyện gì cũng dễ giải quyết.
Vì thế, nhiệm vụ của tôi đã được điều chỉnh một cách đầy vinh quang thành:
[Công lược Nam Dục, giảm giá trị hắc hóa.]
Trong vườn, cây cối được cắt tỉa gọn gàng.
Những cành lá non xanh mang theo hương thơm nhè nhẹ.
Nam Dục đứng trước đài phun nước, đúng ngay vị trí hoàn hảo để cầu vồng nhỏ phía sau trở thành phông nền cho anh.
Anh lại tiếp tục phong cách ít chữ như vàng:
“Ừ.”
À.
Tôi nhận ra rồi.
Sau khi thân phận bị bại lộ trước mặt tôi, thay đổi lớn nhất của Nam Dục chính là anh có thể tùy ý bày sắc mặt.
Sự dịu dàng, rộng lượng trước kia hoàn toàn biến mất.
