Ngụy Kim Chi - Chương 2
Cập nhật lúc: 20/08/2026 13:02
Chương 2
03
Lời ta vừa dứt, hộ vệ phủ Huyện chủ đã chắn ở bên ngoài.
Không cho bất kỳ ai rời đi.
Tạ phu nhân và Phó Kinh Sóc không ngờ ta lại ngang ngược như vậy.
Tạ phu nhân không nhịn được nổi giận:
"Ngươi lại dám giam cầm gia quyến quan lại triều đình?"
Ta chậm rãi ngắm móng tay vừa nhuộm, thong thả nói:
"Lễ cập kê còn chưa hoàn thành, tân khách sao có thể rời tiệc trước được? Còn chưa khai tiệc mà."
Thấy hai bên giằng co không dứt trong mắt Lâm Xu Nhi thoáng lóe lên một tia oán hận và nôn nóng.
Nàng ta đảo mắt, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, hơi thở dồn dập, trông như sắp ngất đi.
Trong lúc cấp bách, Phó Kinh Sóc đoạt bội đao của thị vệ bên cạnh.
Lưỡi đao sắc bén chỉ vào ta.
Hắn uy h.i.ế.p ta:
"Sở Dao Thiên, ngươi thật sự cho rằng mình có thể vô pháp vô thiên sao? Chuyện hôm nay nếu Thánh thượng biết, ngươi cho rằng người còn che chở ngươi như trước sao!"
Ta nhìn dáng vẻ Phó Kinh Sóc bảo vệ người khác.
Ta thật không hiểu vì sao năm đó mẫu thân lại chọn người này làm phu quân tương lai của ta.
Ta vốn không muốn để ý hắn.
Đột nhiên, chưởng sự cô cô đã ở bên ta nhiều năm lại lao thẳng vào lưỡi đao.
Trong miệng còn hét lớn:
"Tất cả đều là lỗi của lão nô! Công chúa, là lão nô có lỗi với hài t.ử của người!"
Trong ánh mắt cuối cùng, bà ta đầy áy náy nhìn về phía Lâm Xu Nhi.
Những người vốn còn đang xem kịch không nhịn nổi nữa:
"Trời ơi, đây chẳng phải là người cũ của phủ Trưởng công chúa sao? Từ nhỏ đã ở bên Công chúa lớn lên, sau đó Công chúa để bà ấy chăm sóc Huyện chủ."
"Chẳng lẽ Sở Dao Thiên thật sự không phải con gái Trưởng công chúa sao?"
"Năm đó Trưởng công chúa đúng là sinh con gái ở nơi khác rồi mới trở về. Nhìn như vậy, Sở Dao Thiên và Trưởng công chúa quả thật không quá giống!"
Ta nhìn ác nô nằm trên đất một cái.
Không lưu lại chút tình cảm nào:
"Cho cả nhà ác nô này xuống dưới bầu bạn với bà ta đi, cũng coi như tận tình tận nghĩa nhiều năm của phủ Công chúa."
Chưởng sự cô cô vẫn còn vài phần sinh khí, nghe lời ta, mí mắt giật mấy cái.
Rồi hoàn toàn tắt thở.
Mọi người bị sự lòng dạ sắt đá của ta dọa sợ.
Có mấy thế gia nữ t.ử nhát gan càng sợ hãi rúc vào lòng mẫu thân nhà mình.
Ta vốn không muốn bày ra những lễ tiết rườm rà này để ứng phó với một đám người giả tạo.
Là ngày đó, mẫu thân vuốt mái tóc đen của ta, dịu dàng nói:
"Cập kê là một chuyện lớn trong đời nữ t.ử, con của ta nên ở dưới ánh mắt mọi người, nhận những lời chúc phúc tốt đẹp nhất."
Bây giờ, người xung quanh nhìn ta đều bằng ánh mắt không tốt và nghi ngờ.
Phó Kinh Sóc giống như đã nhẫn nhịn đến cực hạn, gân xanh trên bàn tay cầm kiếm nổi lên.
Hắn nghiến răng nghiến lợi:
"Hôm nay, vì mọi người, ta sẽ phạm thượng, xử lý nữ nhân làm đủ chuyện ác như ngươi."
Nhưng nhanh hơn hắn là một bóng kiếm lóe qua.
Bàn tay đang cầm kiếm của hắn bay v.út lên không, vẽ thành một đường cong đẹp đẽ.
04
Đến khi mọi người nhìn rõ thứ vừa bay qua là gì, những người nhát gan đã ngất xỉu.
Có người không chịu đựng nổi, lập tức nôn ra.
Tạ phu nhân gắng gượng chống đỡ thân thể, sắc mặt trắng bệch.
Phó Kinh Sóc đầy mặt hoảng sợ, hắn ôm cánh tay bị c.h.ặ.t đứt, quỳ một gối trên đất.
Ta đứng từ trên cao nhìn xuống hắn:
"Ngươi nói ta làm đủ chuyện ác? Ta đã làm chuyện ác gì?"
"Là hại người? Hay phóng hỏa? Hay trộm cắp? Ta chẳng qua không thích học, thích vui chơi, có gì sai."
"Trái lại là ngươi, ngay trong ngày ta cập kê lại dẫn một cô gái mồ côi không rõ lai lịch tới phá nghi thức, hủy danh dự, dồn ta vào chỗ c.h.ế.t."
"Ngươi còn chưa xác minh thân phận nàng ta đã chạy tới gây chuyện, có phải từ sớm đã mưu tính muốn phạm thượng không."
Mỗi khi ta nói một câu, sắc mặt Phó Kinh Sóc lại trắng thêm một phần.
Phu nhân nhà Ngự sử không nhìn nổi, lên tiếng giúp:
"Cho dù bọn họ có sai, Huyện chủ cũng không nên ép người quá đáng, tổn hại tính mạng người khác."
Nghe bà ta nói, ta không nhịn được cười.
Ta hỏi ngược:
"Cho nên ta phải đứng ở đây chịu ấm ức?"
"Lúc bọn họ sai, vì sao các người không nói một tiếng? Bây giờ thấy chuyện đã lớn mới mở miệng khuyên can."
"Không cảm thấy mình rất giả tạo sao?"
Trước lời chất vấn của ta, cả sảnh im phăng phắc.
Thấy ta không chừa chút tình cảm nào, Ngự sử phu nhân xanh mét mặt:
"Huyện chủ dù có Trưởng công chúa chống lưng cũng không thể coi thường lễ pháp như vậy!"
"Đả thương người hủy dung, c.h.ặ.t đứt tay công t.ử, giam lỏng cả sảnh tân khách, từng chuyện đều là trọng tội, đợi đến lúc vào triều tham tấu, ngay cả bệ hạ cũng khó bảo vệ ngươi chu toàn."
"Từ xưa nữ t.ử nên giữ trinh tĩnh, nhu thuận, còn ngươi thì bạo lệ ngông cuồng không giữ quy củ như vậy, truyền ra ngoài chẳng phải sẽ thành trò cười của toàn Thượng Kinh sao?"
Ngày thường, cả nhà Ngự sử luôn chăm chăm soi lỗi của phủ Công chúa.
Năm đó mẫu thân chưa cưới đã có thai, một mình dẫn ta về kinh, lại chưa từng nhắc tới phụ thân ta.
Vương Ngự sử cảm thấy đây là việc phạm vào điều đại bất kính với thiên hạ.
Ông ta nói mẫu thân đã làm hỏng quy củ thế gian.
Nhưng quy củ thế gian này, vì sao chỉ hà khắc với nữ t.ử?
Nam t.ử hành vi phóng đãng, thế nhân gọi là phong lưu phóng khoáng.
Nữ t.ử chỉ hơi đi sai một bước đã bị đóng lên cột sỉ nhục.
Năm đó, Vương Ngự sử còn muốn lấy cái c.h.ế.t can gián, yêu cầu hoàng ngoại tổ trừng phạt bà.
Mẫu thân không những không nhận sai, thậm chí còn gọi thị vệ tới giúp ông ta đập đầu vào tường mạnh hơn một chút.
Ông ta sợ đến mức lập tức đổi giọng:
"Con người đều có thất tình lục d.ụ.c, tình khó tự kiềm, quả thật khó mà kiểm soát."
Xem đi, trước sống c.h.ế.t, mọi quy củ đều có thể gạt sang một bên.
