Ngụy Tạo Thượng Thần - Chương 153

Cập nhật lúc: 23/04/2026 16:09

“Sự khao khát bắt nguồn từ bản năng, sự cám dỗ khi thực sự giao hòa, khiến hắn phải chịu đựng ma chướng khó kiểm soát nhất trên thế gian.”

“Lâm Phong Trí!

Nàng an phận chút đi!”

Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên trong hư không Nguyên thần.

Dường như truyền tới từ sau lưng nàng, Lâm Phong Trí hoảng hốt quay người lại, nhưng Nguyên thần của hắn lại chợt run rẩy.

Trong thần thức của nàng, nàng là một con cá, nhưng trong Nguyên thần của Kỳ Hoài Chu, thứ hắn thấy lại là hình ảnh do bản tâm hắn huyễn hóa ra.

Ngày đó nàng đứng trước mặt hắn với tấm lưng trần, ánh xanh nhạt hắt lên, chiếu rọi nàng như xương ngọc tiên cốt, mà giờ đây, nàng chậm rãi xoay người, mái tóc dài buông rũ bên vai như thác đổ.

Nụ cười ngây thơ, mày mắt vô tội, sự quyến rũ tột cùng, không điều gì không khiến người ta phát điên.

Kỳ Hoài Chu rất muốn nhắm mắt lại, nhưng đây là Nguyên thần của hắn, là nội tâm mà hắn không thể trốn tránh.

“Ngươi thực sự không sao chứ?

Không cần uống vài viên đan d.ư.ợ.c sao?”

Lâm Phong Trí cảm nhận được sự bất ổn trong Nguyên thần hắn, không nhịn được hỏi.

“Câm miệng!

Luyện tinh!”

Hắn không thể duy trì phong độ của mình nữa, giọng khàn đặc nói.

Lâm Phong Trí nhận ra sự cáu kỉnh hiếm thấy của hắn, lập tức thức thời ngậm miệng, tập trung vào đống tinh cụ.

Mười mấy mảnh tinh cụ đã sớm tự động bay từ trong giỏ tới trước mặt nàng, nàng không cần dùng ngón tay chạm vào nữa, thần thức có thể rót vào trong tinh cụ, nàng bèn thử chia thần thức của mình thành nhiều sợi, đồng thời rót vào tất cả tinh cụ bên cạnh.

Trải qua quá trình tu hành thời gian qua, cùng với sức mạnh của Côn Đan, sức mạnh thần thức của nàng tiến bộ vượt bậc, thế mà có thể đồng thời điều khiển tất cả tinh cụ.

Lô tinh cụ được tưới tắm bằng linh thủy của Côn Bằng này, mỗi một viên đều có kết cấu khác nhau, phức tạp hơn quặng Xích Minh, cần nàng cẩn thận tách bỏ tạp linh, nhưng may mắn là vì liên quan đến Linh Quan của Côn Bằng, tạp chất trong lô tinh cụ này rất ít, bản thân đã đủ thuần khiết, nên Lâm Phong Trí thi triển cũng không tốn quá nhiều sức.

Sức mạnh Nguyên thần của Kỳ Hoài Chu bao bọc lấy thần thức của nàng, lấy thần thức của nàng làm trung tâm, theo nàng phiêu dạt trong không gian ngũ sắc rực rỡ, cảm nhận sự huyền diệu và kỳ diệu của tạo hóa, bầu bạn cùng nàng từng chút từng chút, biến kết cấu hỗn loạn trở nên sạch sẽ.

Thời gian chậm rãi trôi qua, cũng chẳng biết đã qua bao lâu, giỏ tinh cụ này cuối cùng cũng thấy đáy.

Theo từng tiếng vang thanh thúy, linh bảo trôi nổi giữa không trung từng món từng món rơi xuống dưới chân hai người, ánh sáng năm màu bùng lên, bao trùm lấy hai người.

Kỳ Hoài Chu thu hồi Nguyên thần như trút được gánh nặng, mở mắt ra, lại thấy ánh sáng đan xen xung quanh hai người, tựa như rơi vào thế giới kỳ ảo, dường như vẫn chưa thoát ra khỏi những không gian thần kỳ kia.

Lâm Phong Trí cũng đã mở mắt, nhìn chằm chằm Kỳ Hoài Chu, mắt nàng phản chiếu ánh sáng xung quanh, con ngươi đen láy biến ảo thành tia màu kỳ dị mà yêu mị, dường như chỉ cần một cái liếc mắt, là có thể nhiếp hồn đoạt phách.

Hắn thanh giọng, vừa định nói gì đó, nàng lại đột ngột khép mắt, cả người mềm nhũn ngã xuống, được hắn ôm lấy eo đón vào lòng.

Sau khi thăm dò bằng linh lực một lát, hắn biết nàng chỉ là hao kiệt sức lực, mới yên lòng, ôm người đứng yên tại chỗ, ánh mắt rơi trên khuôn mặt trắng ngần của nàng.

Sự xao động trong lòng vẫn chưa hoàn toàn dập tắt, hắn dường như vẫn chìm trong khao khát Nguyên thần vừa rồi, sau khi trở về thực tại, khao khát này hóa thành một d.ụ.c vọng khó hiểu.

Hắn muốn chạm vào, muốn gặm c.ắ.n, muốn làm vài hành vi nguyên thủy, thuộc về loài thú.

Nước mắt của nàng là vị của nước biển, vậy, có cái gì là ngọt không?

Hắn bắt đầu tò mò, và sự tò mò này rất nhanh biến thành sự mê hoặc to lớn.

Kỳ Hoài Chu nghiêng đầu, chậm rãi cúi xuống, như có ma xui quỷ khiến mà tiến lại gần bờ môi mím c.h.ặ.t của nàng.

Đôi môi nàng trông thật ngon lành, hồng nhạt nhạt, mềm mại non nớt, khiến người ta không cầm lòng được.

Môi hắn gần như dán vào môi nàng, nhưng hắn không tiến thêm bước nào, chỉ khẽ hít hà, sau đó chậm rãi đưa đầu lưỡi ra, lướt qua cánh môi nàng, để lại một vệt ướt át nhạt nhòa.

Giống như một con thú.

Môi nàng, thật sự là ngọt.

Mà nước mắt của nàng, là mặn.

Đây là…… tư vị hỉ nộ ái ố thuộc về con người.

Hắn dường như, hiểu ra điều gì đó.

Lời tác giả:

“Cảm ơn các thiên thần nhỏ đã ném vé bá vương hoặc tưới dịch dinh dưỡng cho tôi trong khoảng thời gian từ 2023-08-12 08:

09:

26 đến 2023-08-13 08:

32:

53 nhé!”

Cảm ơn thiên thần nhỏ đã ném mìn:

Dạ Di 1 cái;

Cảm ơn các thiên thần nhỏ đã tưới dịch dinh dưỡng:

Thanh Hà Dẫn Mộng, Tuyết Hài T.ử 10 bình; cc 3 bình; Hướng Hiểu, doremilliao, 30542080 1 bình;

Vô cùng cảm ơn mọi người đã ủng hộ tôi, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!

◎Một tiếng Thượng thần, thấu tận mây xanh.◎

Lâm Phong Trí mơ một giấc mơ.

Nàng mơ thấy con quái thú giấu sau màn sương đen thò đầu ra, thè lưỡi nhẹ nhàng l-iếm bờ môi nàng.

Ướt át, rất ngứa.

Nàng muốn giơ tay chạm vào đầu nó, nhưng nó lại đột ngột rút về trong làn sương mù dày đặc.

Lâm Phong Trí mơ màng tỉnh lại, không tự chủ được đưa tay khẽ chạm vào môi mình, cảm giác trong mơ thật chân thực, nhưng nàng lại không nhớ nổi hình dáng của con quái thú kia, chỉ loáng thoáng nhớ ánh mắt của nó, đôi mắt thú ấy mang theo sự cảnh giác bẩm sinh, lại xen lẫn sự tò mò chưa từng trải đời, dò xét mọi thứ chưa biết mà nó thấy.

Rõ ràng là sự tồn tại khiến người ta sợ hãi, nhưng nàng lại dường như không chút sợ hãi nào, thậm chí nảy sinh một tia mong đợi muốn đối thoại với nó.

“Tỉnh rồi?”

Giọng nói quen thuộc vang lên, mơ hồ mang theo vài phần khàn khàn.

Ánh mắt Kỳ Hoài Chu dõi theo tay nàng, rơi trên cánh môi nàng.

“Ta ngủ bao lâu rồi?”

Lâm Phong Trí hoàn hồn, lúc này mới phát hiện mình và Kỳ Hoài Chu đang ngồi tựa vai vào nhau trên mặt đất, nàng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ đầu mình nghiêng trên vai hắn khi ngủ.

“Không lâu lắm, nửa chén trà.”

Kỳ Hoài Chu thản nhiên nói.

“Còn ngươi?

Có ổn không?”

Nàng vừa hỏi, vừa vận chuyển kinh mạch.

Linh khí trong cơ thể vận hành thông suốt, đan điền linh khí tràn trề, toàn thân đều thư giãn, tràn đầy sức mạnh, tuy lực kiệt mà ngất đi, nhưng khi tỉnh dậy lại có cảm giác tinh thần bách bội.

Xem ra, dùng Tiêu Nhưỡng để tinh luyện những tinh cụ này, có thể nâng cao thần thức và hấp thụ linh khí của nàng, theo một ý nghĩa nào đó cũng coi là một kiểu tu luyện.

“Ta không sao.”

Kỳ Hoài Chu đứng dậy trước nàng một bước, xoay người đưa tay về phía nàng, “Tiểu hữu, đi xem thành quả của nàng đi.”

Lâm Phong Trí nhìn chằm chằm bàn tay trước mắt, lộ ra nụ cười gian xảo:

“Ta không thích ngươi gọi ta là tiểu hữu, ngươi đổi cách gọi cho ta đi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ngụy Tạo Thượng Thần - Chương 153: Chương 153 | MonkeyD