Ngụy Tạo Thượng Thần - Chương 22
Cập nhật lúc: 23/04/2026 14:07
“Lâm Phong Trí siết c.h.ặ.t tâm can, tay nắm c.h.ặ.t hai lá bùa hộ thân.”
Cảnh giới của đối phương ít nhất cũng là Kim Đan kỳ, nếu thực sự đ.á.n.h nhau, nàng hoàn toàn không có phần thắng.
Nàng phải nghĩ cách trốn thoát.
Nhưng còn chưa kịp nghĩ ra kế sách vẹn toàn, người kia đã phất tay áo rơi xuống phía nơi nàng đang nấp.
Một tia sáng bạc x.é to.ạc không trung, mang theo sát khí sắc bén, trong chớp mắt đã rơi xuống phía trên bụi cỏ rậm rạp đằng xa, hóa thành một làn sương băng bao phủ lấy toàn bộ bụi cỏ.
Khí lạnh tỏa ra bốn phía.
Người kia cùng đệ t.ử Côn Hư nhìn bụi cỏ tươi tốt bị ăn mòn sạch sẽ, trơ trọi lộ ra nền đá, lúc này mới thu hồi ánh mắt.
Ở phía này, những giọt nước hóa từ sương băng mang theo ánh lam u u dường như bị một tầng pháp chướng vô hình bao bọc, trượt theo thân hình Lâm Phong Trí chui vào trong đất.
Trong tay Lâm Phong Trí, hai tấm bùa suýt chút nữa bị bóp nát, bên tai là tiếng “xèo xèo" của cây cỏ bị ăn mòn, nàng quay đầu chậm rãi ngước mắt, nhìn lên theo tà áo đang phất phơ bên cạnh.
Tức thì, tâm tư nàng ngũ vị tạp trần, lo vui đan xen.
Vui là, nàng không ch-ết được.
Lo là, nàng không trốn thoát được.
Kỳ Hoài Chu lơ lửng giữa không trung, nhìn xuống từ trên cao, khẽ mỉm cười, làm động tác im lặng với nàng.
Lời tác giả:
“Ngạc nhiên không?
Bất ngờ không?”
◎ Ra oai phong ◎
Gió đêm không biết đã dừng từ lúc nào, tiếng côn trùng kêu chim hót thỉnh thoảng vang lên cũng biến mất, xung quanh tựa hồ bị một cái l.ồ.ng lớn che đậy, Lâm Phong Trí có cảm giác như đang bị cách biệt với thế giới bên ngoài.
Chắc hẳn là Kỳ Hoài Chu đã dùng thuật pháp hay pháp bảo gì đó có thể che giấu thân hình và hơi thở, cho nên hai người phía đối diện mới không nhìn thấy họ.
Nàng không biết Kỳ Hoài Chu đến từ khi nào, có lẽ chỉ là tình cờ gặp nàng, cho nên ra tay cứu giúp, hoặc là... hắn đi theo nàng suốt dọc đường đến đây.
Ý nghĩ phía sau khiến nàng lạnh cả sống lưng.
Kỳ Hoài Chu vẫn mỉm cười dịu dàng với nàng, cử chỉ đi đứng vẫn phong nhã thản nhiên, đầy tiên khí, chỉ có khuôn mặt tái nhợt đó, dưới nền trời đêm đen kịt lại càng làm nổi bật vẻ u ám, giống như một chiếc mặt nạ.
Dưới chiếc mặt nạ ấy, dường như chôn giấu vô vàn bí mật, nhìn thấu tức ch-ết.
Lâm Phong Trí tuy có chút phản cốt, nhưng nàng càng biết nghe lời mà quý trọng mạng sống, vào thời khắc này nàng dứt khoát từ bỏ ý định trốn khỏi Côn Hư, ngoan ngoãn nghe lời Kỳ Hoài Chu.
Hắn bảo nàng im lặng, thì nàng im miệng.
Dù sao có hắn ở đây, tính mạng nàng chắc chắn không lo.
Dù cho hắn có yếu ớt đến đâu, cảnh giới Nguyên Anh vẫn nằm đó, tu sĩ phía trước chỉ là Kim Đan kỳ, không đáng để lo ngại.
Kỳ Hoài Chu dường như rất hài lòng với sự ngoan ngoãn của nàng, độ cong nơi khóe miệng lớn hơn, hắn vươn một ngón tay, khẽ ngoắc về phía nàng.
Trong chớp mắt, vô số luồng gió mềm mại, như tơ nhện quấn lấy thắt lưng nàng, kéo nàng lên không trung.
Chỉ trong một nhịp thở, nàng đã được đưa đến bên cạnh Kỳ Hoài Chu.
Dưới chân như đang giẫm lên mây mềm, nhưng cúi đầu nhìn xuống lại trống không, nàng liền ngẩng đầu nở một nụ cười với hắn, thì thầm:
“Kỳ tiên quân, thật trùng hợp."
Kỳ Hoài Chu gật gật đầu, đáp lại nàng bằng ánh cười:
“Thật trùng hợp."
Hai người, một người như không biết nàng muốn trốn, một người giả vờ ngẫu nhiên gặp mặt, đều mang tâm tư hiểu rõ mà vờ như không biết.
Lâm Phong Trí đảo đảo con ngươi, ghé sát lại gần hắn, bĩu môi về phía hai kẻ lén lút đằng trước, nói:
“Tiên quân đến thật đúng lúc, ta phát hiện hai kẻ này hành tung khả nghi, nghi ngờ chúng trộm bán bảo vật tông môn, đang giao dịch ở đây."
Kỳ Hoài Chu chớp chớp mắt, cười rất dịu dàng.
Lâm Phong Trí còn chưa kịp nghe câu trả lời của hắn, đã nghe thấy giọng nói của đệ t.ử Côn Hư phía bên kia vang lên:
“Tiên quân có hài lòng không?"
Nàng nhìn theo tiếng, chỉ thấy tu sĩ mặc áo choàng đã nhận lấy gấm nang từ tay đệ t.ử Côn Hư, kéo dây rút miệng túi, cẩn thận lấy từ trong gấm nang ra một vật, đặt trong lòng bàn tay khẽ nâng lên.
Đám vật đó nhìn trông như cục bông, cuộn tròn như quả bóng trên tay hắn.
Không phải vật ch-ết, là vật sống?
Lâm Phong Trí sững sờ.
“Đây chính là ấu thú Tam Nhãn Hỏa Nghê."
Dường như sợ đối phương không biết hàng, đệ t.ử Côn Hư vừa nói vừa vươn ngón tay véo cục bông, để lộ khuôn mặt ủ rũ của ấu thú, lại thô bạo vạch lớp lông nhung trên trán nó ra, phô bày cái khe mắt chưa mở trên trán ấu thú, “Hỏa Nghê dị biến, bảo bối vô giá khó tìm."
Lâm Phong Trí nhíu mày, tư duy xoay chuyển cực nhanh.
Hỏa Nghê là linh thú xếp hạng mười đầu trong linh thú phổ của Cửu Hoàn tu tiên giới, giỏi về lửa, sức chiến đấu hung hãn, nếu thuần hóa làm sủng thú hay tọa kỵ, thì đối với tu sĩ mà nói đúng là như hổ thêm cánh, chưa kể toàn thân từ trên xuống dưới, xương m-áu thịt đều có thể làm thu-ốc, da vảy giáp có thể luyện khí, toàn thân đều là bảo vật, từng là linh thú mà tu sĩ Cửu Hoàn mơ ước.
Mà trong đó, Tam Nhãn Nghê lại thuộc linh thú dị biến, ngoài hỏa linh khí, còn có thêm kim linh khí, là loại linh thú cực kỳ hiếm gặp.
Chỉ tiếc là, Nghê thú khó thuần, nếu muốn thuần phục, bắt buộc phải bắt từ khi còn nhỏ, nhưng Hỏa Nghê đã có linh tính, nếu mất đi ấu thú, mẫu thú tất sẽ phát điên, điên cuồng mà ch-ết, vì vậy sau khi bị tu sĩ săn bắt dữ dội, cả tộc Hỏa Nghê gần như tuyệt diệt, nay ở Cửu Hoàn đã khó mà tìm thấy.
Hỏa Nghê còn sót lại thưa thớt, hoặc là bị nuôi nhốt ở các tiên môn đại tông linh khí sung túc, hoặc là trốn trong núi rừng hẻo lánh nguy hiểm, mà núi Côn Hư nhờ linh khí dồi dào, trong núi sâu sinh sống mấy con Nghê hoang dã, được Côn Hư che chở, luôn luôn rất an toàn.
Ấu thú bị trộm bắt hôm nay nhỏ như vậy, rõ ràng là mới sinh không lâu, chắc là thừa lúc mẫu thú sau sinh thân thể hư nhược mới ra tay, cũng không biết con mẫu thú kia phát hiện con bị trộm, sẽ đau lòng và điên cuồng đến mức nào?
“Cái này không chỉ ăn cây táo rào cây sung, thông đồng người ngoài, còn săn trộm linh thú bản tông?
Thật là đê tiện!"
Lâm Phong Trí nghĩ thông suốt điểm này, trong lòng giận dữ không thôi, không nhịn được túm lấy tà áo Kỳ Hoài Chu, “Kỳ tiên quân, mau bắt bọn chúng!
Đừng để chúng chạy mất!"
Kỳ Hoài Chu liếc nhìn cái móng vuốt trên tà áo, Lâm Phong Trí hoàn hồn, vội vàng buông tay ra, chỉ vào hai kẻ phía trước giục giã:
“Kỳ tiên quân còn đợi gì nữa, không ra tay nữa là người ta chạy mất đấy!"
Phía bên kia, tu sĩ mặc áo choàng kiểm tra hàng xong, hài lòng gật đầu, cũng móc ra một cái túi trữ vật xám xịt, ném vào lòng đối phương.
Đệ t.ử Côn Hư lập tức hớn hở mở túi ra, chỉ nhìn hai cái, nụ cười biến mất, nói:
“Tiên quân, đây là Tam Nhãn Hỏa Nghê, không giống Hỏa Nghê bình thường."
“Giá chúng ta bàn bạc chính là cái này."
Người kia trầm giọng đáp lại.
