Nguyện Ánh Sáng Hướng Về Em - Chương 9

Cập nhật lúc: 17/09/2026 10:03

Quả thực là vô cùng đáng thương.

Kể từ sau khi biết được hoàn cảnh gia đình thiếu thốn tình thương ấy của anh, tôi lại càng đối xử tốt và quan tâm đến Cố Dĩ Hà nhiều hơn.

Vào giờ nghỉ trưa hôm sau, để che nắng cho anh ngủ, tôi đã cẩn thận đặt hẳn hai cuốn sách giáo khoa dày cộm lên bậu cửa sổ, thế nhưng cái gờ cửa sổ thì lại quá đỗi hẹp mà hai cuốn sách thì lại quá dày, kết quả là sau hai nhịp rung lắc lưỡng lự, hai cuốn sách đã trượt rơi thẳng xuống dưới, nện chuẩn xác một cú trúng ngay vào đầu Cố Dĩ Hà.

Tôi giật b.ắ.n mình hoảng hốt, vội vàng cúi người xuống nhặt sách lên.

Bàn tay tôi vừa mới chạm vào mép cuốn sách thì đã bị một bàn tay to lớn, ấm nóng của Cố Dĩ Hà chộp c.h.ặ.t lấy.

Lòng bàn tay của anh nóng rực lên một cách kinh hoàng như hòn than đỏ.

Anh mở mắt ra nhìn thấy người đứng trước mặt là tôi, ngọn lửa sát khí trong đáy mắt vừa lóe lên liền lập tức vụt tắt, rồi anh nhẹ nhàng buông lỏng bàn tay tôi ra.

Ban đầu tôi còn đang cảm thấy vô cùng ngượng ngùng và áy náy vì lỡ tay làm rơi sách trúng đầu anh, thế nhưng khi nhìn thấy đôi môi anh tái nhợt không còn giọt m.á.u, tâm trí tôi bỗng chốc chẳng còn thời gian đâu để mà ngượng ngùng nữa.

Tôi vội vã vươn bàn tay nhỏ nhắn lên áp nhẹ vào trán anh.

Và quả nhiên đúng như những gì tôi vừa linh cảm: Trán anh nóng rực như lửa thiêu, anh đang bị sốt rất cao!

"Anh... anh bị sốt cao rồi này!" Nhìn thấy Cố Dĩ Hà lại mệt mỏi nhắm nghiền hai mắt lại, tôi liền lo lắng đưa tay kéo giật góc áo của anh.

Anh hé mở đôi mắt đỏ ngầu vì cơn sốt nhìn tôi, cất giọng vô cùng thản nhiên như không có chuyện gì:

"Ừm."

Thái độ dửng dưng ấy lại càng khiến cho tôi cuống cuồng lo lắng hơn:

"Phải đi... xuống phòng y tế ngay!"

Chẳng biết có phải vì do tôi đang quá đỗi sốt ruột nên phát âm ngọng líu ngọng lô khó nghe, hay là do anh đang mơ màng ngái ngủ vì mệt, mà Cố Dĩ Hà cứ ngẩn người ra nhìn tôi mất một lúc lâu.

Một lát sau anh mới khó nhọc ngẩng đầu dậy, vươn tay chộp lấy cốc nước trên bàn của tôi tu liền một hơi hai ngụm lớn.

Kể từ sau cái lần tôi ngầm đồng ý cho anh uống chung nước hôm nọ, Cố Dĩ Hà căn bản chẳng bao giờ tự mình bỏ tiền đi mua nước uống nữa.

"Uống nhiều nước ấm vào là tự khắc sẽ khỏi ngay thôi mà." Anh vặn nắp bình nước lại, đặt trả về mặt bàn của tôi.

Không được đâu!

Tuyệt đối không thể coi thường như thế được!

Tôi nắm c.h.ặ.t lấy ống tay áo của anh, ra sức lắc đầu nguầy nguậy:

"Bắt buộc phải đi... xuống phòng y tế!"

Vừa nói tôi vừa dứt khoát đứng bật dậy.

Tôi nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đang nóng rực như lửa than của Cố Dĩ Hà, dùng hết sức bình sinh ra sức kéo anh đứng dậy, thế nhưng kéo liền hai lần mà thân hình cao lớn của anh vẫn ngồi bất động không sao nhúc nhích nổi.

Mãi cho đến khi nhìn thấy hai hốc mắt tôi bắt đầu đỏ hoe suýt chút nữa đã bật khóc nức nở vì lo lắng, anh mới chịu ngoan ngoãn nghe lời đứng dậy theo tôi.

Tôi thậm chí còn chẳng kịp xin phép thầy giáo đang đi ngược chiều ngoài hành lang, cứ thế một tay nắm c.h.ặ.t lấy tay Cố Dĩ Hà dắt anh chạy thẳng một mạch xuống phòng y tế của trường.

Có lẽ trong mắt của Cố Dĩ Hà lúc này, hành động hốt hoảng cuống cuồng của tôi chẳng khác nào một kẻ bị tâm thần phát điên, thế nhưng anh đâu thể nào thấu hiểu được rằng: Một cơn sốt cao co giật hoàn toàn có thể thiêu rụi và phá hủy vĩnh viễn đôi tai của một con người!

Mỗi một lần chúng ta chủ quan coi thường sức khỏe, cái hậu quả tàn khốc mà nó để lại sẽ là thứ bi kịch đớn đau mà cả cuộc đời này chúng ta không bao giờ đủ sức gánh vác nổi.

"Bốn mươi độ! Sốt cao đến mức độ này cơ à?!" Bác sĩ trường học cầm chiếc nhiệt kế lên xem liền khẽ nhíu c.h.ặ.t mày.

Cảm nhận được bàn tay nóng rực như thiêu đốt của anh ban nãy, tôi đã sớm biết chắc chắn thân nhiệt của anh không thể nào thấp được.

Thế nhưng may mắn là anh chỉ bị cảm cúm phong hàn thông thường, bác sĩ kê cho anh vài viên t.h.u.ố.c hạ sốt, bắt anh uống t.h.u.ố.c rồi cắm kim truyền dịch tĩnh mạch để anh nằm ngủ một giấc trên giường bệnh.

"Cậu ấy ngủ một giấc cho toát mồ hôi là sẽ đỡ ngay thôi, em mau quay về lớp học đi nhé." Vị bác sĩ trường học đẩy nhẹ gọng kính, hết nhìn Cố Dĩ Hà đã chìm vào giấc ngủ lại quay sang nhìn tôi dặn dò.

Tôi khẽ gật đầu dạ vâng, thế nhưng trong lòng lại vẫn cảm thấy vô cùng bất an và không nỡ rời đi.

Nghĩ đến việc hiện tại vẫn đang là giờ nghỉ trưa, mà hai tiết học tiếp theo buổi chiều lại là hai tiết tự học trên lớp, sau một hồi đắn đo suy nghĩ, tôi quyết định kéo chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh mép giường bệnh của anh.

Ánh mắt của vị bác sĩ trường học nhìn tôi trong một thoáng chốc bỗng biến đổi vô cùng kỳ lạ, cuối cùng ông khẽ thở dài một tiếng rồi lẳng lặng quay trở về bàn làm việc của mình ngồi xuống.

Có lẽ do suốt quãng thời gian vừa qua tôi thường xuyên thức khuya cày bài tập đến tận đêm muộn nên cơ thể bị thiếu ngủ trầm trọng, lại thêm việc bầu không khí phòng y tế lúc này đang vô cùng yên tĩnh và đúng vào giấc trưa, ngồi trông chừng anh một lúc lâu, mí mắt tôi bắt đầu trĩu nặng rồi tôi gục đầu xuống mép bàn ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Đến khi tôi giật mình tỉnh giấc thì Cố Dĩ Hà đã thức dậy từ bao giờ, anh đang ngồi tựa lưng vào thành giường, chăm chú dán c.h.ặ.t ánh mắt nhìn vào một đoạn cổ tay trái vô tình bị lộ ra ngoài của tôi.

Đó là phần cổ tay bị tuột ra ngoài trong lúc tôi ngủ say không để ý.

Tôi hoảng hốt cuống cuồng vội vã đưa tay kéo giật ống tay áo xuống.

Toàn bộ quần áo của tôi xưa nay khi mua mẹ đều cố tình chọn mua cỡ lớn hơn một số, chính vì vậy phần ống tay áo lúc nào cũng rất dài có thể trùm kín mít toàn bộ bàn tay.

Rất may là các bạn nữ sinh bây giờ cũng đều thích phong cách mặc áo rộng thùng thình như vậy, nên suốt bao lâu nay chưa từng có bất kỳ ai phát hiện ra điều gì bất thường ở cổ tay tôi.

Thế nhưng giờ đây, Cố Dĩ Hà đã tận mắt nhìn thấy tất cả, anh nhanh như cắt vươn bàn tay chộp c.h.ặ.t lấy cổ tay trái của tôi!

Tôi còn chưa kịp giãy giụa phản kháng thì những ngón tay thon dài của anh đã nhẹ nhàng, cẩn thận vạch từng lớp vải áo đang quấn c.h.ặ.t quanh cổ tay tôi ra.

Và vết sẹo dài lồi lõm, hơi ửng lên sắc hồng nhạt kinh hoàng và xấu xí ấy... cứ thế trần trụi phơi bày ra giữa không gian, phơi bày trọn vẹn trước đôi mắt của Cố Dĩ Hà!

Bàn tay của Cố Dĩ Hà bỗng nhiên run lên bần bật, khi anh ngước mắt lên nhìn tôi, khóe mắt anh đã đỏ hoe ngập tràn sự đau đớn và bàng hoàng không dám tin vào mắt mình.

Tôi không còn đủ dũng khí để dám nhìn thẳng vào biểu cảm trên khuôn mặt anh lúc này nữa, tôi dùng hết sức bình sinh vùng vẫy giật phăng cánh tay mình ra khỏi bàn tay đang run rẩy của anh, đầu óc hoàn toàn trống rỗng trắng bệch cắm đầu tháo chạy thục mạng ra khỏi phòng y tế.

Đó chính là chút tôn nghiêm và thể diện cuối cùng của cuộc đời tôi.

Và tất cả mọi thứ ngay vào cái khoảnh khắc nghiệt ngã ấy, đã hoàn toàn vỡ vụn tan tành thành từng mảnh trước mặt anh.

Tôi không biết bản thân mình nên đi đâu về đâu.

Và tôi cũng căn bản chẳng biết bản thân mình còn có nơi nào để có thể dung thân được nữa.

Khoảnh khắc Cố Dĩ Hà tìm thấy tôi, tôi đang ngồi thu lu ôm gối trong một góc tối hẻo lánh trên sân thượng trường học, hai bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy cỗ máy trợ thính ốc tai điện t.ử vừa mới tháo xuống.

Bóng người cao lớn của anh phủ ụp xuống bao trùm lấy toàn thân tôi, tôi ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn lên anh, trong một thoáng chốc tôi chẳng thể nào phân biệt nổi anh rốt cuộc là con ác quỷ đang đẩy tôi xuống mười tám tầng địa ngục, hay là vị thánh nhân đang vươn tay kéo tôi thoát khỏi vũng lầy vực sâu tăm tối.

Cố Dĩ Hà ngồi xổm xuống bên cạnh tôi, anh nhẹ nhàng vươn tay gỡ từng ngón tay đang siết c.h.ặ.t của tôi ra, cẩn thận lấy cỗ máy trợ thính từ trong lòng bàn tay tôi ra.

Tôi có thể nhìn thấy những đầu ngón tay của anh đang ửng đỏ lên và khẽ run rẩy từng hồi.

Cơn gió từ phía sau thổi tới, thổi tung những lọn tóc con sau vành tai tôi bay lòa xòa trước má.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nguyện Ánh Sáng Hướng Về Em - Chương 9: Chương 9 | MonkeyD