Nguyện Đến Thế Giới Của Nàng - Chương 4
Cập nhật lúc: 04/09/2026 05:02
Ta thường ở bên cạnh hắn nghe tiên sinh giảng bài, nhưng không khỏi cảm thấy nghi hoặc.
Trước kia khi hắn đọc sách, ta có thể nhìn ra hắn thật sự vui thích, còn bây giờ cả người hắn dường như đều đè nén một luồng ngoan ý, giống như muốn lấy sách làm đao, mài lưỡi đao thật sắc bén rồi dùng chính lưỡi đao ấy hủy diệt thứ gì đó.
Ta muốn biết Quý Văn Tuyên đã thỏa hiệp điều gì với mẫu thân hắn, vì sao bà ta đồng ý để ta tiếp tục ở lại đây, lại vì sao bằng lòng để Quý Văn Tuyên thật sự được chuyên tâm học hành.
Ta từng hỏi hắn, nhưng Quý Văn Tuyên luôn không để lại dấu vết mà chuyển chủ đề, lúc thì cài một đóa hoa nhỏ sau tai ta, lúc lại đút cho ta một miếng điểm tâm tinh xảo.
Hắn cũng thường xuyên ra ngoài suốt một khoảng thời gian rất dài.
Mỗi lần trở về, sắc mặt hắn đều lạnh lẽo không chút sinh khí, như thể toàn bộ tinh thần đã bị rút sạch.
Ta đứng ở cửa đón hắn, lúc bước xuống xe, trong mắt hắn không có lấy một tia sáng, nhưng vừa nhìn thấy ta liền miễn cưỡng cong môi, sau đó ôm c.h.ặ.t ta vào lòng.
Sức lực lớn đến mức như muốn hòa tan ta vào tận xương m.á.u hắn.
Hắn thở ra một hơi thật dài, dường như muốn trút hết mọi uất khí trong lòng, khi nhìn ta lần nữa, trên mặt đã trở lại nụ cười ôn hòa quen thuộc.
Không lâu sau, hạ nhân trong phủ đều nhận được tiền thưởng, là gia chủ Quý phủ ban xuống, Đại thiếu gia Quý Văn Lâu đã vượt qua kỳ thi Hương, Quý lão gia vui mừng nên trên dưới Quý phủ đều được ban thưởng.
Trong đầu ta như có tia chớp lóe qua.
Một ý nghĩ đột nhiên xuất hiện.
Đến khi hoàn hồn, ta mới nhận ra mình đang chạy như bay.
Quý Văn Tuyên đứng một mình trước bức tường viện, trên tường phủ đầy hoa lăng tiêu, rất nhiều hoa đã héo tàn, hắn ngắt một cành cầm trong tay, đầu ngón tay dính nhựa hoa, hắn cụp mắt tùy tiện lau đi, trên mặt chỉ còn vẻ lạnh lùng.
Nghe thấy tiếng bước chân, hắn quay đầu nhìn ta, khóe môi thoáng hiện ý cười.
"Quý Văn Tuyên."
Ta dừng lại cách hắn ba bước, thở hổn hển.
"Sao vậy? Chạy gấp như thế làm gì?"
Hắn bước tới, nắm lấy tay ta, đặt cành hoa vào lòng bàn tay ta, cẩn thận lau mồ hôi cho ta.
"Quý Văn Tuyên, có phải huynh…… có phải huynh đã đi thi thay người khác không?"
Bàn tay đang lau mồ hôi cho ta khựng lại, ý cười trên mặt hắn cũng cứng đờ trong chớp mắt.
"Có phải huynh đã đi thi thay Quý Văn Lâu không?"
06
Ta túm lấy y phục hắn, như thể đang nắm lấy một cọng rơm cứu mạng, trong lòng chỉ mong hắn cho ta một câu trả lời phủ định.
Ta biết hắn thích đọc sách đến mức nào, đọc sách chính là sự cứu rỗi duy nhất trong cuộc sống âm u ngột ngạt của hắn, hắn muốn thi đỗ công danh, trở nên nổi bật hơn người.
Sao hắn có thể cam lòng trở thành một cái bóng không thể nhìn thấy ánh sáng?
Nếu là ta khổ sở vượt qua những năm tháng trung học, vất vả giành được thành tích rồi lại bị người khác cướp mất, ta nhất định sẽ phát điên.
Trong mắt hắn thoáng hiện vẻ dịu dàng: "Không sao đâu."
Ta cố nhịn cảm giác cay nơi sống mũi, hỏi hắn: "Là vì cứu ta nên huynh mới đồng ý sao?"
Bởi vì Quý Văn Tuyên đồng ý thi thay, cho nên ta mới có thể được hắn tìm về.
Hắn khựng lại, xoa đầu ta: "Đừng nghĩ lung tung, mẫu thân muốn ta đi thi thay thì có rất nhiều cách, đâu cần phải lợi dụng nàng."
Nhưng rõ ràng là sau khi ta được hắn tìm về, mới có một vị phu t.ử thật sự có năng lực tới dạy học, giải đáp nghi vấn cho hắn.
Hắn mang trên người tầng tầng xiềng xích, từ sáng sớm đến chiều tối đều vùi mình trong thư phòng, nhưng tất cả những nỗ lực ấy lại chỉ là may áo cưới cho người khác.
Đến tận bây giờ, hắn vẫn muốn giấu ta.
Ban đêm, chúng ta nằm song song trong màn đêm yên tĩnh.
Hắn mở lòng với ta, kể cho ta nghe chuyện quá khứ của mình.
Hắn nói vừa sinh ra đã bị đưa tới tòa trạch viện này, được nhũ mẫu nuôi lớn, đến năm ba tuổi, nhũ mẫu rời đi, hắn mới gặp được mẫu thân mình, dù khi ấy còn nhỏ, hắn vẫn có thể cảm nhận rõ sự lạnh nhạt của bà.
Nhưng hắn vẫn mong ngóng mẫu thân tới thăm.
Hạ nhân trong phủ cứ hai năm lại thay một lượt, đối với hắn mà nói, những người ấy chẳng qua chỉ là cùng một loại người mang những gương mặt khác nhau.
"Những người tới bên cạnh ta, cuối cùng đều sẽ rời đi…… Tận Hoan."
Hắn bỗng khẽ gọi ta.
Ta đáp một tiếng, rất lâu sau hắn mới nói: "Dù ta có biến thành dáng vẻ thế nào, nàng cũng sẽ không rời khỏi ta, đúng không?"
Ta còn chưa kịp trả lời, hắn đã vội đổi lời: "Không đúng, ta đã nói rồi, chỉ cần tìm được cơ hội, ta sẽ đưa nàng rời đi, ta sẽ nghĩ cách tìm quê nhà của nàng, đưa nàng trở về."
Ta thật sự có thể trở về sao?
Ta đã sớm có nghi vấn này.
Thế giới này không tốt đẹp, ngột ngạt mà tàn khốc, sau khi được hắn tìm về, từng hành động cử chỉ của ta đều bị trên dưới trạch viện để mắt, khắp nơi đều là tai mắt.
Mặt trời vẫn treo cao, nhưng chẳng mang theo chút hơi ấm nào.
Thế nhưng Quý Văn Tuyên ở đây, khiến ta lại có thêm một phần không nỡ rời đi.
Sau khi Quý Văn Tuyên thi thay giúp Quý Văn Lâu vượt qua kỳ thi Hương, Quý phu nhân đón hắn trở về phủ, bảo hắn ăn ở cùng Quý Văn Lâu, bắt chước từng lời nói cử chỉ của Quý Văn Lâu.
Ngay cả kỳ thi Hương còn cần Quý Văn Tuyên thi thay, vậy kỳ thi Hội và thi Đình càng không thể trông mong Quý Văn Lâu đạt được thành tích gì.
Hắn phải hoàn toàn biến mình thành cái bóng của Quý Văn Lâu, thay người kia bước đi dưới ánh mặt trời, không để bất kỳ ai nhìn ra bên trong là một linh hồn chịu đầy oan khuất.
Ta cũng theo hắn tới Quý phủ, đồng thời gặp được Quý Văn Lâu.
