Nguyệt Doanh - 3
Cập nhật lúc: 25/06/2026 10:01
Người tới dẫn tiểu thư ra chính sảnh.
Ta theo nàng đi đến dưới hành lang, liền lui sang một bên chờ.
Khoảnh khắc tiểu thư bước qua ngưỡng cửa, bước chân nàng bỗng khựng lại.
Ta thấy nàng cứng đờ tại chỗ.
Người trong sảnh quay người lại.
Tiểu thư lập tức nhìn thấy vết sẹo dưới cằm Lục Hoài Dạ, kích động khó nói thành lời.
Ánh mắt Lục Hoài Dạ khẽ động: “Thẩm tiểu thư mạnh khỏe.”
Ta đứng dưới hành lang, trong lòng nghi hoặc.
Kiếp trước rõ ràng phải qua mấy năm, khi tiểu thư rơi xuống nước, mặt nạ rơi ra, dựa vào hai vết thương cũ, nàng mới phát hiện Thần vương chính là người năm xưa cứu nàng.
Nhưng kiếp này, vì sao Lục Hoài Dạ lại tháo mặt nạ trước cho người khác thấy?
Trước kia, nguyên do hắn vẫn luôn không tháo mặt nạ là vì sợ tiểu thư nhìn thấy vết sẹo trên mặt sẽ sợ hãi, càng sợ nàng chỉ vì thánh chỉ ban hôn nên mới miễn cưỡng tiếp nhận mình.
Khi tiểu thư đưa tới phong thư viết ba điều ước định kia, hắn chỉ nhìn một lần đã đáp ứng, tưởng rằng trong lòng nàng không có hắn, không muốn thân cận với hắn, chiếc mặt nạ ấy càng thêm không dám tháo xuống.
Lục Hoài Dạ nói với tiểu thư vài câu, đề nghị muốn hẹn tiểu thư ra ngoài đi dạo.
Nàng mím môi cười một chút, gật đầu.
Ta thấy vậy liền xoay người đi ra ngoài.
Thân thể tiểu thư yếu, bên ngoài gió lớn, ta đi lấy cho nàng một chiếc áo choàng.
Vừa bước được hai bước, phía sau bỗng vang lên một giọng nói: “Thẩm tiểu thư, tỳ nữ này của nàng quy củ thật lớn, chủ t.ử còn chưa động, nàng ta đã bước trước rồi.”
Bước chân ta khựng lại, quay đầu.
Lục Hoài Dạ đang nhìn ta, ánh mắt lạnh lẽo, đầy vẻ chán ghét.
Ta cúi đầu giải thích: “Tiểu thư, bên ngoài gió lớn, nô tỳ chỉ quay về lấy áo choàng cho người.”
“Đoán ý người khác, vượt quyền làm thay. Thẩm tiểu thư, tâm tư của nha hoàn này của nàng cũng sâu thật.”
Cổ họng ta nghẹn lại, miễn cưỡng nuốt xuống hơi thở ấy.
Hắn đang cố ý kiếm chuyện sao?
Kiếp trước tuy hắn chưa từng nhìn thẳng ta, nhưng cũng chưa từng công khai bắt lỗi ta như vậy.
Kiếp này, chúng ta chỉ vừa gặp mặt, rốt cuộc ta đắc tội hắn từ khi nào?
Tiểu thư phất tay: “Nguyệt Doanh, không cần đâu. Ngươi gọi Tiểu Hàn tới hầu hạ đi, hôm nay không cần ngươi theo.”
Ta gật đầu: “Vâng.”
Khi ta lui ra, Lục Hoài Dạ thuận miệng nhắc: “Thẩm tiểu thư, người bên cạnh nếu không phân rõ bổn phận, sớm muộn cũng sẽ gây phiền phức cho nàng. Chi bằng đổi một người biết bổn phận hơn, tránh sau này sinh chuyện.”
Tiểu thư vẫn giữ vài phần kiên trì: “Nguyệt Doanh chỉ là chu đáo, ta dùng quen rồi.”
Ta đứng ở góc rẽ, nghe lời ấy, trong lòng ngổn ngang khó tả.
04
Khi tiểu thư trở về, mày mắt mang theo ý cười.
Tiểu Hàn theo phía sau, miệng lanh lẹ, ríu rít nói hôm nay Thần vương tặng rất nhiều đồ quý.
“Trong lòng Vương gia nhất định có tiểu thư, ngày sau tiểu thư gả qua đó, nhất định có thể hòa hòa mỹ mỹ.”
Phương ma ma nghe đến mày hoa mắt cười, vỗ tay nói: “Vậy thì tốt quá! Mấy đứa các ngươi nhớ cho kỹ, chỉ khi tiểu thư tốt, các ngươi mới có thể tốt. Ngày sau phải thay tiểu thư trông chừng những kẻ yêu yêu nhiêu nhiêu kia, tránh để đứa nào không có mắt bò lên giường.”
Tiểu Hàn: “Ma ma yên tâm, Vương gia nói rồi, ngày sau chỉ có một mình tiểu thư.”
Phương ma ma vui mừng khôn xiết, kéo tay nàng ấy hỏi liên tục: “Thật sao? Ngài ấy thật sự nói như vậy?”
Tiểu Hàn gật đầu lia lịa như gà con mổ thóc.
Nàng ấy bỗng quay đầu nhìn ta, do dự một chút: “Có điều… Nguyệt Doanh tỷ tỷ, tỷ có phải đã đắc tội Thần vương rồi không?”
Trong lòng ta lộp bộp một tiếng, ngoài mặt vẫn không đổi sắc: “Sao vậy?”
“Vương gia nói, nhìn tỷ không an phận, muốn định cho tỷ một mối hôn sự, là một thị vệ dưới tay ngài ấy, gọi là gì Hải ấy.”
Vương Hải.
Một trong những thị vệ dưới tay Lục Hoài Dạ.
Kiếp trước từng đột nhiên mắc bạo bệnh, tiểu thư vừa gả qua mới một tháng, người đã mất.
Tim ta chìm xuống.
Rốt cuộc Lục Hoài Dạ có ý gì?
Nếu hắn thật sự chê ta chướng mắt, hoàn toàn có thể trực tiếp bảo tiểu thư đuổi ta đi, vậy mà lại cố tình chỉ một người sắp c.h.ế.t cho ta.
Nếu là vô tâm, vì sao lại cố tình là Vương Hải?
Nếu là cố ý… vậy có phải hắn cũng nhớ kiếp trước không?
Ý nghĩ này vừa lóe lên, sau lưng ta đã thấm một tầng mồ hôi lạnh.
Nhưng nghĩ lại, trên đời nào có chuyện trùng hợp đến vậy?
Ta được làm lại một đời đã là may mắn lớn bằng trời, hắn đường đường là Thần vương, sao có thể giống ta?
Tiểu Hàn thấy ta hồi lâu không nói, tưởng ta bị dọa, vội bổ sung một câu: “Có điều tiểu thư đã thay tỷ từ chối rồi. Tiểu thư nói, hôn sự của tỷ nàng tự có chủ trương, không phiền Vương gia nhọc lòng.”
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Mỉm cười với Tiểu Hàn: “Vậy thì tốt.”
Hôm nay, tiểu thư hẹn Thần vương lên núi du xuân.
Người đi theo là Tiểu Hàn.
Sáng sớm khi ta hầu hạ tiểu thư chải đầu trang điểm, nàng đối diện gương đồng vẽ mày, bỗng không quay đầu lại mà hỏi một câu: “Nguyệt Doanh, hôm nay ngươi có việc phải không?”
Ta đang định lắc đầu, nàng lại nói: “Mấy ngày trước chẳng phải ngươi nói Tiêu Tự Chi hẹn ngươi bái miếu Nguyệt Lão sao? Đi đi, cho ngươi nghỉ một ngày.”
“Vương gia dường như luôn không vừa mắt ngươi, ngươi theo bên cạnh ngược lại khiến người ta gò bó. Hôm nay không cần ngươi hầu hạ.”
Trong lòng ta nóng lên, quỳ xuống dập đầu với nàng: “Đa tạ tiểu thư.”
Nàng phất tay: “Đi đi, đừng lỡ giờ.”
Sau khi lui ra, ta thay một bộ y phục tươi sáng, b.úi lại tóc, lại lén phủ chút son phấn lên mặt.
Ra khỏi cửa phủ, ta liền thấy trên bậc đá có một người đang đứng.
Tiêu Tự Chi đã cạo râu, lại đổi một bộ trang phục khác.
Thấy ta tới, vành tai chàng đã đỏ trước.
Tim ta đập thình thịch.
Chàng thật sự rất đẹp.
Tên nhóc hồi nhỏ chảy nước mũi đi theo sau ta, nay đã lớn thành dáng vẻ thế này.
Vai rộng eo hẹp, mày mắt cứng cỏi.
