Nguyệt Hòe Thụ Một Đời Không Thể Buông Tay - Chương 25

Cập nhật lúc: 18/06/2026 07:52

Chẳng ai nói với ai lời nào, Chương Vọng Sinh một tay ôm c.h.ặ.t lấy cô, tay kia kéo cửa đóng lại, trong lúc hỗn loạn sờ thấy then cài liền gạt phắt qua. Anh không biết tại sao cô đột nhiên tới đây, cũng không biết mục đích cô làm vậy là gì, đầu óc mụ mị cả đi, anh chỉ biết cạy mở đôi môi cô ra rồi tiến sâu vào bên trong. Anh mút lưỡi cô thật mạnh, dư vị ấy vẫn luôn khiến anh không cách nào quên được, nay có lại được, anh tự nhiên cảm thấy biết ơn cô vô cùng.

Mới vài ngày trước cô còn đối xử với anh như kẻ thù không đội trời chung, công khai nh.ụ.c m.ạ anh, vậy mà lúc này cô lại chạy đến tìm anh. Trái tim Chương Vọng Sinh trở nên mềm yếu vô cùng, anh vốn chẳng bận tâm đến những điều đó, anh biết cô đau lòng, là anh có lỗi với cô. Bất kể lần này cô muốn làm gì, vậy cứ để cô làm đi, cô muốn đối xử với anh thế nào cũng được. Nhưng anh chẳng ngờ, cô vừa tới đã hôn anh một cách triền miên và mãnh liệt đến thế.

Nam Bắc vừa thở dốc vừa c.ắ.n môi anh. Ở trường, tinh thần cô cứ bất định mãi, muốn chạy tới hỏi anh cho ra lẽ. Thật ra cô không biết anh đã đi hay chưa, nhưng dù đi hay chưa, cô cũng phải tìm anh cho bằng được. Khoảnh khắc anh mở cửa, tim cô đập thình thịch, chẳng màng gì nữa hết.

Cô không nằm mơ, người đang ôm cô đây là một Chương Vọng Sinh bằng xương bằng thịt. Cô vô cùng vội vã, vội vã hôn anh, vội vã ôm anh. Cô lần mò tìm tới những chiếc cúc áo sơ mi, muốn cởi chúng ra. Chương Vọng Sinh đã hoàn toàn trở nên mê loạn, anh muốn giúp cô, nhưng Nam Bắc đã trực tiếp giật đứt cúc áo, chiếc cúc rơi xuống đất, lăn tới một góc.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, cũng quá hỗn loạn. Chương Vọng Sinh cảm thấy hơi ch.óng mặt, anh chưa từng thân mật với ai như thế, dư vị của nụ hôn quá đỗi tê dại, cơ thể run lên một cái là linh hồn cũng run rẩy theo một cái.

Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân và tiếng trò chuyện. Chương Vọng Sinh nghe ra là mấy người bạn đồng hành, Trịnh Phong Niên quả nhiên tới gõ cửa: “Vọng Sinh, mở cửa đi, ra nếm thử vịt quay này!” Lại là một tràng cười: “Vọng Sinh, lão Trịnh mời chúng ta ăn vịt quay, phòng cậu rộng, ăn ở phòng cậu nhé!”

Chương Vọng Sinh một tay tì vào cửa, một tay vòng ôm lấy cô. Nam Bắc ngước mặt lên nhìn yết hầu anh chuyển động, lông mi rủ xuống thật sâu. Cô thấy anh thực sự rất tuấn tú, từ nhỏ cô đã thấy anh đẹp trai, đây là sự thật. Máu nóng dồn hết lên đại não Chương Vọng Sinh: “Cảm ơn mọi người, tôi…”

Tay Nam Bắc cứ theo bản năng mà di chuyển, cô chẳng cần biết bên ngoài là ai, cứ thế mà làm. Mặt Chương Vọng Sinh đỏ bừng lên trong nháy mắt, lỗ tai cũnh nóng bừng, cơ thể tĩnh lặng bấy lâu bị kích thích đến mức co thắt, suýt chút nữa thì rên rỉ thành tiếng.

“Vọng Sinh, Vọng Sinh, cậu sao thế?” Người bên ngoài vừa nói vừa cười, cũng không quá để tâm, không biết anh ở trong phòng lề mề cái gì mà không mở cửa.

Chương Vọng Sinh nắm c.h.ặ.t cổ tay cô, không để cô đụng chạm lung tung nữa.

“Anh Trịnh, mọi người ăn đi, tôi ăn rồi, hơi nhức đầu nên muốn nghỉ ngơi sớm.” Anh cảm thấy giọng mình chắc chắn rất kỳ quặc, sợ người ta nghe ra. Nam Bắc cứ ngửa đầu nhìn anh, anh cúi xuống, ánh mắt hai người chạm nhau, cô chợt mỉm cười đầy tinh quái, giống như đang nhịn cười để bày trò nghịch ngợm.

Bên ngoài, Trịnh Phong Niên và mấy người kia vẫn còn trêu chọc: “Thật sự không ăn à? Thế bọn này ăn nhé, mai đừng có mà hối hận!”

Chương Vọng Sinh hít thở sâu: “Không sao, mọi người ăn đi.”

Tiếng bước chân của họ cuối cùng cũng xa dần, âm thanh cũng nhỏ hẳn đi.

Đôi môi hồng nhuận của Nam Bắc hé mở: “Em cũng muốn ăn đồ ăn.”

Chương Vọng Sinh vẫn còn đang trong cơn chấn động của sắc d.ụ.c, anh có chút lúng túng, không được tự nhiên cho lắm: “Đói rồi à? Để anh đi mua gì đó cho em ăn.”

Cô vuốt ve thắt lưng anh, cất giọng đầy ám muội: “Em có thể ăn anh, anh phải nuôi em.”

Đầu óc Chương Vọng Sinh tỉnh táo lại một chút, mặt anh rất đỏ, ánh mắt cũng hơi mơ màng. Anh cảm thấy như vậy không ổn, mọi chuyện vẫn chưa nói rõ ràng, cô đường đường là một sinh viên đại học, chạy đến nhà khách tìm đàn ông, truyền ra ngoài thì ảnh hưởng sẽ rất xấu.

Anh thiếu tự nhiên mời cô ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn, hỏi cô có muốn uống trà không.

Nam Bắc lại như dây leo quấn quýt lấy anh, cô nói rất trực tiếp: “Em đến đây là để ngủ với anh, anh đừng giả vờ không hiểu, cũng đừng có nói với em là anh không muốn ngủ với em.”

Tim Chương Vọng Sinh đập như trống dồn, chuyện này là sao chứ? Khi trước hai người đã làm loạn thành như thế, nay gặp lại cũng chẳng mấy vui vẻ gì, cô vẫn giống như xưa, bá đạo và tùy hứng, muốn cái gì là nói thẳng ra cái đó. Những gì anh có thể cho cô thì đã cho cô từ sớm rồi, những gì không thể cho, cho đến tận ngày hôm nay anh vẫn không thể. Cô còn chưa tốt nghiệp đại học, chuyện này sao có thể làm được?

Nam Bắc nhìn ra sự do dự của anh, cô dán c.h.ặ.t lấy anh, cọ xát vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh. Chiếc sơ mi của anh đã sớm bung ra, hỗn loạn không chịu nổi, thắt lưng cũng lỏng lẻo trễ xuống, cả người trông rất thiếu chỉnh tề.

“Anh luôn muốn ngủ với em, chỉ là không dám thôi. Giờ em đã lớn rồi, anh cũng lâu rồi chưa chạm vào phụ nữ đúng không?” Cô khêu gợi anh một cách vừa vụng về vừa nhiệt tình. Chương Vọng Sinh bị đ.á.n.h động, anh rất khó kháng cự lại một cơ thể chân thật như thế. Anh vuốt tóc cô, động tác này gợi lại những ký ức chua xót, lòng anh tràn ngập nỗi bàng hoàng.

“Anh không rõ em suy nghĩ thế nào, nhưng chuyện này đối với con gái mà nói rất quan trọng, không thể cứ hồ đồ như thế được. Em còn đang học đại học, anh cũng…”

Nam Bắc bịt miệng anh lại: “Em không muốn nghe anh giảng đạo lý.” Cô bĩu môi: “Anh lúc nào cũng giả tạo như thế, thứ anh muốn nhưng anh không bao giờ dám đòi.”

Chương Vọng Sinh nắm lấy tay cô: “Chúng ta nên nói chuyện trước đã, nói chuyện một lát đã được không?”

Nam Bắc nói: “Nói gì? Anh muốn cả đời này làm anh ba của em sao?”

Chương Vọng Sinh lại bị cô làm cho đau đớn: “Anh quả thực đã từng nghĩ như vậy, nhưng mọi chuyện không như ý muốn. Chúng ta cứ ngồi xuống nói chuyện một lúc đã có được không?”

Nam Bắc thất vọng nhìn anh: “Em không nói. Anh lúc nào cũng từ chối em, có phải em rất rẻ rúng không? Bởi vì em là đứa chủ động dâng tận cửa nên anh không cần? Anh yêu Hình Mộng Ngư đến thế, cưới cả chị ta rồi, sao cuối cùng vẫn tan đàn xẻ nghé thế hả?”

Nói xong cô liền quay người đi. Chương Vọng Sinh ôm lấy cô từ phía sau, anh chẳng kịp suy nghĩ gì nữa, hễ thấy cô có ý định đó là anh sợ cô đi mất, anh thấy rất sợ hãi.

“Đừng nói mình như vậy, em biết anh chưa bao giờ có ý đó mà.”

Nam Bắc lập tức ngoái đầu lại, cô hôn lên cổ anh, vuốt ve cằm anh, nỉ non gọi một tiếng “anh ba”. Chương Vọng Sinh nghe thấy cách xưng hô này, nước mắt liền rơi xuống.

“Anh ba đây, anh ba ở đây.” Anh nghẹn ngào đáp.

Nam Bắc nâng mặt anh lên nói: “Anh cưới em có được không? Em tốt nghiệp là chúng mình cưới nhau, em sắp tốt nghiệp rồi.”

Trái tim Chương Vọng Sinh như bị cô c.ắ.n xé, anh ôm c.h.ặ.t lấy cô. Anh cảm thấy mình thật không biết liêm sỉ, rõ ràng biết mình đã không còn xứng với cô nữa, anh lớn hơn cô bao nhiêu tuổi, nhưng cô muốn gả cho anh, vậy mà anh lại cảm thấy thật tốt quá.

Giữa hai người có biết bao hiềm khích sâu đậm, một câu cũng chưa nói ra, lòng Chương Vọng Sinh có chút rối loạn, nhưng Nam Bắc cứ liên tục c.ắ.n tai anh nói những lời tình tứ: “Từ bé em đã muốn gả cho anh, nghĩ đã hơn hai mươi năm rồi, anh không được bỏ em. Anh mà còn bỏ em nữa là chúng mình già hết cả đấy, trong lòng anh có tính toán gì không hả?”

Giọng điệu nũng nịu của cô y hệt như lúc còn nhỏ. Chương Vọng Sinh ấn c.h.ặ.t cô vào l.ồ.ng n.g.ự.c mình, anh thật sự quá yêu cô, anh có thể c.h.ế.t vì cô, chỉ cần cô sống tốt là được. Cô là tâm can của anh, là linh hồn của anh, bao nhiêu năm qua chưa từng thay đổi.

Nghĩ đến dáng vẻ của cô lúc ở trong lớp học, anh đau lòng mãi không thôi. Anh cảm thấy cô chưa hề tha thứ cho anh, cô cũng không nhắc lại những chuyện đó. Anh muốn xin lỗi nhưng lời nói thật nhẹ hẫng, không thể thốt ra thành lời. Anh thấy hai người nên từ từ quen lại nhau, để anh có thời gian bù đắp cho cô, chứ không thể như lúc này, anh cảm thấy như vậy là quá không tôn trọng nỗi đau của cô.

Nam Bắc đã lấy từ trong túi ra một chiếc b.a.o c.a.o s.u. Thứ này vào thời điểm đó chưa phải là hàng chính quy được bán công khai trên thị trường, đây là hàng Mỹ. Chương Vọng Sinh làm sao mà thấy qua được. Cô kéo tay anh, nằm xuống giường: “Anh sợ em có t.h.a.i đúng không? Sẽ không đâu, dùng cái này là được.”

Chương Vọng Sinh đại khái hiểu được thứ cô cầm trên tay là gì. Anh có chút xấu hổ vì chưa từng thấy qua. Anh còn đang khổ sở nghĩ cách nói chuyện với cô thì cô đã hôn anh tới tấp rồi. Dư vị này thật khiến con người ta chìm đắm, chìm đắm chính là khi lý trí bay lên cao, còn tình cảm và cơ thể thì rơi xuống dưới.

Loại chuyện mà vợ chồng mới được làm này, dĩ nhiên phải trở thành vợ chồng mới được, Chương Vọng Sinh thầm nghĩ như vậy. Nam Bắc tháo kính của anh ra, cô chạm vào vết hằn trên sống mũi anh rồi ngước mắt lên, lập tức nhìn thấu mọi tâm tư trong mắt anh ba. Tim cô đập rất nhanh, cô đã muốn ngủ với anh từ sớm rồi, mầm mống ái d.ụ.c bị chôn vùi thành hóa thạch nay bỗng sống lại, cô lại được thấy anh rồi.

“Anh ba, anh sợ đúng không?”

Chương Vọng Sinh run rẩy rõ rệt hơn cô, anh gật đầu: “Để anh suy nghĩ đã, lúc này lòng anh loạn lắm. Em xem, chúng ta vừa mới gặp lại đã thế này thì thật không thích hợp, em cũng hãy suy nghĩ lại đi, đừng bốc đồng như vậy.”

Nam Bắc lại nhìn sâu vào mắt anh đến xuất thần. Khóe mắt anh đã có những nếp nhăn mờ nhạt. Ba mươi, anh đã ba mươi tuổi rồi. Nếu một người có thể sống đến bảy mươi tuổi thì coi như đã đi được gần một nửa chặng đường.

Nghĩ đến đây, cô liền khóc. Chương Vọng Sinh tìm khăn tay lau nước mắt cho cô, cô vừa khóc vừa nói: “Anh ba, chúng mình đã cùng chịu khổ ở Nguyệt Hòe Thụ.”

Chương Vọng Sinh không biết phải an ủi cô thế nào nữa, cô khóc, anh cũng khóc theo. Cô nói gì anh cũng cứ gật đầu thể hiện rằng anh đang lắng nghe. Sau đó, cô khóc đến thương tâm, nằm bò lên vai anh mà c.ắ.n xé. Anh không ngừng vuốt tóc cô, mái tóc cũng nhuốm đầy đau khổ.

“Anh ba, anh còn có thể là của em nữa không?” Nam Bắc khóc đến mức ruột gan đứt đoạn.

Chương Vọng Sinh mím môi ngăn dòng nước mắt: “Có, anh vẫn luôn là của em.”

Nam Bắc lắc đầu: “Sao anh lại lừa em nữa, anh không cần em mà.” Gương mặt dính dấp nước mắt của cô cọ vào anh, trong lúc kề tai mài tóc mà oán trách anh, nức nở như một con cún nhỏ đáng thương. Thần trí Chương Vọng Sinh hoang mang vô định, anh cứ ngỡ mình đang ở Nguyệt Hòe Thụ, nhưng rõ ràng nơi đây chẳng phải là ánh trăng năm ấy nữa rồi.

“Anh cần mà, sao anh lại không cần em chứ?” Anh đáp lại nụ hôn của cô, nụ hôn cũng mang vị đắng chát, thứ gì cũng đắng. Hai người cứ hôn nhau hết lần này đến lần khác, cảm giác của anh dành cho cô mãnh liệt đến mức anh sớm đã hoàn toàn buông xuôi, để mặc cô xử lý cơ thể mình. Anh luôn cảm thấy mình đã không còn gì để cho cô nữa, học vấn, tiền tài, thanh xuân, những thứ tốt đẹp trên đời này cô đều đã có, giờ chỉ còn mỗi thân xác này thôi, cô muốn thì cứ lấy cả đi. Bây giờ cô có g.i.ế.c anh, anh cũng sẽ tự tay dâng d.a.o lên.

Từng món quần áo của anh được cởi bỏ, Chương Vọng Sinh quỳ phía trên cô, anh có chút thẫn thờ. Anh không phải không nhớ vẻ đẹp thanh tân kiều diễm thời thiếu nữ của cô, nhưng khi cô thực sự trưởng thành, cơ thể nảy nở quá đỗi tuyệt đẹp khiến anh một lần nữa rơi nước mắt. Giá mà anh trẻ hơn một chút thì tốt biết mấy, mặc dù lúc này vóc dáng anh cao ráo, săn chắc, đang độ thanh niên sung sức. Anh muốn dành cho cô những gì tốt đẹp nhất và toàn bộ sức lực của mình, nhưng sự chênh lệch tuổi tác là khoảng cách không thể vượt qua. Chương Vọng Sinh như đang hành lễ, nhẹ nhàng vuốt ve gò má mịn màng sáng bóng của cô.

Trong lòng Nam Bắc không hề có chút sợ hãi nào, cô hiểu rõ, anh ba đang nhìn mình, là cô để cho anh nhìn ngắm. Dù có chút bẽn lẽn, tim đập rất nhanh, nhưng cô vẫn đường hoàng rộng mở bản thân, nhiệt liệt chờ đợi anh.

Chương Vọng Sinh vô cùng căng thẳng, tim đập mạnh đến mức như muốn làm chính mình điếc đặc. Gương mặt Nam Bắc đỏ bừng, cô ngồi dậy hôn anh, mặt cô cứ đỏ mãi như thế, cực kỳ xinh đẹp và kiều diễm. Anh rung động khôn nguôi, có thể khiến cô vui vẻ, trong lòng anh cảm thấy vô cùng mãn nguyện, là một sự mãn nguyện không gì có thể thay thế được.

“Anh ba…” Nam Bắc gọi anh, giống hệt như lúc trước. Chương Vọng Sinh yêu chiều ôm lấy cô, không ngừng hôn lên người cô, cả hai đều vô cùng động tình. Dù có tiếp tục thế nào, chuyện này đối với Chương Vọng Sinh vẫn rất lóng ngóng, chưa từng làm bao giờ, anh có chút ngượng ngùng, nhất thời đờ người ra, thậm chí có phần túng quẫn.

Cô không ngừng đưa tay vuốt tóc anh, vô cùng kiên nhẫn. Cô thầm nghĩ: Anh ba sao mà ngốc thế không biết. Nước mắt của Chương Vọng Sinh rơi lên mặt cô, anh cũng chẳng biết tại sao nữa, cứ thế mà khóc, lại triền miên hôn lên đôi má cô. Nước mắt mằn mặn hòa lẫn vào đó, anh nghĩ mình nhất định phải đối xử thật tốt với cô, nghĩ đến phát điên lên được.

Nửa đêm, anh lại không kìm lòng được mà hôn cô. Nam Bắc đang ngái ngủ, khép hờ đôi mắt mà hé mở làn môi. Dư vị này thật khiến người ta chìm đắm, mê muội khôn cùng.

Chương Vọng Sinh không cùng các bạn đồng hành ra ga tàu hỏa, anh ở lại. Nam Bắc xin nghỉ phép một tuần không đến trường. Hai người ở trong nhà khách hầu như không ra khỏi cửa, mặt trời mọc rồi lại lặn, hai người ngủ thiếp đi rồi tỉnh dậy, lại như đói như khát mà ôm chầm lấy nhau, ngay cả ngày mai cũng chẳng buồn nghĩ tới.

Anh từng nghĩ rằng mọi chuyện thế là hết rồi, lá rụng về cội, cô đã thực sự đi rồi, dù là đi đến chân trời hay góc bể thì đó cũng là việc riêng của cô, chẳng còn liên quan gì đến Chương Vọng Sinh anh nữa.

Nhưng rồi lại gặp nhau tại Bắc Kinh, lại còn xảy ra chuyện như thế. Chương Vọng Sinh không thể phân định nổi cô rốt cuộc đang nghĩ gì. Anh từng lo lắng thoáng qua, nhưng chỉ là trong chớp mắt, vì tình yêu thực sự khiến con người ta quá đỗi cuồng nhiệt và mê muội, nó kiểm soát c.h.ặ.t chẽ từ thể xác đến tâm hồn. Anh chẳng buồn suy nghĩ gì nữa, chỉ còn biết yêu cô, yêu bao nhiêu cũng thấy không đủ. Giờ đây không giống như khi cô còn nhỏ, khi anh nỗ lực lo cho cô cái ăn cái mặc, dạy cô học hành. Bây giờ, cô dường như đã có tất cả, còn anh chỉ là một người đàn ông đã ly hôn, thanh xuân cũng đang dần phai nhạt.

Dẫu vậy, Chương Vọng Sinh vẫn chìm đắm trong việc ân ái cùng cô. Trên người anh có vài chỗ da khá đáng sợ, lồi lõm đỏ trắng đan xen nhưng lại nhẵn nhụi một cách quái dị, đó là vết sẹo bỏng năm xưa. Anh thực sự thấy hơi ngại khi khỏa thân như vậy, anh luôn có cảm giác hổ thẹn với cơ thể mình. Cơ thể cô quá đỗi đẹp đẽ khiến người ta vừa tự ti vừa thấy thần hồn điên đảo. Chương Vọng Sinh phủ phục trên người cô, đê mê đến cực độ, anh không biết trên đời lại có chuyện mang lại niềm thoả mãn cực khoái đến thế.

Nam Bắc đôi khi chống cánh tay trắng ngần lên nhìn anh không chớp mắt. Chương Vọng Sinh hơi đỏ mặt: “Nhìn gì thế?”

“Nhìn anh chứ nhìn gì, anh đẹp em mới nhìn, chứ ngoài đường với trong trường toàn là lũ xấu xí.” Cô lại bắt đầu nói năng lung tung, vui vẻ không thôi.

Chương Vọng Sinh cười đáp: “Nói bậy nào, đa phần là người bình thường, đào đâu ra lắm kẻ xấu xí thế?”

Nam Bắc nũng nịu hết mức, leo lên người anh. Chương Vọng Sinh liền đưa cánh tay rắn rỏi ra ôm c.h.ặ.t lấy cô, cả hai đều không mảnh vải che thân, ánh nắng ngoài cửa sổ xuyên qua tấm rèm, rạng rỡ chiếu vào.

Cô chọt chọt vào cằm anh, rồi lại ấn ấn vào l.ồ.ng n.g.ự.c như đang chơi đùa, miệng không ngừng cười. Tay Chương Vọng Sinh vuốt ve bờ m.ô.n.g tròn trịa của cô, đôi khi anh cảm thấy thời gian thật kỳ diệu khi đã biến cô thành ra thế này. Anh nhìn cô lớn lên, cảm giác đó luôn khiến người ta thấy hốt hoảng ngẩn ngơ.

“Em có tốt không?” Nam Bắc hừ hừ cười hỏi anh.

Chương Vọng Sinh đáp: “Tốt, chỗ nào cũng tốt.”

Nam Bắc lại hỏi: “Thế anh có còn dám không cần em nữa không?”

Chương Vọng Sinh như bị câu nói đó châm chích, anh lật người áp cô xuống dưới. Cô như một con báo cái nhỏ không chịu thuần phục, hai chân lập tức quấn c.h.ặ.t lấy eo anh, nhìn chằm chằm truy vấn: “Anh nói đi, có dám nữa không?”

“Anh chưa bao giờ nghĩ như thế cả.” Anh nói thật lòng. Chương Vọng Sinh nắn môi cô, bắt đầu đòi hỏi. Hai người hôn nhau một lúc, trong lúc Nam Bắc đang thở dốc, cô bật cười như đang chế nhạo: “Làm sao bây giờ, anh nhìn anh xem.”

Chương Vọng Sinh ngượng ngùng, nhưng Nam Bắc lại bảo: “Thử từ phía sau nhé?” Cô bảo anh xuống đứng ở mép giường, nhưng Chương Vọng Sinh lại thấy ngại. Anh cảm thấy tư thế này rất không tôn trọng con người, giống như lũ ch.ó ngoài đường ở nông thôn vậy. Con người là con người, súc vật là súc vật. Chương Vọng Sinh cảm thấy có chút rào cản tâm lý, dù sao thì chuyện giao hoan này nhìn thế nào cũng không được nhã nhặn, khiến người ta cảm thấy hạ lưu, nhưng chính những chuyện hạ lưu mới khiến người ta nghiện, chẳng biết là sống hay c.h.ế.t.

Nam Bắc chẳng buồn quan tâm, nói: “Chẳng phải chỉ để sung sướng thôi sao? Anh có còn là đàn ông không đấy?” Cô thấy Chương Vọng Sinh sao mà thuần khiết quá đỗi, làm như cô là phường lăng loàn vậy, anh là đàn ông đã có vợ, giữ kẽ gì chứ? Nghĩ đến đây, cô lạnh lùng nhìn anh: “Anh không làm thế với Hình Mộng Ngư à?”

Chương Vọng Sinh rất lúng túng, cô đang cười, nụ cười ấy khiến lòng anh đau nhói.

Anh im lặng, Nam Bắc thấy mất hứng, liền quay sang hôn anh, hôn đến khi d*c v*ng của anh trỗi dậy lần nữa. Một cách tự nhiên, hai người lại quấn lấy nhau. Chuyện này thực sự quá thú vị, linh hồn như thoát xác, cô đã nếm được mùi vị của đàn ông, mà lại còn là của anh, cả thể xác lẫn tâm hồn đều thấy vô cùng thỏa mãn.

Nhà khách cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường. Vợ chồng ở chung đều phải có giấy chứng nhận. Ngăn cách bởi một tấm rèm, khóa c.h.ặ.t bởi một cánh cửa, hai người cứ thế quấn quýt bất kể ngày đêm. Khi có người đến hỏi, Nam Bắc thấy rất phiền và không được tự do. Cô thầm nghĩ tôi thích ngủ với ai là quyền của tôi, các người quản chúng tôi có phải vợ chồng hay không làm gì? Quản trời quản đất, trời đất sinh ra nam nữ là để kết hợp ân ái cùng nhau, nếu không nhân loại đã tuyệt chủng từ lâu rồi.

Cô tranh cãi với họ vài câu, Chương Vọng Sinh sợ ầm ĩ nên an ủi cô một hồi, rồi cả hai rời khỏi nhà khách.

Nam Bắc vốn sắp rời trường lại còn xin nghỉ phép, thế là Chương Vọng Sinh cũng tiếp tục lưu lại Bắc Kinh.

Thực tế cô sớm đến kỳ sinh lý, Chương Vọng Sinh mượn phích nước nóng để ngâm chân cho cô. Cô cười nhạo anh: “Anh lúc nào cũng giống như bà già ấy, có phải Hình Mộng Ngư cũng được anh ngâm chân cho như thế không?”

Chương Vọng Sinh quả thực đã chăm sóc Hình Mộng Ngư trong cuộc sống thường ngày. Một người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i mà không có người chăm sóc thì tuyệt đối không được. Hồi đó cô ấy thậm chí không thể gội đầu, cắt tóc ngắn cũng không tiện, đều là Chương Vọng Sinh gội cho.

Anh không thể phủ nhận, Nam Bắc lại cười lạnh một hồi. Hình Mộng Ngư là cái gai không thể nhổ ra, hễ nghĩ đến việc Chương Vọng Sinh cũng từng đê mê trên người Hình Mộng Ngư là cô thấy buồn nôn, vô cùng buồn nôn.

Chương Vọng Sinh lấy khăn tay lau khô chân cho cô, cúi đầu nói: “Anh và cô ấy không thực sự xảy ra chuyện vợ chồng.”

Nam Bắc cảm thấy như bị ai đó nện một b.úa vào đầu, hồi lâu mới nói: “Thế anh cưới chị ta làm gì?”

Chương Vọng Sinh nói: “Anh kết hôn với cô ấy là vì một vài lý do đặc biệt, liên quan đến sự riêng tư của cô ấy nên anh nghĩ tốt nhất là không nên nói ra. Sau đó, cô ấy có cơ hội về thành phố nên đã rời đi rồi.”

Mọi chuyện dĩ nhiên không đơn giản thế. Đứa trẻ đó chưa đầy hai tuổi đã mất vì bệnh vì sốt cao. Chương Vọng Sinh đêm hôm đội tuyết bế nó đi tìm bác sĩ, đứa trẻ cứ lạnh dần đi trong vòng tay anh mà anh không hay biết, vì gió tuyết quá lớn. Giống như một đốm lửa nhỏ cuối cùng cũng tắt lịm. Chương Vọng Sinh lại bế nó đến chân núi, thằng bé Bát Phúc cũng nằm ở đó. Anh đã đau lòng vì chuyện đó rất lâu, anh không hề có một chút oán trách nào đối với đứa trẻ. Đứa bé này chưa từng nếm trải chút tốt đẹp nào của nhân gian, sinh ra đã mang bệnh tật trên mình, đi một chuyến này không biết là vì lẽ gì. Hình Mộng Ngư trái lại còn bình thản hơn anh, thứ không nên đến thì nên ra đi như vậy.

Cô bảo anh cùng vào thành phố tham gia tuyển công nhân, nhưng Chương Vọng Sinh không đồng ý. Thời thế đã đổi thay, con cái cũng mất rồi, họ không cần phải trói buộc với nhau nữa. Hình Mộng Ngư đã khóc một trận, nói cô thực tâm mong anh cũng có thể cùng đi, cô sẵn sàng cùng anh làm lại từ đầu và rời khỏi Nguyệt Hòe Thụ. Bởi vì ở Nguyệt Hòe Thụ đã có những lời ra tiếng vào, thời điểm sinh đứa trẻ đó khiến người ta nói chắc chắn nó không phải con của Chương Vọng Sinh, rằng Chương Vọng Sinh là một gã khờ. Hình Mộng Ngư khóc lóc nói chỉ có rời khỏi đây thì anh mới có thể sống tốt hơn.

Anh hiểu những gì cô nói là thật, mà thật hay giả cũng chẳng quan trọng nữa rồi. Anh đã quá mệt mỏi về cả thể xác lẫn tâm hồn, không muốn làm liên lụy đến người khác, cũng không muốn lập gia đình nữa. Anh và Hình Mộng Ngư giao nhau ngắn ngủi rồi lại hoàn toàn tách biệt, đi theo những quỹ đạo khác nhau.

Anh chưa từng trách cô ấy điều gì, cũng không nói đến chuyện hối hận. Đời người là vậy, bấp bênh thăng trầm, bị sóng lớn cuốn đi, trôi dạt đến đâu hay đến đó. Những người không chịu nổi đã ra đi từ sớm, chẳng còn liên quan gì đến những khổ cực, vui sướng, yêu hận này nữa. Những người trụ lại được thì tiếp tục sống trong những nhiễu nhương này, vẫn còn tri giác, ngọt ngào hay thống khổ. Cuộc đời này vốn chẳng lý nào lại chỉ toàn những điều tốt đẹp.

Nam Bắc hoàn toàn không thể tin nổi, những ngày tháng ngắn ngủi đó của Chương Vọng Sinh chỉ là vì sự riêng tư của người khác. Cô thậm chí đoán ra ngay lý do, điều này khiến nỗi tức giận của cô trở nên thật t.h.ả.m hại. Cô tái mặt nhìn chằm chằm vào mắt anh, Chương Vọng Sinh buông khăn xuống, chấp nhận sự phán xét của cô.

“Có phải do Hình Mộng Ngư m.a.n.g t.h.a.i không? Đứa trẻ không phải của anh?” Cô nói mà người run bần bật.

Chương Vọng Sinh không nói gì, anh không muốn nhắc lại vết sẹo của người khác, mọi chuyện đã qua rồi, có khơi lại cũng vô nghĩa và tàn nhẫn, dù cho người đó không có mặt ở đây.

Thế thì lại càng nực cười hơn, Nam Bắc nghĩ. Cô thậm chí còn không bằng một người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i con của kẻ khác. Anh cũng chẳng cần bàn bạc với cô mà chỉ thông báo với cô là anh sắp kết hôn. Cô thật sự quá nhỏ bé, trong lòng anh, cô chẳng nặng bằng một sợi lông vũ. Anh quả thật vĩ đại quá, ôi trời ơi, anh còn vĩ đại hơn cả Công tước Myshkin, người ta còn chưa cưới một người đàn bà bụng mang dạ chửa đâu.

Anh thật sự quá vĩ đại, vĩ đại đến mức đè bẹp cô, khiến cô vỡ vụn ngay lập tức, vụn đến mức không thể vụn hơn, ngay cả gạch vụn cũng biến thành tro bụi.

Nam Bắc nhìn Chương Vọng Sinh đầy thê lương: “Anh ba, trong lòng anh, em còn chẳng quan trọng bằng một con ch.ó, một con chim là bao, em cũng giống như chúng thôi.”

Trái tim Chương Vọng Sinh thắt lại: “Anh biết bao năm qua em chắc chắn hận anh, oán anh, anh cũng không có cách nào bù đắp cho em.”

Nam Bắc nói: “Anh ba, anh có phân biệt được tình cảm của mình không? Em không giống anh, yêu là yêu, không yêu là không yêu. Bát Phúc đã c.h.ế.t sớm rồi, cậu ấy luôn là người bạn tốt nhất trong lòng em, từ đó về sau em biết trên đời sẽ không còn ai tốt hơn cậu ấy nữa, em không thể kết giao sâu đậm với ai nữa. Em một lòng với cậu ấy tuyệt đối không phải vì cậu ấy đã c.h.ế.t, nếu cậu ấy còn sống, cậu ấy cũng là người bạn tốt nhất của em. Hắc T.ử là con ch.ó tốt nhất em từng thấy, cũng không phải vì nó c.h.ế.t rồi em mới nhớ thương mà nói vậy, dẫu em có gặp con ch.ó nhỏ khác đáng yêu hơn, em cũng không thấy nó tốt bằng Hắc Tử. Với người em yêu nhất, em chắc chắn sẽ trao đi nhiều tâm sức cùng sự nhiệt thành nhất. Còn anh thì sao? Anh nuôi em cũng giống như nuôi bất kỳ thứ gì khác thôi, chẳng qua là khiến anh thấy bớt cô độc, có một người bạn đồng hành, thế nên Hình Mộng Ngư cũng có thể làm bạn với anh, ai cũng đều được cả. Trong lòng anh không có ai nặng ai nhẹ, anh là kẻ vô tâm nhất. Trước đây anh vì cái gọi là sự riêng tư của người ta mà cưới người ta, sau này thì sao? Có phải ai cần anh che đậy cái gì là anh lại đi kết hôn với người đó không? Anh chưa từng nghĩ cho em, dẫu anh chỉ dành một chút tâm trí cho em thôi, anh cũng sẽ không đối xử với em như vậy. Nhưng thôi, cũng không quan trọng nữa, tại sao em lại phải nói những điều này nhỉ?” Cô vùi mặt vào đôi bàn tay mình.

Chương Vọng Sinh vô cùng đau đớn, anh không biết giải thích thế nào, cũng chẳng có gì để giải thích. Cô nên chỉ trích anh, anh không nên biện minh bất kỳ một lời nào cho mình. Cả đời này anh đã biện minh quá nhiều lần rồi, b.út máy cũng viết hỏng rồi, cứ hết lần này đến lần khác biện minh mình không có tội, để làm gì chứ? Có tội hay không có tội, chỉ có trời mới biết.

Anh hy vọng cô có thể mắng anh, đ.á.n.h anh, phát tiết ra ngoài, anh sẽ ôm lấy cô, canh chừng cô cho đến khi cô dần bình tĩnh lại. Nhưng Nam Bắc không làm thế, cô mệt mỏi nằm trên giường, nói: “Anh ba, anh kể cho em nghe một câu chuyện đi, kể Đường truyền kỳ ấy.”

Thế là Chương Vọng Sinh ngồi bên giường, kể về Đường truyền kỳ. Bên ngoài gió Nguyệt Hòe Thụ đang thổi, mưa Nguyệt Hòe Thụ đang rơi, bên cửa sổ kêu tí tách, cô gối đầu lên chân anh, anh không ngừng vuốt ve mái tóc cô, mong có thể an ủi cô.

Lúc đi, Nam Bắc ra ga tàu tiễn Chương Vọng Sinh. Người đông nghẹt, n.g.ự.c áp vào lưng nhau, người này xô người kia, thực sự là chen chúc đến phát khiếp. Nhìn cảnh tượng đó, cô nhớ lại có năm mình ngồi xe máy kéo cùng anh lên huyện để tranh nhau mua vải. Hồi đó cô còn nhỏ, lại gầy yếu, bị người đằng trước kẻ đằng sau ép cho gần như dẹt lép như một tờ giấy. Nhưng cô vui lắm, vui vẻ mà chen lấn, chen lấn cũng thấy thú vị.

Nhưng giờ nhìn mà xem, sao mà thấy khó chịu đến thế? Vẫn là những gương mặt hối hả, muốn tranh, muốn cướp, dường như lúc nào cũng rất đói khát, quá đỗi khổ sở, thực tế cũng đúng là vậy. Trong toa tàu chật chội, đâu đâu cũng thấy người, những nhân viên đường sắt mặc đồng phục màu xanh có gắn sao năm cánh đang lớn tiếng chỉ huy, vẫn cứ chen lấn như thế.

Sau này cô tuyệt đối không thèm chen lấn với người ta như thế này nữa. Nghèo đói, khốn đốn, vật lộn, tại sao mảnh đất này lại có nhiều người như vậy? Mảnh đất này đã từng tuyệt vọng đến thế, sau này thì sao? Có lẽ sẽ dần có những hy vọng mới. Nam Bắc thấy Chương Vọng Sinh cũng chen lên toa xe, anh bảo một thời gian nữa nhất định sẽ quay lại Bắc Kinh thăm cô.

Cô đứng bên dưới nhìn anh bị người ta đẩy vào, lấn vào, ai nấy đều nhếch nhác, gò bó, không có một chút phong thái văn minh nào. Chiếc cặp công văn của Chương Vọng Sinh bị kẹt lại, anh vất vả xoay mặt lại, khách sáo nói với người ta: “Đồng chí, đồng chí, phiền anh nhường một chút.” Đối phương lầm bầm c.h.ử.i rủa, anh vất vả lắm mới kéo được cái cặp lại, nhưng lại quẹt vào mặt người ta khiến họ phàn nàn, anh vội vàng xin lỗi rồi tiếp tục chen vào trong.

Nam Bắc đứng yên đó, ánh mắt cô tìm kiếm anh trong đám đông đen kịt. Quá nhiều người, trang phục gần như giống hệt nhau, gương mặt cũng tương tự, làm sao mà tìm được anh đây? Anh vừa vào toa tàu là dường như biến mất hút giữa biển người.

Thực sự đông người quá, người đông như thế, tàu hỏa làm sao mà đủ được. Chương Vọng Sinh nỗ lực chen đến bên cửa sổ tàu, cúi người xuống, anh cất tiếng gọi cô: “Nam Bắc!”

Những ngày qua, thực ra anh chưa hề gọi cô là gì cả, anh không gọi được cái tên mới của cô, nên cứ thế mà nói chuyện luôn.

Đã bao nhiêu năm rồi cô không được nghe bất kỳ ai gọi ra cái tên này.

Cứ gọi là Nam Bắc đi, cái tên này thật đường đường chính chính.

Gương mặt anh hai, giọng nói của anh hai đột nhiên hiện về rõ mồn một, cô đến từ phương nam, muốn đi về phương bắc.

Nước mắt Nam Bắc tuôn rơi như dòng sông không bao giờ cạn. Cô thấy anh vẫy tay với mình, nhưng cô chẳng hề nhúc nhích. Ngoài cửa sổ là đầy rẫy những người tới đưa tiễn, cô không chen lên phía trước mà cứ đứng yên nhìn anh qua biển người.

Anh khiến cô quá đau khổ, bao nhiêu năm qua, nỗi đau chẳng hề vơi bớt đi chút nào. Cô nghe thấy anh giục mình về đi, nhưng cô vẫn đứng bất động.

Chương Vọng Sinh thấy vạt váy liền thân của cô bị gió thổi bay, chiếc váy trông rất dài, lộ ra một đoạn bắp chân, hóa ra cô đã cao lớn nhường này. Cô sẽ không bao giờ bắt anh cõng mình nữa, Chương Vọng Sinh nhìn cô đăm đăm, nước mắt cũng trào ra. Anh khao khát cô có thể lại gần hơn chút nữa, nhưng người quá đông, cô cũng không có ý định chen lên.

Đoàn tàu chậm rãi chuyển động, những người bên ngoài cửa sổ đuổi theo đoàn tàu đang khởi hành, nắm lấy bàn tay bên trong. Nam Bắc thì không, Chương Vọng Sinh gần như rướn cả người ra khỏi cửa sổ: “Nam Bắc, về nhớ chú ý an toàn! Viết thư cho anh!”

Anh điên cuồng vẫy tay với cô, cô vẫn đứng yên không động đậy để mặc nước mắt tuôn rơi. Tại sao anh hai lại phải c.h.ế.t? Tại sao chị dâu lại phải tái giá? Người c.h.ế.t đã biệt ly rồi, cớ sao còn phải chịu cảnh sinh ly. Mặt trời có thể nào mọc lại từ phía tây để mãi mãi không lặn không? Muôn hoa ở Nguyệt Hòe Thụ có thể nào không lìa cành để mãi mãi không tàn úa không?

Cô nhìn bàn tay anh, bàn tay đó đã vô số lần âu yếm và hôn lên cô một cách dịu dàng, cuối cùng đã bị đoàn tàu mang đi xa, bị thời gian và không gian cuốn vào hư vô bát ngát. Nam Bắc thẫn thờ nhìn vào khoảng không, dường như dáng vẻ anh vẫy tay vẫn còn lưu lại nơi đó.

Trong lòng Chương Vọng Sinh mơ hồ cảm nhận được điều gì đó, anh bị đẩy ngược lại lối đi, không có chỗ ngồi, anh vẫn bị những người qua lại quẹt phải, va phải mà không hề hay biết. Lần đầu tiên cô đi tàu hỏa không phải do anh dẫn đi, nghĩ đến điểm này, nước mắt anh lại không kiềm chế được mà tuôn ra.

Thời buổi này, ra nước ngoài là một chuyện cực kỳ hiếm hoi, quá đỗi phấn khởi, ai cũng muốn chạy ra nước ngoài. Nam Bắc là một sự tồn tại khiến người ta cực kỳ ghen tị, đó là đi Mỹ, mỗi tháng được trợ cấp bốn trăm đô la. Phải cần đến mười nghìn người nông dân mới nuôi nổi một người du học sinh!

Cô đã chào tạm biệt các bạn học xong và trở về nhà một chuyến. Trần Sính Đình thu xếp đồ đạc cho cô, thực ra cũng chẳng có gì để thu xếp, sang bên đó không biết sẽ tốt hơn bên này bao nhiêu, lại có cô ruột chăm nom.

Nam Bắc khuyên cha mẹ ra ngoài: “Mẹ ơi, đợi khi nghỉ phép mẹ cùng cha sang Mỹ, rồi tới châu Âu, thăm lại chốn cũ, hồi tưởng lại những ngày tháng khi hai người còn trẻ.”

Trần Sính Đình có chút xao động, nói: “Để sau này đi, đợi khi rảnh rỗi sẽ cùng cha con ra nước ngoài.”

Hai vợ chồng tranh thủ từng phút từng giây để làm việc, chìm đắm mình vào đó, dường như chẳng nỡ nghỉ ngơi. Cô hiểu, cha mẹ muốn bù đắp cho mười mấy năm đã mất.

Lê Quân Hồng nói chuyện với Nam Bắc một hồi, phận làm cha tâm huyết dặn dò, ông nói gì Nam Bắc cũng đáp ứng rất nhanh ch.óng.

“Còn về việc sau khi học xong có muốn quay về hay không, xét về tình cảm cá nhân thì dĩ nhiên cha mong con có thể về báo đáp quê hương, nhưng cha cũng không ép buộc. Người trẻ có cách theo đuổi của người trẻ, cũng có quyền lựa chọn, cha tôn trọng con. Ngay cả sau này con ở lại đó rồi đột nhiên muốn quay về cũng vẫn được.”

Trên gương mặt Lê Quân Hồng nay đã phảng phất nét nét hiền từ của người già. Ông và Trần Sính Đình đều là những người ăn mặc rất chỉnh tề, không nhất thiết phải đắt tiền nhưng nhất định phải được là ủi phẳng phiu, giữ vững tinh thần và sinh khí của con người. Nam Bắc chú ý nhìn ông, nói: “Cha, con không muốn quay về nữa.”

Lê Quân Hồng vỗ vai cô: “Con tự quyết định là được, muốn khi nào quay về thì khi đó hẵng quay về.”

Nam Bắc hoang mang lắc đầu: “Không, cha ơi, sau khi cha mẹ qua đời, con còn quay về làm gì nữa? Ở đây không có người con yêu, cha biết mà. Con không thân thiết với chị cả và anh hai, lời này chắc chắn khiến cha buồn, nhưng trong lòng cha hiểu rõ, con và ngôi nhà này có khoảng cách. Tuy nhiên con vẫn yêu cha và mẹ. Cha xem cô ruột kìa, cô ấy luôn miệng nói nhớ nhà, nhưng cô ấy có ở lại không? Không, một người ở nơi đất khách lâu ngày rồi sẽ coi đất khách là quê hương thôi.”

Lê Quân Hồng không nói được gì, ông chỉ có thể bảo: “Cha mẹ còn sống ngày nào là con còn có nhà ngày đó.”

Nam Bắc thầm nghĩ, không phải vậy đâu. Thời thơ ấu và thiếu niên quan trọng nhất của cô đều không ở bên cạnh cha mẹ, cô yêu họ là dựa vào huyết thống. Nghĩ đến đây, cô gục xuống đầu gối Lê Quân Hồng mà khóc.

Lê Quân Hồng thấy cô đột ngột xúc động, vội vàng an ủi: “Dữ Thời, đừng khóc mà, con xem hai cha con mình đang nói chuyện tốt đẹp biết bao, sao con lại khóc rồi? Con ra nước ngoài là chuyện tốt, cha và mẹ con, cô con đều thực lòng mừng cho con. Chúng ta hãy phấn chấn lên, nhớ nhà thì chúng ta nối cuộc gọi thoại quốc tế, nghỉ hè cha và mẹ sang đó thăm con được không? Hoặc là con cùng cô về đây, lúc nào cũng có cách mà.”

Cô vẫn khóc, ngay cả Trần Sính Đình cũng chạy lại, lấy khăn lau mặt cho cô. Tóc mai cô rối bời, gương mặt đẫm nước, trông thật hỗn loạn. Hai vợ chồng đều không thể hiểu nổi, ra nước ngoài là do cô tự quyết định, cô đã rất vui mừng, có lẽ lúc sắp đi có chút không nỡ, nhưng khóc thành ra thế này thì trông thực sự đau lòng quá.

“Là chuyện tốt, dĩ nhiên là chuyện tốt. Con không có gì không hài lòng cả, con không nên có bất kỳ điều gì không hài lòng nữa, nhưng trong lòng con thấy khó chịu lắm, khó chịu quá.” Cô lại sà vào lòng Lê Quân Hồng. Lê Quân Hồng nhìn vợ, Trần Sính Đình tiến lại vuốt tóc cô, cả hai cùng ở bên cạnh cô.

“Con gái, con có chuyện gì muốn nói với cha mẹ thì hãy cứ nói ra.”

Nam Bắc ngẩng mặt lên, đau đớn tột cùng: “Con muốn ra nước ngoài…”

Cả hai vợ chồng cùng gật đầu, nắm lấy tay cô: “Phải đi chứ, không ai ngăn cản con cả, cả nhà đều ủng hộ con mà.”

Nam Bắc đứng dậy, trông cô rất bất an, đi tới đi lui, vừa rơi nước mắt vừa nhìn cha mẹ mà nói: “Con rất biết ơn cha mẹ, thực sự ạ. Không có cha mẹ, con sẽ không có cuộc sống đại học thoải mái vui vẻ thế này, con đã được mở mang tầm mắt rất nhiều. Tiếng Anh của con rất tốt, con còn tự học cả tiếng Nga. Con đã tới dự thính ở mọi khoa, cũng có cơ hội trao đổi với rất nhiều người. Con đã biết những thứ mà trước đây con chẳng hề hay biết, Plato, Kant, Heidegger, biết bao nhân vật vĩ đại và tư tưởng vĩ đại, trước đây con chưa từng nghe qua, nhưng giờ con lại có vinh dự được tìm hiểu về họ! Biết bao giáo sư uyên bác dạy chúng con học, con không bao giờ phải chịu đói nữa, cũng không cảm thấy thèm muốn gì nữa, con có thể toàn tâm toàn ý học tất cả những gì con muốn học. Trường đại học của con tốt như thế, gia đình của con tốt như thế, con lại còn xinh đẹp thông minh như vậy. Cha mẹ biết không, các bạn học thầm ngưỡng mộ con biết bao, những thứ con có quả thực rất nhiều, người ta chỉ cần có một thứ thôi đã tạ ơn trời đất rồi, vậy mà con lại có được nhiều đến thế!” Cô càng nói càng xúc động, hai vợ chồng lo lắng nhìn cô, họ chưa từng thấy cô xúc động như vậy, cứ nói mãi, nói mãi không thể dừng lại được, ánh mắt họ dán c.h.ặ.t theo con gái.

“Thực sự tốt không thể tốt hơn được nữa, ai mà ngờ được trước đây con từng đi ăn trộm mỡ heo bị người ta bắt quả tang, vậy mà giờ đây con có thể đàm luận say sưa về Freud với người ta! Cuộc sống mà con đang trải qua thực sự tốt đến mức không thể tốt hơn được nữa!”

Cô đột nhiên lại sà xuống đầu gối Lê Quân Hồng, tuyệt vọng và hoang mang nói: “Nhưng cha mẹ có biết không? Cuộc sống tốt đẹp thế này cũng không bằng cả một Nguyệt Hòe Thụ, không bằng bất kỳ một chiếc lá nào, bất kỳ một bông hoa nào của nó, ngay cả một phần vạn của nó cũng không bằng! Thậm chí ngay cả một con sâu trên người nó, một chiếc lá vàng sắp rụng xuống đất cũng không bằng!” Cô khóc lóc t.h.ả.m thiết, giọng nói run rẩy: “Cha ơi, con phải đến một nơi có thể chiến thắng được Nguyệt Hòe Thụ, con phải đi, con nhất định phải đi…”

Lê Quân Hồng hoàn toàn bị nỗi đau của cô làm cho cảm động, mắt ông đỏ hoe, ông ôm c.h.ặ.t lấy cô. Nam Bắc gục vào lòng cha, khóc cạn nước mắt. Cô biết rằng từ nay về sau, cô sẽ không bao giờ rơi nước mắt nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nguyệt Hòe Thụ Một Đời Không Thể Buông Tay - Chương 25: Chương 25 | MonkeyD